Gene Atlantis

Lượt đọc: 270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 38

❊ ❊ ❊

Trụ sở Immari tại Jakarta

Jakarta, Indonesia

Cole nằm sấp bụng, chờ đợi. Gã đã đợi suốt gần một giờ đồng hồ trong khi kỹ thuật viên phá bom loay hoay với cái áo giáp của gã. Gã cố sức không cựa quậy, không vãi ra quần, không gào thét. Chỉ một ý nghĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu gã: Mình sẽ không bao giờ gặp lại gia đình mình nữa. Lẽ ra gã không nên nhận công việc này, bất kể tiền lương có cao đến đâu. Họ đã để dành gần đủ tiền - 150.000 đô la trong số 250.000 họ cần để mở một cửa hàng sửa xe Jiffy Lube. Với số tiền gã dành dụm được sau hai chuyến điều quân ở Thủy quân lục chiến, hẳn họ cũng tạm ổn. Nhưng gã lại muốn để dành thêm “ít nữa” - phòng khi mấy năm đầu việc làm ăn không thuận lợi. Người tuyển quân ở Immari đã nói, “Anh sẽ chỉ đến đó làm màu thôi, để khách hàng của chúng ta thấy an toàn. Như anh đã yêu cầu, chúng tôi sẽ cử anh đến vùng an ninh thấp, chắc chắn không phải là Trung Đông, thậm chí còn không phải là Nam Mỹ nữa cơ. Châu Âu thì yêu cầu anh phải có thâm niên. Đông Nam Á dạo này khá yên ắng. Anh sẽ thích khí hậu ở Jakarta lắm cho xem.” Giờ thì một tên Immari mặc comple khác sẽ đến gõ cửa nhà vợ gã. “Thưa cô, chồng cô không may đã thiệt mạng trong một tai nạn Trứng Kem Cadbury. Chúng tôi xin ngỏ lời chia buồn sâu sắc nhất. Gì cơ? Ồ, không thưa cô, chuyện này chưa bao giờ xảy ra. Đây là thi hài trứng-kem của anh ấy.” Cole bật ra một tiếng cười khan, gần như điên dại. Gã sắp mất trí rồi.

“Bình tĩnh, Cole, sắp được rồi,” kỹ thuật viên phá bom nói từ sau một khiên chắn dày uốn cong. Người này đội một chiếc mũ bảo hộ cồng kềnh và nhìn qua một khe hở gắn kính trên đỉnh khiên chắn. Tay anh ta thò ra qua hai cái ống kim loại xếp nếp như kiểu tay của con robot trong bộ phim truyền hình Lạc trong Vũ trụ thời những năm 60.

Kỹ thuật viên cẩn thận cắt đai áo giáp của Cole. Anh ta hơi nhấc cái áo giáp lên và cúi xuống gần khe hở trên khiên chắn để nhìn cho rõ hơn.

Những giọt mồ hôi đọng lấm tấm trên khuôn mặt đã ướt rượt của Cole.

“Không bị cài thêm bẫy,” kỹ thuật viên nói. Anh ta nhấc cái áo giáp lên từng phân một. “Để xem chúng ta có gì nào.”

Cole suýt giật thót mình khi gã nghe thấy kỹ thuật viên ném cái áo giáp đi. Ở đó có gắn đồng hồ hẹn giờ chăng? Kíp nổ dự phòng? Gã cảm thấy hai tay anh ta cử động rất nhanh trên sống lưng. Rồi gã thấy hai bàn tay đi găng ấy rũ xuống. Gã nghe thấy tiếng kim loại cọ vào kim loại rin rít trong lúc kỹ thuật viên kéo tấm khiên chắn sang bên. Giờ anh ta làm bằng tay không.

Cole thấy anh ta nhấc quả bom ra khỏi lưng gã.

“Giờ cậu đứng lên được rồi đấy, Cole.”

Cole quay lại, nín thở.

Người kia nhìn gã, vẻ khinh bỉ. “Quả bom của cậu đây, Cole. Cẩn thận nhé, có khi cậu dị ứng với polyester đấy.” Anh ta đưa cho Cole một cái áo phông cuộn tròn.

Cole không thể tin được. Gã hơi xấu hổ, nhưng chủ yếu gã vẫn thấy nhẹ cả người.

Gã mở cái áo phông ra. Trên đó có đề mấy chữ to bằng bút dạ đen: “BÙM!” Bên dưới là một dòng chữ nhỏ hơn: “Xin lỗi nhé...”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.