Gene Atlantis

Lượt đọc: 582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 51

❊ ❊ ❊

Tàu hỏa của Tập đoàn Immari

Gần Burang, Trung Quốc

Khu tự trị Tây Tạng

Kate ngồi lặng im, ngắm nhìn vùng thôn quê xanh tươi lướt qua với tốc độ 145 cây số giờ. Đối diện cô, David hơi cựa mình ở góc toa tàu đóng kín, nơi anh đang ngồi. Sao anh ta có thể ngủ vào lúc này được nhỉ? Ngủ thế thì vẹo cổ mất. Kate cúi về phía trước và khẽ chỉnh lại đầu anh.

Ngay cả nếu thần kinh cô đang không phát điên lên thì chân Kate cũng quá đau khiến cô không ngủ nổi. Nhịp đi rảo bước của David trong lúc họ cuốc bộ từ “bãi hạ cánh” của chiếc máy bay đến nhà ga đã ảnh hưởng nặng đến cô. Thêm vào đó, họ phải chạy vào trong ga, đến chỗ tủ đựng đồ để tìm tủ số bốn mươi bốn, nơi chứa đựng sự cứu rỗi của họ.

Trong đó, họ đã thấy hai bộ đồ - một bộ đồng phục an ninh cho David và một chiếc áo blu trắng cho Kate. Ngoài ra còn có hai thẻ nhân viên: Kate giờ là tiến sĩ Emma West, trợ lý nghiên cứu thuộc “Chuông Chính: Đơn vị Di truyền học”, chẳng hiểu đó là gì nữa. David thì là Conner Anderson. Anh trên thẻ không giống họ, nhưng họ chỉ cần quẹt thẻ qua máy đọc, như ở bến tàu điện ngầm hoặc máy đọc thẻ tín dụng, để lên tàu lúc 10 giờ 45 - hình như đây là chuyến tàu cuối cùng của buổi sáng.

Khi họ lên tàu, Kate quay sang David và hỏi, “Giờ thì sao đây?”

David xoay người cô lại và nói, “Đừng nói chuyện, chúng có thể đang theo dõi đấy. Cứ làm theo đúng kế hoạch.”

“Kế hoạch” của họ cũng chẳng nhiều nhặn gì. Mục đích của cô là tìm được hai đứa trẻ và quay lại tàu; David sẽ cắt nguồn điện và đi theo cô. Gọi là một nửa kế hoạch cũng không đáng. Có lẽ họ sẽ bị bắt trước khi kịp xuống tàu. Thế mà giờ anh lại còn ngủ.

Nhưng... có lẽ đêm trước anh đã không ngủ mấy. Có phải anh đã thức cả đêm để đề phòng những kẻ đang lục soát căn nhà tìm ra lối vào hầm tránh bom không? Anh đã nằm trên sàn nhà bê tông đó suốt bao lâu? Và rồi không biết bao nhiêu giờ đồng hồ trong cái máy bay cổ lỗ sĩ rung lắc dữ dội như cái bẫy chết người ấy nữa. Kate lấy ít quần áo trong túi cô cuộn lại và kê giữa mặt anh với tường toa tàu.

Ba mươi phút nữa trôi qua, rồi Kate cảm thấy tàu chạy chậm lại. Ngoài hành lang, mọi người đang xếp thành hàng.

David túm lấy tay Kate. Anh đã thức giấc từ lúc nào? Kate nhìn anh, vẻ hoảng hốt khẽ lộ trên nét mặt.

“Cứ bình tĩnh,” anh nói. “Hãy nhớ là cô làm việc ở đây. Cô đang đưa hai đứa trẻ đi kiểm tra. Lệnh của giám đốc.”

“Giám đốc nào?” Kate rít giọng hỏi.

“Nếu có ai hỏi thế thì cứ bảo là thông tin đó vượt quá mức lương của họ và đi tiếp.”

Kate toan hỏi một câu nữa, nhưng David đã kéo cửa toa ra và đẩy Kate vào hàng người đang di chuyển. Đến khi cô nhìn lại thì anh đã cách cô vài người và đi theo hướng khác, khiến họ cách nhau một quãng. Cô chỉ còn một mình. Cô quay ngoắt về phía trước và nuốt khan mấy cái. Cô làm được mà.

Cô đi cùng dòng người, cố tỏ vẻ tự nhiên. Những nhân viên ở đây chủ yếu là người Á, nhưng cũng có vài người Âu, có lẽ là người Mỹ. Cô thuộc nhóm thiểu số, nhưng không nổi bật quá mức.

