Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 16049 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
325 Muốn đánh một trận sao

❊ ❊ ❊

Đàm Mục nhếch môi, vẽ nên một độ cong nhàn nhạt, giọng thản nhiên: "Đừng hỏi tôi, tôi không biết."

Cố Khải liếc hắn một cái: "Lần trước A Phong tới thăm Bạch Tiêu Tiêu còn nhờ cậu thêm can đảm cho hắn, A Mục, bây giờ cậu lại bảo không biết, ý cậu là muốn để Ôn Cẩm đi theo đuổi Bạch Tiêu Tiêu, để A Phong thất tình mà đi uống rượu giải sầu sao?"

"Muốn vu cáo thì thiếu gì lý do."

Đàm Mục vẫn giữ vẻ mặt chẳng liên quan gì đến mình, thậm chí chẳng buồn phản bác Cố Khải.

Ôn Cẩm khẽ cười, nói với Cố Khải: "Hay là ngày mai cậu bắt đầu theo đuổi Bạch Tiêu Tiêu xem Lạc Hạo Phong phản ứng thế nào, nếu hắn tìm cậu đánh nhau, cậu cứ bảo là Đàm Mục xúi cậu theo đuổi."

"Phụt!"

Ôn Nhiên không nhịn được bật cười.

Cô nhìn Đàm Mục bên cạnh với vẻ thương cảm, nếu thật sự là như vậy, e rằng Lạc Hạo Phong không tìm Cố Khải tính sổ thì trước tiên cũng sẽ tìm Đàm Mục tính sổ.

"Đàm Mục, tôi thấy chúng ta vẫn nên đi thôi, anh còn ở lại nữa thì anh trai tôi và anh Cố sẽ đổ hết mọi tội danh lên đầu anh đấy."

Đàm Mục lạnh lùng liếc nhìn hai tên nham hiểm Cố Khải và Ôn Cẩm, đứng dậy khỏi ghế sofa, nói với Ôn Nhiên: "Đi thôi, tôi đưa cô về."

"A Mục, cậu như vậy ổn không đấy? Hay là để tôi đưa Nhiên Nhiên về đi, chính cậu cũng là bệnh nhân rồi."

Cố Khải không mấy tử tế bồi thêm một dao.

"Muốn đánh một trận với tôi không?"

Đàm Mục nhíu mày, chút thương tích này thì tính là gì, đưa Ôn Nhiên về nhà an toàn thì tuyệt đối không thành vấn đề.

Ôn Nhiên mỉm cười, giọng nhẹ nhàng: "Anh Cố, không cần anh đưa đâu, cứ để Đàm Mục đưa tôi là được rồi."

Cố Khải vẫn tiễn Đàm Mục và Ôn Nhiên ra khỏi bệnh viện. Vừa lên xe, Ôn Nhiên đã hỏi Đàm Mục: "Thanh Dương và Thanh Phong đã gọi cho anh chưa, chuyện ở công trường xử lý xong chưa?"

"Đây là lý do cô không để A Khải đưa cô về."

Đàm Mục thừa biết là vì lý do này, nhưng vừa nãy khi nghe Ôn Nhiên nói không cần Cố Khải đưa, chỉ cần hắn đưa cô về thôi, trong lòng hắn bỗng không kìm được mà nảy sinh một tia vui mừng.

Ôn Nhiên gật đầu, giọng điệu hiển nhiên: "Đúng vậy, tôi gọi cho Thanh Dương thì máy đang bận, gọi cho Thanh Phong thì không ai nghe, họ có liên lạc với anh không?"

Nếu không phải để hỏi tình hình, cô đâu cần để một 'bệnh nhân' như hắn đưa cô về.

Đàm Mục quay đầu nhìn ra ngoài xe, không trả lời mà hỏi lại: "Cô đã gọi cho Mặc Tu Trần, kể cho cậu ấy nghe chuyện ở công trường chưa?"

"Đàm Mục, anh đừng đánh trống lảng, có phải chuyện rất phức tạp không?"

Ôn Nhiên cũng đâu phải dễ bị lừa, cô nheo mắt, ánh nhìn sắc bén nhìn Đàm Mục.

Ánh mắt Đàm Mục khẽ biến đổi, phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong xe, đáy mắt thẫm lại như mực.

"Đúng là có chút phức tạp, đây không phải là lỗi thao tác đơn giản của công nhân, mà đã liên quan đến những người có lai lịch."

Tình hình tòa nhà thương mại thế nào, Ôn Nhiên hoàn toàn không rõ, Đàm Mục cũng không định kể chi tiết cho cô nghe. Dù vừa rồi ở công trường chính cô là người thuyết phục các gia đình nạn nhân, nhưng hắn vẫn không hy vọng cô nhúng tay vào.

Ôn Nhiên nhíu mày, ánh mắt nhìn Đàm Mục nhuốm vẻ nghi hoặc: "Đàm Mục, ý anh là sao? Tại sao lại phức tạp, và liên quan đến những ai?"

"Một hai câu tôi cũng không nói rõ được, tôi sẽ gọi cho Thanh Dương, lát nữa để họ nói cho cô biết. Nhưng Ôn Nhiên, chuyện này tôi hy vọng cô đừng tham gia nữa, tôi sẽ điều tra rõ ràng, phía gia đình người bị hại, tôi cũng sẽ cho họ một câu trả lời thỏa đáng."

