Hôm nay, Cố gia được bài trí còn náo nhiệt hơn cả ngày Tết thường niên.
Để chúc mừng sinh nhật Ôn Nhiên, Mặc Tu Trần đã tan làm sớm nửa tiếng, còn cho toàn thể nhân viên nghỉ làm, tối nay không cần tăng ca.
Họ đến bệnh viện đón Bạch Tiêu Tiêu, hôm nay thời tiết rất ấm áp, ban ngày nắng rực rỡ, dù đã năm giờ rưỡi chiều nhưng trên bầu trời vẫn còn treo một vầng thái dương đỏ rực.
Chiếc Aston Martin đỗ bên ngoài biệt thự Cố gia. Qua cửa kính xe, nhìn căn biệt thự Cố gia đang đắm mình trong ánh hoàng hôn, lòng Ôn Nhiên vô cùng xúc động.
Đây là lần đầu tiên cô trở về nhà.
Cố Khải nói, lúc cô bị Phó Kinh Nghĩa bắt đi khi mới vài tháng tuổi, chính là ngay trước cửa nhà, trên con đường trải nhựa này.
"Nhiên Nhiên, xuống xe thôi."
Phía sau, Lạc Hạo Phong đã đỗ xe xong và bước xuống. Trong xe anh ta là Bạch Tiêu Tiêu, lúc Cố Khải chuẩn bị rời bệnh viện thì có một bệnh nhân phát bệnh cấp tính nên bị trì hoãn.
Phía sau anh ta là xe của Ôn Cẩm.
Mấy người bọn họ đi cùng nhau.
"Được!"
Ôn Nhiên khẽ gật đầu, nở một nụ cười dịu dàng với Mặc Tu Trần.
Trong biệt thự, Thẩm Ngọc Đình đi ra đón. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội rất đẹp và gợi cảm, khoác thêm khăn choàng, ánh hoàng hôn chiếu lên người cô ta khiến khuôn mặt vốn dĩ tái nhợt vì ốm đau trở nên ửng hồng, trông vừa diễm lệ vừa phong tình.
"Nhiên Nhiên, cuối cùng các người cũng đến rồi, tôi đợi nãy giờ đây này. Anh họ tôi đâu?"
Thẩm Ngọc Đình tiến lên, nhiệt tình nắm lấy tay Ôn Nhiên, đôi mắt đẹp quét qua mọi người, không thấy bóng dáng Cố Khải đâu nên ngạc nhiên hỏi.
Ôn Nhiên cười nói: "Anh Cố bị bệnh nhân trì hoãn một chút, lát nữa sẽ về ngay."
"Nhiên Nhiên, qua đỡ tôi một chút."
Trong chiếc xe phía sau, Bạch Tiêu Tiêu ló đầu ra. Cô ấy không ngồi được lên xe lăn, lại không muốn để Lạc Hạo Phong bế mình, đành phải cầu cứu Ôn Nhiên.
"Được!"
Ôn Nhiên đáp một tiếng, rút tay ra khỏi tay Thẩm Ngọc Đình, xoay người đi tới đỡ Bạch Tiêu Tiêu.
"Tu Trần!"
Thẩm Ngọc Đình nhìn theo ánh mắt đang dõi theo Ôn Nhiên của Mặc Tu Trần, khẽ gọi anh.
Mặc Tu Trần nghe tiếng liền quay đầu lại, nhìn Thẩm Ngọc Đình trước mặt, nhếch môi nhạt nhẽo: "A Khải nói em ốm, giờ đã đỡ chưa?"
Một câu nói đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, nhưng lại khiến Thẩm Ngọc Đình có xúc động muốn rơi lệ. Sống mũi cô ta cay cay, trên khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười dịu dàng: "Cảm ơn anh, đã đỡ gần hết rồi."
Giọng điệu của Mặc Tu Trần nhàn nhạt, không nghe ra được bao nhiêu quan tâm: "Vậy thì tốt!"
Nói xong, anh lại quay đầu nhìn Ôn Nhiên cách đó vài bước chân. Bạch Tiêu Tiêu đã được cô đỡ ngồi lên xe lăn, cô đang đẩy xe đi về phía anh.
"Mặc Tu Trần, cho tôi mượn Nhiên Nhiên nhà anh một lát nhé."
Bạch Tiêu Tiêu cười lớn tiếng gọi Mặc Tu Trần. Ở bên Lạc Hạo Phong khiến cô có cảm giác là lạ, rất không thoải mái, nên để Ôn Nhiên đẩy mình vẫn hơn.
"Đi thôi, chúng ta vào trước đi, mọi người theo vào sau."
Lạc Hạo Phong bước lên huých tay vào Mặc Tu Trần, lại chào hỏi Ôn Cẩm ở bên cạnh, cuối cùng mới nói với Ôn Nhiên.
"Nhiên Nhiên, hay là để anh đẩy Tiêu Tiêu cho."
Ánh mắt Ôn Cẩm lướt qua Thẩm Ngọc Đình đang đứng cạnh Mặc Tu Trần. Mặc dù cô ta có che giấu tình cảm của mình, nhưng anh vẫn nhìn ra, trong ánh mắt cô ta nhìn Mặc Tu Trần chứa đựng tình yêu đầy kìm nén.
"Không cần đâu anh, anh cứ vào trước cùng Tu Trần và Lạc Hạo Phong đi, em đẩy Tiêu Tiêu là được, không vội."
Cô vừa đẩy Bạch Tiêu Tiêu vừa cẩn thận quan sát tòa biệt thự này.
"Viện trưởng Cố ra kìa!"
Lạc Hạo Phong là người nhìn thấy Cố Nham từ trong biệt thự đi ra đầu tiên, liền nhắc nhở mọi người.