Cơ sở khổng lồ đó có nhiều cổng vào, mỗi cổng có ba hàng người. Cô nhìn thấy cổng có nhiều người mặc áo blu trắng nhất và chuyển sang phía đó. Cô đứng trong hàng, đợi quẹt thẻ, và cố liếc nhìn những tấm thẻ nhân viên quanh mình. “Chuông Phụ: Chăm sóc Linh trưởng.” Cô nhìn hàng người bên cạnh mình. “Chuông Điều khiển: Bảo dưỡng và Tu sửa.” Cô là gì ấy nhỉ? Chuông gì gì đó. Có liên quan đến di truyền học. Cô sợ hết hồn khi nghĩ rằng nếu cô liếc nhìn cái thẻ giả của mình, ai đó sẽ chỉ vào cô và hét lên “Giả mạo! Bắt lấy cô ta!” như một đứa bé mẫu giáo sẽ hô to cho cả sân chơi biết là có đứa vừa tè dầm.

Trước mặt cô, những người mặc áo blu trắng đang tiến tới trước, quẹt thẻ như người máy. Hàng người dịch chuyển rất nhanh, cũng như khi ở ga tàu. Giờ cô mới nhìn thấy một điều khác: sáu lính gác có vũ trang. Ba tên đang đứng dàn ra, mỗi tên ở một hàng, săm soi từng khuôn mặt. Ba tên kia đi vơ vẩn đằng sau hàng rào mắt cáo, uống cà phê và nói chuyện liến thoắng, cười đùa với nhau như đám nhân viên văn phòng ở chỗ bình nước uống. Mỗi tên có một khẩu súng trường tự động đeo trên vai một cách thản nhiên như thể nó là một túi đựng giấy tờ vậy.

Cô phải tập trung. Tấm thẻ. Kate lôi nó ra và lén nhìn một cái: “Chuông Chính: Đơn vị Di truyền học.” Ở hàng bên cạnh, cô thấy một người đàn ông cao lớn tóc vàng, cỡ ngoài bốn mươi, cũng cầm thẻ của đơn vị đó. Anh ta đứng sau cô vài người. Cô sẽ phải đợi cho anh ta đi qua rồi bám theo.

“Thưa cô...”

Chúng đang nói với cô!

“Thưa cô.” Tên lính gác chỉ vào cái cột rộng có gắn máy đọc thẻ từ trên đầu. Bên cạnh cô, hàng người đang nhanh chóng quẹt thẻ và đi qua.

Kate cố giữ cho tay không run trong lúc cô quẹt thẻ qua khe máy. Một tiếng bíp khác. Một tia sáng đỏ.

Bên cạnh cô, hai người nữa quẹt thẻ. Đèn xanh, không có tiếng bíp.

Tên lính gác nghiêng đầu và tiến một bước về phía cô.

Giờ tay cô đang run thấy rõ. Cứ bình tĩnh. Cô đưa thẻ vào khe và quẹt lại lần nữa, chậm hơn. Vẫn đèn đỏ. Tiếng bíp báo có lỗi.

Mấy tên lính sau hàng rào đã thôi trò chuyện. Chúng đang nhìn cô. Tên lính gác ở hàng của cô nhìn những tên lính khác.

Cô định đưa thẻ ra quẹt lần nữa, nhưng ai đó chộp lấy tay cô. “Cô để ngược rồi, cô em.”

Kate ngước lên. Người đàn ông tóc vàng. Cô không suy nghĩ nổi. Anh ta vừa nói gì nhỉ? “Tôi làm việc ở đây mà,” cô nói vội, mắt liếc nhìn quanh. Tất cả đang nhìn họ. Họ đang chắn đường hai trong số ba hàng người.

“Tôi cũng mong là thế.” Người kia cầm lấy tấm thẻ của cô. “Chắc cô là người mới,” anh ta nói và nhìn kỹ tấm thẻ. “Tôi chưa thấy cô bao gi... Này, ảnh trông chẳng giống cô gì cả.”

Kate giật lấy tấm thẻ. “Đừng - đừng xem ảnh. Tôi, ờ, tôi mới đến.” Cô cào tay qua tóc. Cô sẽ bị bắt, cô biết vậy. Người kia vẫn đang nhìn cô chằm chằm. Kate cố suy nghĩ. “Họ dùng ảnh cũ. Tôi đã... giảm cân.”

“Và hình như là nhuộm cả tóc nữa,” anh ta nói, vẻ hồ nghi.

“À, vâng...” Kate hít vào một hơi. “Mong là anh sẽ giữ bí mật giùm tôi. Các cô tóc vàng bao giờ cũng vui vẻ hơn mà.” Cô cố nở một nụ cười, nhưng cô nghĩ trông mình hoảng hốt hơn là tự tin.

Người kia gật đầu và cũng cười. “Đúng thế.”

