Ngày 27 tháng Chạp, tập đoàn MS chính thức nghỉ Tết, đến mùng 8 tháng Giêng mới đi làm lại.
Buổi trưa hôm ấy, công ty tổ chức bữa tiệc liên hoan cuối cùng. Đến chiều, Mặc Tu Trần gạt bỏ mọi việc, dành thời gian đi dạo phố cùng Ôn Nhiên.
"Nhiên Nhiên, em đã nghĩ xem muốn mua gì chưa?"
Mặc Tu Trần nắm tay Ôn Nhiên đi giữa con phố đông đúc. Những ngày này, dù là thời điểm nào, người ta cũng đông nghẹt.
Anh luôn chú ý xung quanh để không ai chen lấn vào cô. Phía sau, Thanh Phong và Thanh Dương lẳng lặng đi theo từ xa. Kể từ ngày họ bắt đầu bảo vệ sự an toàn cho Ôn Nhiên, họ chưa từng dám lơ là. Ôn Nhiên đi đâu, họ đều theo đó.
Mấy ngày nay mọi chuyện vẫn rất bình yên, nhưng sự cảnh giác của họ chưa bao giờ hạ thấp.
Tiêu Văn Khanh và Ngô Thiên Nhất vẫn chưa có tin tức gì. Sau lần xuất hiện chớp nhoáng ở thành phố B, không biết họ lại trốn đi đâu. Càng gần đến Tết, Mặc Tu Trần lại càng cẩn trọng. Dựa theo sự hiểu biết của anh về Tiêu Văn Khanh và Ngô Thiên Nhất, cái Tết này, chắc chắn họ sẽ không ngồi yên.
"Em cũng không nghĩ ra ngay được là muốn mua gì. Hay là thế này, lát nữa thấy gì thì chúng ta mua cái đó, nếu không gặp món nào ưng ý thì thôi, không mua gì cả."
Đã lâu rồi Ôn Nhiên không dạo phố kiểu này, huống hồ lại còn có Mặc Tu Trần đi cùng, cô vừa phấn khích vừa vui sướng.
Cô ngó nghiêng nhìn ngó xung quanh, con phố này chuyên bán đồ Tết, rất náo nhiệt.
Ngay cả khi không mua gì, chỉ cần đi dạo một vòng, hít hà chút không khí Tết cũng đã thấy vui rồi.
Khóe môi Mặc Tu Trần cong lên một đường cong hoàn mỹ, ánh mắt dịu dàng nhìn nụ cười trong trẻo rạng rỡ của Ôn Nhiên: "Được, chiều nay tất cả nghe theo em, em muốn mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu."
"Tu Trần, anh thật tốt!"
Ôn Nhiên híp mắt cười, chỉ vào cửa hàng viết câu đối xuân ở phía trước nói: "Chúng ta qua đó xem thử đi, Tu Trần, anh có biết viết thư pháp không?"
Chữ viết bằng bút bi của Mặc Tu Trần rất đẹp, cứng cáp mạnh mẽ, vừa có khí phách lại không thiếu phần tao nhã. Không biết anh có biết viết bằng bút lông không.
Mặc Tu Trần nhìn theo hướng ngón tay cô, trước cửa tiệm, một cụ già đang ngồi trước bàn viết một đôi câu đối xuân. Ánh mắt anh tràn đầy ý cười: "Nhiên Nhiên, em muốn xem anh viết thư pháp sao?"
"Nếu như anh biết viết."
Ôn Nhiên nháy mắt tinh nghịch, khiến Mặc Tu Trần bật cười sảng khoái: "Được, nhưng nếu anh biết viết và khiến em hài lòng, thì có phần thưởng gì?"
Ôn Nhiên khựng lại, bị nụ cười tuấn tú đầy mê hoặc của Mặc Tu Trần làm cho xao xuyến. Thấy xung quanh có người đang nhìn về phía họ, cô hạ thấp giọng hỏi: "Anh muốn phần thưởng gì?"
Trong mắt Mặc Tu Trần lóe lên tia tính toán, nụ cười nơi khóe môi nhuốm ba phần tà mị, anh cúi đầu, ghé sát tai cô nói khẽ: "Đêm nay, em ở trên, anh ở dưới!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Nhiên đỏ bừng ngay lập tức.
Không biết là vì hơi nóng phả vào tai, hay vì sự ám chỉ đầy ẩn ý trong lời nói của anh, nhịp tim cô cũng rối loạn theo. Cô lườm anh một cái cháy mắt rồi bĩu môi không thèm để ý đến anh nữa.
"Nhiên Nhiên, còn muốn xem anh viết không?"
Khóe môi Mặc Tu Trần ngậm ý cười nồng đậm. Dù Ôn Nhiên có biểu cảm gì, anh đều cực kỳ yêu thích. Ánh mắt anh nhìn cô vừa sâu thẳm vừa trêu chọc.
"Phải xem là anh có làm em hài lòng hay không đã."
Ôn Nhiên không chịu thua kém, hất cằm lên như một nữ hoàng.
"Chốt kèo!"
Mặc Tu Trần sảng khoái đồng ý, nắm tay cô đi vài bước đến trước cửa hàng, cất tiếng với những người đang vây quanh bàn: "Phiền mọi người tránh một chút!"
