Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 16038 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
390 Chính là không yên tâm về em

❊ ❊ ❊

“Đúng là không biết ngượng!”

Bạch Tiêu Tiêu ngoài miệng trêu chọc cô, trong lòng lại thật lòng mừng cho cô.

“Nhiên Nhiên, sao không thấy Ngọc Đình, cô ấy chạy đi đâu rồi?”

Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu ăn sắp xong thì Cố Khải và Lạc Hạo Phong đi tới. Câu hỏi này khiến Ôn Nhiên chợt nhớ ra, vừa rồi Thẩm Ngọc Đình nghe điện thoại xong chạy ra ngoài, hình như từ đó đến giờ vẫn chưa thấy quay lại.

“Cô ấy đi nghe điện thoại rồi.”

Bạch Tiêu Tiêu trả lời thay Ôn Nhiên.

Ánh mắt Lạc Hạo Phong khẽ động, không nói gì.

Cố Khải ồ một tiếng, lại nói: “Nhiên Nhiên, anh có vài chuyện muốn nói với em, để A Phong ở lại bầu bạn với Tiêu Tiêu một lát, chúng ta ra ngoài đi.”

“Vâng!”

Ôn Nhiên mỉm cười đáp, dặn dò Lạc Hạo Phong một câu đừng bắt nạt Bạch Tiêu Tiêu. Cô cùng Cố Khải bước ra khỏi đại sảnh, đi ra bên ngoài.

“Anh, có chuyện gì vậy?”

Ôn Nhiên nhìn Cố Khải.

“Cũng không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là mấy hôm nay bận quá, không có thời gian gặp em, nên gọi em ra hít thở không khí, tiện thể nói chuyện một chút.”

Ánh mắt Cố Khải nhìn Ôn Nhiên đầy nuông chiều. Bên ngoài yên tĩnh hơn nhiều, cảnh tượng chén rượu giao thoa, áo gấm hương thơm bên trong đại sảnh đều bị cánh cửa kia ngăn cách.

Ôn Nhiên cảm thấy lòng ấm áp, khóe mắt hiện lên ý cười: “Anh, vài ngày nữa là em được nghỉ phép rồi, lịch phẫu thuật của anh xếp đến bao giờ?”

Cố Khải bước tới một bước, đưa tay khẽ vuốt lọn tóc bên tai cô, ôn hòa nói: “Anh không có kỳ nghỉ, chỉ duy nhất ngày Tết là không có ca mổ, những ngày còn lại đều kín lịch rồi.”

Ngày Tết không có phẫu thuật cũng không có nghĩa là được nghỉ trọn vẹn cả ngày, nếu có tình huống khẩn cấp, anh vẫn phải bị gọi về bệnh viện.

Trong mắt Ôn Nhiên xẹt qua tia xót xa, nhìn hàng mày thanh tú của Cố Khải, cô khẽ nói: “Vậy anh cũng đừng làm việc quá sức, chú ý sức khỏe.”

Hôm nay Cố Khải cũng có hai ca phẫu thuật, lúc anh tới đây là vừa từ bàn mổ xuống. Giờ phút này, giữa hàng mày vẫn ẩn hiện vẻ mệt mỏi.

“Không mệt, anh chỉ là không yên tâm về em, sợ em ngốc nghếch cứ bám lấy Tu Trần, không tìm cơ hội lười biếng một chút nên mới tới đây thôi.”

Cố Khải thu tay lại bỏ vào túi quần, ánh mắt dừng trên người Ôn Nhiên. Những ngày này anh bận, Ôn Nhiên cũng rất bận, công ty sắp tổ chức tiệc tất niên, cần phải chuẩn bị trước rất nhiều việc rắc rối.

Nếu anh không tới, cô nhóc ngốc nghếch này chắc chắn sẽ cứ mãi ở bên cạnh Mặc Tu Trần.

“Em không mệt.”

Giọng Ôn Nhiên rất khẽ, có chút chột dạ.

“Sao lại không mệt, em tưởng anh không biết chắc? A Phong đã nói hết với anh rồi. Hơn nữa, anh thấy em mệt đến gầy cả người đi, tên Tu Trần kia cũng thật là, biết thế thà để em ở lại Ôn thị luôn cho rồi, Ôn Cẩm cũng đỡ phải dùng em như dùng hai người.”

“Anh, không nghiêm trọng đến mức đó đâu.”

Ôn Nhiên biện hộ cho Mặc Tu Trần, thực ra Mặc Tu Trần đã giúp cô làm rất nhiều việc rồi, chỉ là mấy ngày nay toàn công ty đều bận rộn, cô mà nhàn rỗi một mình thì trong lòng sẽ không yên.

“Đúng rồi, anh vừa nghe nói Trình Giai lập công ở nước ngoài, năm mới vừa về nước là công ty các em phải khen thưởng cô ta rồi.”

Khi Cố Khải nhắc đến Trình Giai, trong giọng điệu có vài phần bất mãn.

Người phụ nữ đó cứ ở bên cạnh Mặc Tu Trần một ngày, anh lại cảm thấy đó là một loại phiền phức. Tất nhiên, anh thừa nhận có tâm lý này là vì anh là anh trai của Nhiên Nhiên, luôn không nhịn được mà lo lắng thay cô.

Mà tên Tu Trần kia lại quá ưu tú, quá quyến rũ, dù cho hắn lạnh lùng như tảng băng thì vẫn có vô số phụ nữ muốn làm tan chảy hắn.