Ở cuối hàng, ai đó hét lên, “Ê, Casanova, tán gái để lúc khác đi.” Tiếng cười lan ra khắp hàng.

Kate mỉm cười. “Quẹt thế nào ấy nhỉ?” Cô quẹt lại lần nữa. Đỏ, tiếng bíp. Cô ngước lên.

Người đàn ông túm lấy tay cô, lật tấm thẻ lại và quẹt qua máy. Đèn xanh. Rồi anh ta quay về hàng của mình và quẹt thẻ. Xanh. Anh ta rón rén đi qua chỗ sáu tên lính đang cau có, và Kate chạy theo anh ta.

“Cảm ơn anh, tiến sĩ...”

“Prendergast. Barnaby Prendergast.” Họ vòng qua một ngã rẽ.

“Barnaby Prendergast. Tôi cũng đang định đoán đó là tên anh đấy.”

“Cô hóm thật.” Anh ta liếc nhìn cô. “Khá nhanh nhẹn so với một người không biết sử dụng máy đọc thẻ.”

Anh ta có nghi ngờ không? Kate cố tỏ ra ngượng ngùng; cũng không khó lắm. “Nhìn thấy súng là tôi bủn rủn cả chân tay.”

“Thế thì chắc cô sẽ ghét ở đây lắm. Hình như ai không mặc áo trắng cũng có một khẩu ‘phun lửa’.” Anh ta nói hai từ cuối này bằng giọng Mỹ. Anh ta quẹt thẻ và đẩy hai cánh cửa rộng như cửa ngăn các khoa trong bệnh viện. “Chắc để đề phòng cây cối tấn công.” Anh ta khịt mũi và lầm bầm, “Một lũ đại ngốc.”

Phía trước họ, mấy người to béo đang đẩy những chuồng sắt có bánh xe ngang qua đường. Kate trố mắt nhìn. Trong lồng đầy tinh tinh. Khi họ đi qua, Kate nhận ra cô chỉ còn một mình. Cô chạy xuôi hành lang và nhìn thấy anh chàng Barnabus hay là gì gì đó. Cô vội lao đi để bắt kịp anh ta.

Anh ta dừng lại ở chỗ máy quẹt thẻ trước một cánh cửa khác. “Cô nói là cô đang đi đâu ấy nhỉ, tiến sĩ West?”

“Tôi... tôi chưa nói.” Kate cố đong đưa mắt với anh ta. Cô thấy như một con ngốc. “Thế... anh đang đi đâu?”

“Ờ, đến phòng thí nghiệm của tôi ở khu virus. Cô làm việc cùng ai ở đây?” Anh ta nhìn cô, vẻ bối rối. Hay là anh ta đang dò xét cô?

Kate phát hoảng. Chuyện này phức tạp hơn cô tưởng lúc ở trên tàu nhiều. Cô nghĩ là mình sẽ có thể thong dong tiến vào như thể đây là nhà trẻ và nói, “Tôi đến đây để đón hai cháu bé người Indonesia” hay sao? Lời khuyên của David - cứ bảo là thông tin đó vượt quá mức lương của họ - giờ nghe quá đơn giản, quá ngô nghê. Giờ thì cô đã nhận ra rằng anh nói như vậy chỉ để cô yên tâm, để cô xuống tàu và di chuyển. Nhưng đầu óc cô trống rỗng. “Thông tin này vượt quá mức lương của anh,” cô buột mồm.

Barnaby đang định quẹt thẻ thì tay anh ta bỗng sững lại, tấm thẻ lơ lửng trong không khí. “Cô nói gì cơ?” Anh ta nhìn cô, rồi liếc quanh như để xem giọng nói vừa rồi từ đâu đến.

Kate chỉ muốn chạy khỏi anh ta càng nhanh càng tốt, nhưng cô chẳng biết chạy đi đâu. Cô cần tìm ra họ đang giữ lũ trẻ ở đâu. “Tôi đang làm nghiên cứu về tự kỷ.”

Barnaby buông tấm thẻ xuống bên mình và quay lại đối diện với Kate. “Thế à? Tôi không biết là ở đây có nghiên cứu chứng tự kỷ cơ đấy.”

“Với tiến sĩ Grey.”

“Tiến sĩ Grey?” Barnaby trợn mắt lên suy nghĩ. “Chưa nghe tên ông ta bao giờ...” vẻ mặt nghi ngờ của anh ta tan biến dần trong lúc anh ta đi về một cái điện thoại trắng treo trên tường cạnh cửa. Anh ta với tay lấy điện thoại. “Có lẽ tôi nên, ờ, gọi ai đó chỉ đường giúp cô.”

“Không!”

Tiếng quát của Kate khiến anh ta đứng sững.