Ôn Nhiên ngẩn người nhìn Đàm Mục, trong đầu có chút rối bời.

Lời Đàm Mục nói không rõ ràng, cô căn bản không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thế nhưng có một điểm cô không thể đồng ý: "Dù sự thật có thế nào, tôi cũng không thể thất hứa với gia đình họ."

Ôn Nhiên nhíu mày, giọng điệu kiên định.

Ánh mắt Đàm Mục thay đổi, hạ giọng nói: "Tôi bảo cô đừng tham gia không phải vì muốn che giấu sự thật, lừa dối gia đình người bị hại, mà là không muốn cô bị kéo vào. Mặc Tu Trần không ở G thị, cô mà có mệnh hệ gì, tôi đều không gánh nổi trách nhiệm."

Chuyện này, thực ra cách giải quyết đơn giản nhất chính là che giấu sự thật, đưa cho gia đình nạn nhân một khoản tiền bồi thường cao.

Xưa nay, cách xử lý như thế này nhiều không kể xiết.

Thế nhưng, giọng điệu kiên định cùng đôi mắt trong vắt như nước của Ôn Nhiên khiến Đàm Mục sinh lòng do dự. Giữa lợi ích tập đoàn và việc cho người đã khuất một câu trả lời, hắn cảm thấy thật khó xử!

Đưa Ôn Nhiên về nhà, Đàm Mục lái xe rời khỏi biệt thự ngoại ô, rồi dừng xe ở góc cua.

Tắt máy, hắn mệt mỏi dựa vào ghế, nhắm mắt lại, một lúc lâu sau mới mở ra.

Quay đầu nhìn ra ngoài qua cửa kính xe, căn biệt thự không xa, tầng hai vẫn sáng đèn, hắn chau mày dữ dội, rút điện thoại gọi cho Mặc Tu Trần.

Ban đầu hắn không định nói cho cậu ấy biết. Không muốn cậu ấy phân tâm, nhưng sau khi do dự đấu tranh một hồi, hắn vẫn quyết định nói cho Mặc Tu Trần, để cậu ấy nhanh chóng trở về. Chỉ khi cậu ấy trở về, Ôn Nhiên mới có thể không cần ra mặt.

Trước khi ra nước ngoài, Mặc Tu Trần đã giao sự an toàn của Ôn Nhiên cho hắn. Nếu không xảy ra chuyện này, hắn có thể bảo đảm an toàn cho Ôn Nhiên, nhưng hiện tại, hắn không thể thay thế Mặc Tu Trần, dù cậu ấy giao công trình cho hắn phụ trách, hắn cũng không thể thay thế được. Ai bảo Ôn Nhiên là phu nhân tổng giám đốc chứ!

Lúc này bên phía Mặc Tu Trần đang là buổi sáng, có lẽ cậu ấy đang bận, điện thoại reo một lúc lâu, đến khi Đàm Mục tưởng chừng như điện thoại sẽ reo đến khi tự tắt, thì cuối cùng cũng được bắt máy.

Giọng Mặc Tu Trần truyền qua Thái Bình Dương, trầm thấp bình tĩnh: "A Mục, chuyện gì vậy?"

Lúc tan làm, cậu ấy vừa gọi điện cho Ôn Nhiên, cũng đã nói chuyện với Đàm Mục, giờ lại gọi điện tiếp, Mặc Tu Trần nhạy bén cảm thấy chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.

Đàm Mục khẽ nhíu mày, giơ một tay lên xoa vết thương trên trán, giọng điệu có chút nặng nề: "Tu Trần, công trường xảy ra tai nạn, có hai công nhân rơi từ tầng mười mấy xuống tử vong."

"Chuyện thế nào?"

Ở đầu dây bên kia, giọng Mặc Tu Trần đột ngột trầm xuống.

Đàm Mục kể lại tai nạn ở công trường một lượt, bao gồm cả nội tình mà Thanh Dương và Thanh Phong điều tra được, những điều này chỉ là một phần. Chi tiết thế nào, vẫn chưa rõ.

"A Mục, không phải tôi đã bảo cậu bảo vệ tốt Nhiên Nhiên sao, sao cậu lại đưa cô ấy đến công trường?"

Mặc Tu Trần nghe Đàm Mục kể xong, điều đầu tiên hỏi không phải là người và việc liên quan đến vụ tai nạn, mà là trách móc Đàm Mục, không nên để Ôn Nhiên đến công trường, khiến cô bị cuốn vào.

Đàm Mục không phản bác, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng lạnh lùng.

Chuyện này đúng là hắn sơ suất, nếu biết sự việc lại thế này, dù thế nào hắn cũng không để Ôn Nhiên đến công trường.

Thấy hắn im lặng không giải thích, Mặc Tu Trần trầm giọng: "Chiều nay tôi sẽ đặt vé máy bay về, cậu bảo với Nhiên Nhiên, chuyện này tôi về sẽ xử lý, để cô ấy không cần lo lắng."

"Bên đó cậu đàm phán xong chưa?"

Đàm Mục lo lắng hỏi.

"Ừm, không có vấn đề gì, trưa nay ăn bữa cơm nữa là được, thôi bỏ đi, cậu không cần nói với Nhiên Nhiên, lát nữa tôi gọi điện thoại cho cô ấy, tự mình nói với cô ấy."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:319
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.