“Lạc……”
Bạch Tiêu Tiêu đột ngột rời khỏi xe lăn, cô giật mình, trợn tròn mắt nhìn người đàn ông đang ôm lấy mình.
“Ôm chặt lấy ta, cẩn thận kẻo ngã.”
Cô vừa dứt lời đã bị Lạc Hạo Phong cắt ngang. Ánh mắt hắn ôn hòa, trong veo, không chút tà niệm, chỉ đơn thuần là muốn ôm cô lên lầu.
Bạch Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, đôi tay nhẹ nhàng túm lấy áo hắn.
Ở một bên, Ôn Cẩm mỉm cười nhìn Lạc Hạo Phong ôm Bạch Tiêu Tiêu lên lầu.
Đây là lần đầu tiên Bạch Tiêu Tiêu được một người đàn ông ôm, tất nhiên là trừ ba cô ra. Theo từng bước chân Lạc Hạo Phong đi lên lầu, cô có thể nghe rõ mồn một tiếng tim đập của hắn, từng nhịp, từng nhịp, trầm ổn và hữu lực gõ vào màng tai cô.
Hơi thở phả vào cánh mũi cô là mùi hương nam tính thanh khiết, dễ chịu, khiến nhịp tim cô bất giác loạn nhịp.
“Tên A Khải kia lúc này chắc đang vui sướng lắm. Trước khi tìm được Ôn Nhiên, năm nào hắn cũng mua quà sinh nhật cho con bé. Lát nữa cô sẽ thấy, trong căn phòng kia chứa đầy quà sinh nhật của Ôn Nhiên từ lúc một tuổi đến hai mươi hai tuổi.”
Lạc Hạo Phong vóc người cao lớn, ôm Bạch Tiêu Tiêu mà dường như chẳng tốn chút sức lực nào, giọng điệu khi nói chuyện cũng bình thản không chút thay đổi.
“Thật sao?”
Lời hắn nói khiến Bạch Tiêu Tiêu quên cả xấu hổ, kinh ngạc nhìn hắn.
Lạc Hạo Phong cúi đầu nhìn cô, cong môi cười: “Đương nhiên là thật, quà mỗi năm đều không giống nhau, nhưng mà, chúng ta chưa ai được thấy cả.”
“Cố Khải đúng là một người anh tốt.”
Bạch Tiêu Tiêu cảm thán, lại có chút hâm mộ Nhiên Nhiên. Ôn Cẩm đối với cô ấy cực kỳ tốt, giờ lại có thêm một người anh là Cố Khải. Cho dù lúc nhỏ cô ấy bị kẻ xấu bắt cóc, trải qua nhiều khổ cực, nhưng bây giờ có nhiều người yêu thương như vậy, cũng coi như là xứng đáng.
Bước chân Lạc Hạo Phong bỗng khựng lại một chút, hắn cười cười, không nói gì.
Lạc Hạo Phong ôm Bạch Tiêu Tiêu lên đến lầu hai, cô lập tức lên tiếng: “Lạc Hạo Phong, anh thả tôi xuống đi, sau đó mang xe lăn lên cho tôi.”
“Tại sao?”
Lạc Hạo Phong nhíu mày, nhìn cô với ánh mắt thâm trầm.
Bạch Tiêu Tiêu tránh ánh nhìn sắc bén của hắn, giọng điệu hơi cứng nhắc: “Anh đã ôm tôi lên lầu rồi, còn mang xe lăn lên làm gì, tôi ngồi xe lăn mà, nhiều người nhìn thấy lắm.”
Khóe miệng Lạc Hạo Phong khẽ nhếch, nụ cười hơi lạnh, giọng điệu mang theo sự giễu cợt nhẹ nhàng: “Cô sợ A Khải thấy, hay là sợ Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên thấy?”
Bạch Tiêu Tiêu đang cúi đầu, đột ngột ngẩng phắt lên.
Đối diện với ánh mắt mang theo ba phần trào phúng, hai phần dò xét của Lạc Hạo Phong, sắc mặt cô trở nên khó coi: “Anh thả tôi xuống đi.”
Lạc Hạo Phong mím môi, tay đang ôm lấy cô bất ngờ buông lỏng.
Bạch Tiêu Tiêu vốn đã buông tay trước đó, không ngờ hắn lại buông tay mà không báo trước. Thân mình cô trượt xuống, trái tim bỗng thắt lại, theo bản năng, đôi tay nhỏ bé vội nắm chặt lấy hắn để tránh bị ngã xuống đất.
“Đây là chính cô bắt lấy ta đấy nhé.”
Đáy mắt Lạc Hạo Phong dâng lên một tầng lạnh lẽo. Nói xong, hắn ôm cô rảo bước đi về phía phòng của Cố Khải.
“……”
Bạch Tiêu Tiêu há miệng, định nói gì đó nhưng nghẹn lại trong cổ họng, tim vẫn chưa bình ổn lại vì cú buông tay bất ngờ khi nãy.
Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đều đang ở trong phòng Cố Khải.
Cố Khải đang cầm album ảnh lật cho cô xem, trong đó có ảnh chụp cả gia đình họ. Cố Khải từ nhỏ đã khôi ngô tuấn tú, còn Ôn Nhiên lúc bé thì mắt to tròn, làn da trắng nõn, dưới sự trêu đùa của Cố Khải, cô bé cười rất tươi.
“Nhiên Nhiên, tấm ảnh này chụp ba ngày trước khi em mất tích, lúc đó em rất đáng yêu.”