“Xin đừng. Tôi không bị lạc. Tôi đang làm việc... với hai đứa trẻ.”

Anh ta co tay về bên mình. “À, thì ra đó là sự thật. Chúng tôi cũng có nghe đồn thổi nhưng ai cũng có vẻ bí mật ghê lắm. Như phim hình sự ấy.”

Anh ta không biết về lũ trẻ. Điều đó có nghĩa là gì? Kate cần câu thêm thời gian, cần suy nghĩ. “Ờ, vâng. Tôi rất tiếc là không thể tiết lộ gì hơn.”

“Ồ, tôi dám chắc là điều đó vượt quá mức lương của tôi, như cô đã nói đấy.” Anh ta lầm bầm thêm gì đó, có lẽ là “cứ làm như cô biết mức lương của tôi không bằng”. “Nhưng phải thành thật mà nói thì đem trẻ con đến chỗ này làm gì? Tỉ lệ sống sót là không phần trăm. Không phần trăm. Có lẽ ‘mức lương’ của cô có thể giải thích được chuyện đó. Có phải thế không?”

Một ý nghĩ mới bóp nghẹt lấy Kate, một nỗi kinh hoàng cô chưa tính đến: tỉ lệ sống sót không phần trăm. Hai đứa trẻ có thể đã chết rồi cũng nên.

“Cô nghe tôi nói không?”

Nhưng Kate không trả lời nổi. Cô chỉ biết đứng đó, cứng đơ.

Anh ta đã nhận ra điều đó - vẻ sợ hãi trong mắt cô. Anh ta nghiêng đầu sang bên. “Này, cô có vẻ gì đó lạ lắm. Ở đây có gì không ổn rồi.” Anh ta đưa tay ra. Anh ta nhấc điện thoại lên.

Kate lao tới chỗ anh ta, giật điện thoại từ tay anh ta ra.

Mắt anh ta trợn tròn, như muốn nói sao cô dám.

Kate nhìn quanh. Những lời của David - chúng có thể đang theo dõi - vang vọng trong đầu cô. Có thể đã quá muộn rồi. Cô cúp điện thoại và kéo Barnaby về phía mình, thì thầm vào tai anh ta. “Nghe tôi đây. Có hai đứa trẻ đang bị giam giữ ở đây. Chúng gặp nguy hiểm. Tôi đến đây để cứu chúng.”

Anh ta đẩy cô ra. “Cái gì? Cô điên rồi à?”

Vẻ mặt anh ta giống hệt Kate hai ngày trước khi David tra hỏi cô trên xe tải.

Cô cúi lại gần. “Xin anh. Anh phải tin tôi. Tôi cần anh giúp. Tôi cần tìm hai đứa trẻ đó.”

Anh ta săm soi mặt cô. Miệng anh ta rúm lại như thể vừa nếm phải thứ gì đó rất kinh tởm mà không thể nhổ ra. “Này, tôi không biết cô đang chơi trò gì, đây là bài tập an ninh hay là một trò đùa bệnh hoạn, nhưng tôi đã bảo là tôi không biết gì về hai đứa trẻ đó - tôi thậm chí còn không biết là có trẻ con ở đây thật hay không. Tôi chỉ nghe người ta kháo nhau thôi.”

“Nếu có thì chúng sẽ bị giam ở đâu?”

“Tôi không biết. Tôi còn chưa bao giờ nhìn thấy các đối tượng. Tôi chỉ được ra vào các phòng thí nghiệm thôi.”

“Đoán thử đi. Xin anh đấy, tôi cần anh giúp.”

“Tôi không biết nữa... khu nhà ở, tôi đoán vậy.”

“Đưa tôi đến đó.”

Anh ta vẫy tấm thẻ trước mặt cô, “Bằng cách nào? Tôi không được đến đó. Tôi đã bảo cô rồi, tôi chỉ ra vào các phòng thí nghiệm được thôi.”

Kate nhìn xuống tấm thẻ của mình. “Tôi dám cá là tôi đến đó được.”

Tên lính gác theo dõi người phụ nữ bắt chuyện với người đàn ông, giật lấy điện thoại trên tay anh ta, rồi kéo anh ta lại gần và thì thầm gì đó vào tai anh ta - có lẽ là một lời đe dọa. Người đàn ông kia rõ ràng là đang rất sợ. Họ vừa tham gia một chuyên đề về quấy rối tình dục, nhưng ở đó chủ yếu nói về chuyện đàn ông ép phụ nữ phải quan hệ với họ. Chuyện này không phải như thế. Song có thể là điều gì đó đáng ngờ. Tên lính gác nhấc điện thoại lên. “Ừ, Trạm Bảy đây; tôi nghĩ chúng ta có vấn đề ở khu Chuông Chính đấy.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.