Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 16049 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
400 Trực tiếp tìm Ôn Nhiên

❊ ❊ ❊

Đồng Thi Thi trong lòng sốt ruột, túm lấy Tiểu Lưu bên cạnh: "Tiểu Lưu, anh nghe em nói này, lúc đó em uống say, thật đấy. Hơn nữa, em ở bên Mặc Tử Hiên là vì mẹ em, bác sĩ bảo bà cần phẫu thuật gấp, em không trả nổi phí phẫu thuật. Mặc Tử Hiên bắt em theo hắn, hắn mới chịu trả phí phẫu thuật cho mẹ em."

Cô ta vừa nói vừa khóc, bộ dạng ấy trông thực sự rất đáng thương.

Tiểu Lưu đứng ngây người, không chút động lòng.

Đồng Thi Thi lắc cậu mấy cái, Tiểu Lưu vẫn không có phản ứng gì.

Không biết là do mất kiên nhẫn hay là đã thất vọng về Tiểu Lưu, Đồng Thi Thi quay đầu, hận thù nhìn Ôn Nhiên: "Ôn Nhiên, tôi biết, cô gả cho Mặc tổng nhưng lại muốn Mặc Tử Hiên giữ mình vì cô, không nhìn nổi hắn tốt với người phụ nữ khác. Bây giờ cô chia rẽ tôi và Tiểu Lưu, cô hài lòng rồi chứ?"

"Thật đúng là chưa từng thấy ai mặt dày, không ngờ cô lại mặt dày đến mức này."

Mặc Tu Trần ánh mắt sắc lẹm nhìn Đồng Thi Thi, từng lời thốt ra sắc bén như kim châm. Thêm vào đó, khí thế lạnh lẽo tỏa ra từ toàn thân anh ập tới phía Đồng Thi Thi như thác đổ. Đừng nói là một Đồng Thi Thi, ngay cả đối thủ trên thương trường cũng phải khiếp sợ trước vẻ sắc lạnh ấy của anh.

Cơ thể cô ta không kiểm soát được mà run rẩy.

"Tôi..."

"Cô cái gì mà cô? Cô tưởng ai cũng dễ lừa như Tiểu Lưu sao? Sự giả tạo của cô có thể lừa được tất cả mọi người, nhưng tôi nói cho cô biết, Đồng Thi Thi, đừng nói đứa con trong bụng cô không rõ lai lịch, cho dù nó thực sự là con của Tiểu Lưu, cô cũng không xứng gả cho cậu ấy."

Mặc Tu Trần không cho cô ta cơ hội phản bác, gọi về phía cửa: "Người đâu!"

Thanh Dương, Thanh Phong từ bên ngoài đi vào. Đồng Thi Thi sợ đến mức chân bủn rủn, cầu cứu nhìn về phía Tiểu Lưu: "Tiểu Lưu, anh mau giúp em, đứa bé trong bụng em thực sự là con của anh."

"Ném cô ta ra ngoài!"

Mệnh lệnh của Mặc Tu Trần vừa dứt, Thanh Dương và Thanh Phong lập tức tiến lên. Đồng Thi Thi kháng cự cũng vô ích, liền bị hai người họ lôi ra khỏi phòng khách.

Tiểu Lưu nhìn Mặc Tu Trần đang trong cơn thịnh nộ, đến một lời cầu xin cũng không dám thốt ra, chỉ biết mặt mày tái mét, người đờ đẫn.

"Đại thiếu gia, chuyện này đều tại Tiểu Lưu, nó không nhìn người rõ ràng nên mới mắc bẫy của người phụ nữ xấu xa Đồng Thi Thi đó."

Dì Trương có chút e dè nhìn Mặc Tu Trần. Bình thường, tuy Mặc Tu Trần luôn tỏ vẻ lạnh lùng nhưng anh rất hiếm khi nổi nóng, đặc biệt là sự thịnh nộ giống như vừa rồi.

"Tu Trần, cậu đừng vì lời của Đồng Thi Thi mà tức giận. Cô ta muốn nói thế nào là chuyện của cô ta. Chỉ cần Tiểu Lưu nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta, không để bị lừa nữa là được."

Ôn Nhiên nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh như sương giá của Mặc Tu Trần, lòng chợt nhói đau, cô nắm lấy bàn tay to rộng của anh, ý muốn an ủi.

Cơn giận của Mặc Tu Trần dần tan biến dưới sự an ủi của cô, anh nghiêm nghị lướt mắt qua Tiểu Lưu: "Đồng Thi Thi là người thế nào, vừa rồi cậu đã thấy, cũng đã nghe rồi. Nếu còn không tỉnh ngộ, tôi cũng không giúp được cậu đâu. Nói khó nghe một chút, cô ta chẳng khá khẩm hơn Trình Giai là bao!"

Tiểu Lưu mím chặt môi, không nói gì.

Dì Trương trừng mắt nhìn Tiểu Lưu đầy vẻ thất vọng, rồi lại ra hiệu cho chồng mình. Chú Lưu thở dài, nói lời xin lỗi với Mặc Tu Trần, rồi tiến lên lôi Tiểu Lưu ra khỏi phòng khách.

Ôn Nhiên ra hiệu cho Dì Trương, bà cũng đi theo ra ngoài.

Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên. Cô nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, đau lòng nói: "Tu Trần, đừng giận nữa, tức giận hại thân, vì hạng người đó không đáng. Chẳng lẽ cô ta nói tôi thế nào thì tôi là thế ấy sao? Anh không tin em à?"

"Tất nhiên là anh tin em."