Cố Khải chỉ vào bức ảnh giải thích cho Ôn Nhiên, chân mày anh tuấn tràn ngập ý cười và sự cưng chiều. Đang nói, cửa phòng bỗng bị đạp văng ra.
Đúng là bị đạp văng ra, bởi vì Lạc Hạo Phong đang ôm Bạch Tiêu Tiêu, không còn tay thứ ba để mở cửa, mà Bạch Tiêu Tiêu thì đang túm chặt áo sơ mi trước ngực hắn, chưa kịp mở cửa.
Trong phòng, ba người ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Thấy Lạc Hạo Phong ôm Bạch Tiêu Tiêu bước vào, ai nấy đều kinh ngạc.
“Cô ấy ở dưới lầu không có ai bầu bạn, nên ta đưa cô ấy lên tìm các người.”
Lạc Hạo Phong nhìn Ôn Nhiên, giọng điệu bình thản nói.
Trên mặt Bạch Tiêu Tiêu thoáng vẻ xấu hổ, cười không tự nhiên lắm nhưng vẫn cố cười: “Nhiên Nhiên, các người đang xem gì thế? Lạc Hạo Phong, anh đặt tôi xuống đi.”
Lạc Hạo Phong đi đến trước ghế sofa, đặt Bạch Tiêu Tiêu xuống cạnh Ôn Nhiên, hắn còn ra hiệu cho Mặc Tu Trần dịch sang bên cạnh để cô ngồi giữa Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên.
Vốn dĩ Ôn Nhiên ngồi ở giữa, Mặc Tu Trần và Cố Khải mỗi người ngồi một bên.
Ôn Nhiên cầm album ảnh trên tay, Mặc Tu Trần một tay đặt trên vai cô, khoảng cách giữa cô và Cố Khải lớn hơn so với khoảng cách giữa cô và Mặc Tu Trần. Lẽ ra đặt Bạch Tiêu Tiêu vào giữa Ôn Nhiên và Cố Khải thì hợp lý hơn đặt giữa cô và Mặc Tu Trần.
Nhìn hành động của Lạc Hạo Phong, ánh mắt Cố Khải khẽ dao động, trên mặt hiện lên nụ cười nhạt, trả lời câu hỏi vừa rồi của Bạch Tiêu Tiêu: “Tôi đang cho Nhiên Nhiên xem ảnh hồi nhỏ của em ấy. Thẩm Ngọc Đình không phải đi cùng cô sao? Cô ấy đâu rồi?”
Lạc Hạo Phong cười nhạo: “Cô ta ấy à, bị cái người phụ nữ lần trước lột sạch quần áo đòi ngủ cùng cậu quấn lấy rồi. Nghe nói cô ta còn xúi giục Thẩm Ngọc Đình dùng đủ mọi thủ đoạn để ngủ với Mặc Tu Trần nữa kìa.”
Cố Khải nhíu mày: “Thẩm Ngọc Lan?”
Phụ nữ lao vào anh thì không ít, nhưng trơ trẽn như Thẩm Ngọc Lan thì quả thực hiếm thấy. Huống hồ, có lần cô ta còn mượn cớ đi khám bệnh ngay tại văn phòng ở bệnh viện để……”
“Chẳng lẽ còn có người phụ nữ thứ hai cởi sạch quần áo đòi ngủ với cậu sao?”
Lạc Hạo Phong cười đầy thâm ý: “Ta vừa rồi còn thấy lạ, sao cậu lại mời cô ta đến? A Khải, không phải cậu hối hận vì lúc trước không ngủ với cô ta, nên bây giờ mới mời đến đấy chứ?”
Ánh mắt Mặc Tu Trần quét qua Lạc Hạo Phong, lại nhìn Bạch Tiêu Tiêu, cuối cùng dừng lại trên người Cố Khải.
Giữa mày Cố Khải lập tức hiện lên vẻ chán ghét: “Đầu óc tôi có vấn đề mới đi mời cô ta. Chắc chắn là cô ta tự ý xông vào rồi, quên dặn Dương thúc đừng cho hạng người tạp nham nào vào.”
“Người cũng đã đến rồi, cậu không thể đuổi người ta ra ngoài ngay được, lát nữa cứ tránh mặt đi là được.”
Bên cạnh, Mặc Tu Trần lười biếng lên tiếng.
“Ừm, cũng chỉ có thể làm vậy thôi. Nhiên Nhiên, em muốn xuống lầu bây giờ, hay là nghỉ ngơi một lát rồi hẵng xuống?”
Cố Khải trầm tư một lát rồi hỏi Ôn Nhiên đang cùng Bạch Tiêu Tiêu lật xem ảnh.
“Lát nữa đi. Mắt Nhiên Nhiên vẫn còn hơi sưng đỏ, những người dưới lầu kia đều là người cô ấy không quen biết, xuống đó cũng chẳng thú vị gì.”
Mặc Tu Trần trả lời thay Ôn Nhiên. Họ không muốn thân thế của cô bị lộ, cô cũng chẳng cần phải đi ứng phó với những người được gọi là họ hàng kia làm gì.
Bạch Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn họ: “Nếu các người có việc bận thì cứ đi trước đi, tôi và Nhiên Nhiên ở đây nghỉ một lát là được.”
“Đây là phòng của A Khải, cô muốn nghỉ ngơi thì phải sang phòng Ôn Nhiên bên cạnh mới đúng.”
Lạc Hạo Phong cau mày, lời nói ẩn chứa sự không vui.