Thực tế chứng minh, đẹp trai đúng là có rất nhiều lợi thế.
Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp, dù không nói gì thì khí chất toát ra cũng vô cùng cao quý tao nhã. Những người khác nhìn thấy họ thì lập tức dạt ra nhường đường.
Cụ già trước bàn vừa viết xong vế đối, ngẩng đầu nhìn thấy Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, ánh mắt lóe lên tia sáng, cười hỏi: "Mặc tổng và Mặc phu nhân cũng muốn viết câu đối sao?"
Ôn Nhiên kinh ngạc chớp mắt, không ngờ cụ già này lại nhận ra họ.
Mặc Tu Trần mỉm cười đáp: "Cụ à, cháu muốn mượn bút mực giấy nghiên của cụ để tự viết một đôi câu đối, giá cả cứ theo quy tắc của cụ là được."
Những người bên cạnh vốn không nhận ra Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, chỉ thấy hơi quen mặt. Giờ nghe cụ già nói thế thì bắt đầu bàn tán xôn xao. Có người nói: "Họ chính là tổng giám đốc và phu nhân tập đoàn MS đấy, lần trước tôi thấy trên tivi rồi, nhưng người thật nhìn còn đẹp trai, xinh gái hơn nhiều."
Ánh mắt tinh anh của cụ già quét qua Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên, cười đứng dậy nhường chỗ cho anh: "Mặc tổng cứ tự nhiên!"
Mặc Tu Trần nhận lấy cây bút lông từ tay cụ: "Cụ không cần đứng dậy đâu, cháu không ngồi, đứng viết là được rồi."
---❊ ❖ ❊---
Mặc trạch
Khi Mặc Tử Hiên trở về, Mặc Kính Đằng đang ngồi hút thuốc trong phòng khách.
Trong phòng khách vắng lặng, chỉ có một mình ông, ngay cả vệ sĩ cũng không có ai hầu hạ bên cạnh.
Mặc Tử Hiên bước vào phòng khách, trên mặt nở nụ cười, đi đến trước ghế sofa, ân cần hỏi: "Bố, sao bố lại ngồi đây hút thuốc một mình? Hôm nay thời tiết bên ngoài rất đẹp, con đưa bố ra sân đi dạo nhé!"
Mặc Kính Đằng ngẩng đầu nhìn Mặc Tử Hiên: "Con đã liên lạc với mẹ con chưa?"
Mặc Tử Hiên sững người, lắc đầu đáp: "Bố, kể từ khi mẹ con rời đi thì không liên lạc với con nữa, sao bố tự nhiên lại hỏi vậy?"
Mặc Kính Đằng hừ lạnh một tiếng: "Nếu bà ấy liên lạc với con, con nhất định phải báo cho ta."
"Con biết rồi."
Mặc Tử Hiên nói xong, ngồi xuống cạnh Mặc Kính Đằng, cố tình tỏ vẻ vô tình hỏi: "Bố, bố có biết chuyện Ôn Nhiên không phải là con gái của Ôn Hồng Duệ không?"
Mặc Kính Đằng đang định đưa điếu thuốc vào miệng, nghe vậy thì khựng lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn Mặc Tử Hiên: "Ôn Nhiên không phải con gái Ôn Hồng Duệ? Con nghe ai nói thế?"
Kể từ khi Mặc Tu Trần nói ra chuyện Tiêu Văn Khanh tư tình bỏ trốn trước mặt phóng viên, Mặc Kính Đằng không hề bước chân ra khỏi cửa. Những ngày này, dù là việc công ty, ông cũng chỉ sắp xếp qua điện thoại.
Trong mắt Mặc Tử Hiên thoáng hiện tia cười lạnh: "Bố, thân thế của Ôn Nhiên con đã sớm biết rồi. Bố còn nhớ lần con và Chu Lâm đi thành phố F chụp ảnh cưới không? Lúc đó, Chu Lâm đã ở lại thành phố F để điều tra thân thế của Ôn Nhiên."
Mặc Kính Đằng híp mắt lại: "Sao con không nói sớm?"
Sắc mặt Mặc Tử Hiên thay đổi, giọng nói mang theo chút uất ức: "Lúc đó vì một số nguyên nhân nên con không kịp nói. Sau này, mẹ con cho người xóa sạch ký ức của con về Ôn Nhiên, mãi mấy ngày trước con mới nhớ lại. Những ngày qua, con lại điều tra về Ôn Nhiên, hóa ra cô ta là con gái của Cố Nham."
Trên mặt Mặc Kính Đằng hiện lên vẻ chấn động.
"Con gái của Cố Nham?"
Mối quan hệ giữa ông và Cố Nham không phải thân thiết như anh em ruột thịt như Mặc Tu Trần và Cố Khải, nhưng cũng là quen biết mấy chục năm, tính ra là bạn cũ.
Vợ của Cố Nham, lại chính vì ngày đêm thương nhớ con gái mình mà cuối cùng đã u uất qua đời.
"Chẳng lẽ, Ôn Nhiên chính là cô bé đã cứu Tu Trần năm đó?"