Sắc mặt Mặc Tu Trần thay đổi, ánh mắt khóa chặt lấy cô. Anh không những tin cô mà còn không cho phép kẻ khác bôi nhọ cô, đặc biệt là loại phụ nữ mặt dày như Đồng Thi Thi.

Khóe môi Ôn Nhiên hơi nhếch lên, cô vươn tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, vùi đầu vào ngực anh, giọng nói dịu dàng thốt ra từ đôi môi đỏ mọng: "Chỉ cần anh tin em là được, em không bận tâm người khác nói gì đâu, thật đấy."

Ánh mắt Mặc Tu Trần sâu thẳm lại, anh giơ tay vòng lấy, ôm chặt cô vào lòng. Yên lặng ôm nhau một lúc, anh mới kéo cô ra khỏi ngực mình, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: "Anh không giận nữa rồi."

"Như vậy mới đúng chứ!"

Ôn Nhiên nhìn khuôn mặt tinh xảo tuấn tú của anh, không còn vẻ băng giá bao phủ, một Mặc Tu Trần như thế này mới là quyến rũ và mê người nhất.

"Chuyện ghi âm, sao em không nói trước với anh?"

Những ngón tay thon dài của Mặc Tu Trần vuốt ve gò má trắng ngần của cô, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng.

"Ngay từ đầu em cũng không định công khai trước mặt mọi người. Dáng vẻ của Tiểu Lưu trông có vẻ rất đau lòng, anh nói xem, cậu ấy thực sự có thể buông bỏ Đồng Thi Thi sao?"

Ôn Nhiên hơi lo lắng mím môi.

Mặc Tu Trần mỉm cười nhạt, nụ cười mang theo một tia lạnh lẽo: "Cậu ta không buông bỏ được cũng phải buông. Không thể để cậu ta vì một Đồng Thi Thi mà hủy hoại bản thân. Dù là vì Dì Trương và Chú Lưu, chuyện này anh cũng phải quyết định thay cậu ta."

"Ý anh là?"

Ôn Nhiên chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn Mặc Tu Trần.

"Ừm, Đồng Thi Thi dù trong bụng có thực sự có con cũng không thể giữ lại. Một đứa trẻ không rõ lai lịch, đến với thế giới này cũng sẽ không hạnh phúc."

Đáy mắt Mặc Tu Trần xẹt qua một tia lạnh lùng. Đồng Thi Thi trước kia từng có quan hệ với Mặc Tử Hiên, lúc ở bên Tiểu Lưu có lăng nhăng với đàn ông khác hay không vẫn còn là một dấu hỏi, sao anh có thể để Đồng Thi Thi giữ lại đứa trẻ đó.

"Nhiên Nhiên, hôm nay không phải em muốn đến nhà Bạch Tiêu Tiêu sao? Anh để Thanh Dương, Thanh Phong đưa em đi. Những chuyện này em đừng nghĩ tới nữa, cứ thoải mái đi chơi một ngày đi."

Ôn Nhiên sững người: "Anh và Mặc Tử Hiên có chuyện quan trọng cần bàn à?"

"Ừm, là một số chuyện trong công ty, anh đưa em ra ngoài."

Mặc Tu Trần không nói nhiều, mà ôm lấy Ôn Nhiên đi về phía cửa. Ôn Nhiên mím môi, anh không giải thích thì cô cũng không hỏi.

Mặc Tu Trần dặn Thanh Dương, Thanh Phong đưa cô đến nhà Bạch Tiêu Tiêu, rồi đích thân mở cửa xe cho cô, nhìn cô lên xe, nhìn chiếc xe rời khỏi biệt thự, biến mất trong tầm mắt, bóng dáng cao gầy của anh vẫn đứng tại chỗ không di chuyển.

Ôn Nhiên rời đi chưa đầy mười phút, Mặc Tử Hiên đã tới.

Mặc Tu Trần để Mặc Tử Hiên vào phòng khách. Dì Trương thu dọn chén trà lúc nãy, rồi rót cho mỗi người một tách mới.

Mặc Tử Hiên ánh mắt lướt qua chén trà Dì Trương mang đi, nhìn Mặc Tu Trần. Lông mày hắn thanh tú, vẻ mặt tuy lạnh lùng nhưng tự nhiên toát ra một sự kiêu ngạo không ai sánh bằng.

"Mặc Tu Trần, tôi muốn cậu đưa cho tôi những sự chuẩn bị trong bóng tối kia."

Mặc Tử Hiên vừa mở miệng đã vào thẳng chủ đề, còn nói một cách đương nhiên, cứ như thứ đòi hỏi Mặc Tu Trần chỉ đơn giản là một món đồ chơi vậy.

Mặc Tu Trần lạnh lùng nhếch môi, trong đôi mắt sâu thẳm như đầm nước ngưng tụ một tia châm chọc: "Cậu lấy cái gì để đàm phán điều kiện với tôi?"

"Lấy thân thế của Ôn Nhiên. Tôi không phải lão già kia, sẽ không bị cậu lừa chỉ bằng vài câu nói. Tôi tìm được cậu, chính là có nắm chắc. Nếu cậu không đồng ý, tôi sẽ trực tiếp đi tìm Ôn Nhiên."

Mặc Tử Hiên đắc ý nhìn Mặc Tu Trần, từ khí tức bỗng nhiên trầm xuống của anh, hắn biết những gì Tiêu Văn Khanh nói với hắn là sự thật, Mặc Tu Trần mới chính là kẻ lừa đảo lớn nhất lừa gạt cả thế gian.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:399
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.