Sắc mặt Ôn Nhiên bình thản, giọng điệu cũng không nghe ra cảm xúc gì: “Ừm, cô ấy tạo ra lợi nhuận cả chục triệu cho công ty, nghe nói trong thời gian đào tạo ở nước ngoài cô ấy rất tận tâm, thành tích của cô ấy là tốt nhất trong ba người.”

Cố Khải hừ lạnh một tiếng khinh khỉnh: “Cô ta làm những việc đó chẳng qua là để có một ngày được đứng cạnh Tu Trần. Nhiên Nhiên, anh đã nói với Tu Trần rồi, bất kể Trình Giai ưu tú thế nào, cũng không được giữ cô ta lại bên cạnh.”

Ôn Nhiên sững sờ, kinh ngạc nhìn Cố Khải.

“Có lẽ đối với tập đoàn MS, Trình Giai rất ưu tú, nhưng anh không quan tâm mấy chuyện đó, Tu Trần cũng đã hứa, đợi cô ta về nước sẽ không để cô ta ở lại tổng công ty nữa.”

“Anh!”

Ôn Nhiên cảm động tràn trề, trong lòng dâng lên một chút chua xót. Cố Khải luôn nghĩ cho cô mọi bề, sợ có người phụ nữ nào cướp mất hạnh phúc của cô.

Điều này có phải đại diện cho việc anh vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ chuyện của Thẩm Ngọc Đình trước kia, thậm chí trong lòng anh còn cảm thấy áy náy? Nếu sớm biết sẽ có cục diện hôm nay, lúc trước anh đã không giữ Thẩm Ngọc Đình lại bên mình, càng không để cô ta quen biết Mặc Tu Trần.

Lòng phụ nữ, kim đáy biển.

Cho dù Thẩm Ngọc Đình có hứa hẹn sau này sẽ không để xảy ra chuyện đêm đó nữa, Cố Khải vẫn cảm thấy đó là trách nhiệm của mình.

Cố Khải cười khẽ: “Em là em gái anh, anh phải đảm bảo hạnh phúc của em, dù có quá đáng với người khác một chút thì anh cũng không quản được.”

Cố Khải và Ôn Nhiên đang trò chuyện, không chú ý tới phía sau cách đó không xa có người xuất hiện rồi lại rời đi.

---❊ ❖ ❊---

Thẩm Ngọc Đình nghe điện thoại xong, rất lâu sau mới quay lại yến tiệc.

Ánh mắt cô dừng lại trên người đàn ông cao lớn anh tuấn, tôn quý mà lạnh lùng trong đám đông một lúc lâu, cô vô thức mím môi, thu lại vẻ chột dạ trong lòng rồi mới đi về hướng Bạch Tiêu Tiêu và Lạc Hạo Phong.

Người gọi điện cho cô lúc nãy chính là Mặc Tử Hiên.

Trong điện thoại, Mặc Tử Hiên muốn thực hiện một giao dịch với cô, nhưng bị cô từ chối.

“Tiêu Tiêu, A Phong, sao chỉ có hai người, Nhiên Nhiên đâu?”

Thẩm Ngọc Đình đi tới trước mặt họ, quan tâm hỏi.

“Đi cùng với Cố Khải rồi. Cậu nghe điện thoại lâu vậy à? Tớ còn tưởng cậu đi về luôn rồi chứ?”

Bạch Tiêu Tiêu cười hì hì nhìn Thẩm Ngọc Đình, thuận miệng nói.

Thẩm Ngọc Đình cười cười, cầm một ly đồ uống lên nhấp một ngụm, rồi thản nhiên giải thích: “Nói chuyện với một người bạn tốt nên lâu hơn một chút. Họ vào rồi kìa.”

Cô quay đầu lại nhìn thấy Cố Khải và Ôn Nhiên từ ngoài bước vào. Cố Khải vén rèm châu cho Ôn Nhiên, sau khi cô vào rồi anh mới buông tay, những việc nhỏ nhặt ấy cho thấy sự cưng chiều của Cố Khải dành cho Ôn Nhiên.

Ánh mắt Thẩm Ngọc Đình tối sầm lại. Trước kia Cố Khải đối với cô cũng tốt như vậy, ngoại trừ việc không cho phép cô đụng vào đồ của Ôn Nhiên ra, những việc khác anh hoàn toàn cưng chiều cô như em gái ruột.

Nhưng giờ đây khi có Ôn Nhiên, Cố Khải đối với cô không những không còn cưng chiều như trước, mà còn thường xuyên nhắc nhở cô không được tranh giành Mặc Tu Trần với Ôn Nhiên.

Sâu thẳm trong lòng, sự ghen tị không tên bị kích thích từng chút một, đang chậm rãi sinh sôi. Cứ cho là Cố Khải một mình đối tốt với cô đi, thì giữa đại sảnh, Mặc Tu Trần đang nói chuyện với người khác bỗng nhìn thấy Ôn Nhiên đi vào, hắn lập tức sải bước đi về phía cô.

Chỉ mới tách ra một lúc ngắn ngủi, hắn đã không nỡ rời xa rồi sao?

Nhìn thấy Mặc Tu Trần đi đến bên cạnh Ôn Nhiên, giơ tay ôm lấy eo cô, thì thầm gì đó vào tai cô, Ôn Nhiên cười với Cố Khải, rồi cùng hắn đi về hướng anh vừa rời đi.

Thẩm Ngọc Đình mím chặt môi, đè nén cảm xúc đang lan tràn trong lòng.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:376
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.