"Các cháu đều đến rồi à, hoan nghênh, hoan nghênh. Nhiên Nhiên đâu?"
Người Cố Nham nhìn thấy đầu tiên là Mặc Tu Trần và Lạc Hạo Phong, hai người bọn họ cao lớn vạm vỡ đã che khuất Ôn Nhiên nhỏ nhắn phía sau.
"Chú Cố, Ôn Nhiên ở phía sau ạ. Đây là cô ấy về nhà mình, chú không cần đón tiếp cô ấy đâu, cứ đón tiếp chúng cháu là được, phải không Ôn Cẩm?"
Lời của Lạc Hạo Phong khiến Cố Nham cười ha hả, nhưng ánh mắt ông lại lướt qua họ, nhìn về phía Ôn Nhiên, bước chân cũng không dừng lại.
Ông có thể không tiếp đón bất cứ ai trong số họ, nhưng tuyệt đối không thể đắc tội với con gái mình. Tuy đây là nhà của Nhiên Nhiên, nhưng cũng là lần đầu tiên con bé về nhà.
Đi đến trước mặt cô, ông chào hỏi Bạch Tiêu Tiêu và Ôn Cẩm, nhìn Ôn Nhiên mà xúc động đến mức không nói nên lời.
Ôn Nhiên dừng động tác đẩy Bạch Tiêu Tiêu lại. Đôi mắt trong veo như nước nhìn Cố Nham đang kích động với hốc mắt ươn ướt, lòng cô cũng dậy sóng, ánh mắt lướt qua căn biệt thự, một tiếng "Ba" không kìm lòng được thốt ra khỏi miệng.
"Nhiên Nhiên!"
Cố Nham kích động đến mức không biết phải làm sao.
Trong ánh mắt thông tuệ thâm sâu kia, sự xúc động đong đầy.
Bên cạnh, tâm trạng Ôn Cẩm phức tạp, ánh mắt nhìn Ôn Nhiên lại đầy nuông chiều và khích lệ.
Anh rất mừng vì cuối cùng Nhiên Nhiên cũng nhận lại được cha ruột của mình. Sau khi cha mẹ họ qua đời, cô vẫn có người cha yêu thương, đây là chuyện tốt.
Cách đó vài bước, ánh mắt Mặc Tu Trần khựng lại.
Sững sờ một lúc, anh bước hai bước tới trước mặt cô, gỡ tay cô đang vịn trên xe lăn ra, dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên,Ký nhiên đã gọi chú Cố rồi, vậy tiếp theo chúng ta hãy đi thăm mẹ em trước đi. Ngọc Đình, Tiêu Tiêu giao cho em nhé."
Lạc Hạo Phong và Ôn Cẩm đều là khách, lại là đàn ông, chăm sóc Bạch Tiêu Tiêu rốt cuộc cũng không tiện lắm.
Thẩm Ngọc Đình gần như lớn lên ở Cố gia, nơi này cũng coi như là nhà cô ta, để cô ta chăm sóc Bạch Tiêu Tiêu thì chẳng có gì là quá đáng cả.
"Được ạ!"
Thẩm Ngọc Đình lướt ánh mắt qua người Ôn Nhiên rồi bước về phía họ.
Mặc Tu Trần nắm tay Ôn Nhiên bước vào biệt thự, Cố Nham vội vàng đi theo, giới thiệu cho Ôn Nhiên từng ngọn cây cành lá trong biệt thự, đưa họ vào nhà để gặp mẹ cô.
Ngày thường, ảnh của vợ Cố Nham đều được bày trong phòng khách. Ông và con trai mỗi ngày đi làm về, cái nhìn đầu tiên là có thể nhìn thấy.
Hôm nay, vì tổ chức tiệc sinh nhật cho Ôn Nhiên nên ảnh của Cố mẫu tạm thời được cất đi, đặt trong phòng ngủ trên tầng hai.
"Nhiên Nhiên, ba dẫn con lên lầu gặp mẹ."
Khi Cố Nham nói câu này, có thể nghe ra ông đang cố gắng kìm nén cảm xúc của mình. Vợ ông chính vì ngày đêm thương nhớ Nhiên Nhiên mà cuối cùng uất ức mà qua đời.
Những năm này, sự già nua của ông, ngoài nỗi nhớ nhung và tự trách đối với Nhiên Nhiên, còn một lý do nữa chính là sự ra đi của vợ mình.
"Vâng!"
Ôn Nhiên gật đầu. Cô chưa từng gặp mẹ ruột của mình, ít nhất là trong ký ức, cô chưa từng gặp, vì vậy không biết mẹ trông như thế nào.
Mặc Tu Trần sợ cô căng thẳng nên nắm tay cô chặt thêm một chút. Ôn Nhiên ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh, cô mím môi, để anh cùng đi lên lầu với mình.
Căn biệt thự này có tổng cộng ba tầng.
Tầng hai, bên trái là phòng của Cố Nham và vợ, bên phải là phòng của Cố Khải, gian phòng cạnh đó chính là nơi luôn để dành cho Ôn Nhiên đã thất lạc.
Cho dù Thẩm Ngọc Đình có ở Cố gia thì cũng chỉ ở tầng ba, phòng khách. Điểm này Cố Nham rất kiên quyết, Cố Khải cũng vậy.
Cho dù Cố Khải có coi Thẩm Ngọc Đình như em gái ruột mà yêu thương, cũng không cho phép cô ta ở trong phòng của em gái mình. Hồi nhỏ, Thẩm Ngọc Đình chạy vào phòng Ôn Nhiên, lập tức thích đồ chơi của Ôn Nhiên cũng như cách trang trí căn phòng của cô, cứ nằng nặc đòi ở lại không chịu đi.