Tại tòa cao ốc tập đoàn MS chọc trời, buổi họp báo đã kết thúc mỹ mãn.
Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên cùng những người khác tiễn khách mời ra về, cũng đã gần đến giờ tan tầm.
Khoản bồi thường cho gia đình người bị hại là mức cao nhất từ trước đến nay, về điều này, cả hai nhà Trần và Vương đều không đưa ra bất kỳ dị nghị nào. Còn về hai kẻ chủ mưu nhúng tay vào cần cẩu gây ra án mạng, vài ngày sau sẽ được đưa ra xét xử công khai.
Vụ tai nạn công trình, đến đây coi như đã khép lại một giai đoạn.
"A Mục, A Phong, hôm nay không còn việc gì nữa, hai cậu tan làm trước đi, tối nay không cần tiếp khách, cũng không phải tăng ca."
Những ngày qua, Đàm Mục và Lạc Hạo Phong đã vất vả nhiều rồi, đặc biệt là Đàm Mục, vết thương trên đầu vẫn chưa lành hẳn. Mặc Tu Trần dừng ánh mắt trên trán cậu ta hai giây: "A Mục, cho cậu nghỉ phép một tuần, về nhà nghỉ ngơi cho tốt đi."
"A, A Mục được nghỉ phép rồi sao?"
Lạc Hạo Phong kinh ngạc nhìn Đàm Mục, rồi cười tùy ý: "Xem ra, vết thương này bị đúng lúc thật. A Mục, cậu cứ yên tâm nghỉ phép đi. Đúng rồi, hình như ngày mai Ngọc Đình về đấy."
Đàm Mục nhíu mày, không hiểu sao Lạc Hạo Phong lại đột ngột nhắc đến Thẩm Ngọc Đình.
Ôn Nhiên cũng ngẩn ngơ, khó hiểu hỏi: "Đàm Mục nghỉ phép thì có liên quan gì đến chị Ngọc Đình chứ?"
Chỉ có Mặc Tu Trần là ánh mắt lóe lên một nụ cười đầy ẩn ý. Ngày đó anh đã nói với Lạc Hạo Phong rằng, Đàm Mục có thể đang thích ai đó nên mới tới bệnh viện.
Lạc Hạo Phong đinh ninh đó chính là Thẩm Ngọc Đình.
Ngoài Thẩm Ngọc Đình ra, ở bệnh viện Khang Ninh không tìm được người thứ hai có thể lọt vào mắt xanh của Đàm Mục.
Sau khi nhìn thấy nụ cười của Mặc Tu Trần, sắc mặt Đàm Mục thay đổi mấy lần, lập tức hiểu ra ý tứ trong lời nói của Lạc Hạo Phong. Cậu quay đầu trừng mắt nhìn gã một cái sắc lẹm: "Tôi về nhà xem mắt!"
Lời vừa thốt ra, cậu dường như ý thức được mình hơi thất thố, không đợi Mặc Tu Trần, Lạc Hạo Phong và Ôn Nhiên kịp hoàn hồn, đã xoay người sải bước rời khỏi văn phòng.
"Tu Trần, tôi nghe nhầm phải không? Vừa rồi A Mục nói là cậu ấy về nhà xem mắt sao?"
Lạc Hạo Phong vẫn chưa hoàn hồn. Đàm Mục vốn luôn là người điềm tĩnh, vậy mà cũng có thể nói ra loại lời này.
Đôi mắt dài hẹp của Mặc Tu Trần lóe lên một tia thâm sâu. Phải rồi, A Mục luôn là người đặc biệt điềm tĩnh, bao năm qua làm trợ lý đặc biệt cho anh, anh còn hiểu rõ cậu ta hơn bất cứ ai.
Cậu ấy kích động nói ra những lời như vậy, nói xong còn bỏ chạy trối chết.
Chỉ có một khả năng duy nhất: cậu ta có tật giật mình!
"Chẳng lẽ cậu ta thực sự thích Ngọc Đình?"
Mặc Tu Trần khép mi suy tư, không đúng, Thẩm Ngọc Đình đi diễn thuyết lưu động, phải ngày mai mới về. Mà ngày Đàm Mục lẻ loi xuất hiện ở bệnh viện, Thẩm Ngọc Đình căn bản không có nhà.
"Ha ha, bất kể người cậu ta thích có phải là Thẩm Ngọc Đình hay không, tóm lại là gã A Mục đó trong lòng đã có người là cái chắc. Tôi có cách hay để cậu ta tự nói ra."
"Cậu tưởng A Mục giống cậu, dễ say như vậy sao?"
Mặc Tu Trần bĩu môi.
Ôn Nhiên đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn Mặc Tu Trần, nghe anh và Lạc Hạo Phong bàn tán về người mà Đàm Mục thích. Tuy trong lòng cô cũng tò mò, nhưng lại cảm thấy hai người họ như vậy thật xấu tính.
"Đàm Mục không muốn nói tức là thời cơ chưa đến, hai người cứ tìm đủ mọi cách để biết bí mật của người ta, nếu làm hỏng chuyện tốt của cậu ấy, chắc chắn cậu ấy sẽ không tha cho hai người đâu."
Mặc Tu Trần cười khẽ: "Được, vậy nghe theo Nhiên Nhi. Chúng ta không hỏi nữa, A Mục cũng không thể giấu giếm cả đời, rồi sẽ có ngày cậu ta để chúng ta thấy thôi."
Lạc Hạo Phong ném cho anh một ánh mắt khinh bỉ. Vừa rồi còn tỏ ra hứng thú nồng nhiệt, vậy mà giờ Ôn Nhiên nói một câu là đã thay đổi lập trường. Gã còn muốn nói gì đó, thì tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
"Là A Khải gọi tới."
Lạc Hạo Phong lấy điện thoại ra, thản nhiên nói.
"A Khải tìm cậu? Liệu có phải Bạch Tiêu Tiêu có chuyện gì không?"
Mặc Tu Trần không chấp nhặt ánh mắt khinh bỉ vừa rồi của gã, anh chỉ thích nghe lời Nhiên Nhi đấy, gã làm gì được anh nào? Ngoài việc ghen tị ra, có bản lĩnh thì gã cũng đi tìm vợ mà cưới đi!
"Alo, A Khải, cậu chuẩn thật đấy, vừa bận xong là gọi điện tới ngay."
Giọng nói vui vẻ của Lạc Hạo Phong thoát ra khỏi bờ môi mỏng, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt điển trai.
"Tôi có tin xấu muốn nói cho cậu biết."
Giọng nói của Cố Khải truyền tới từ đầu dây bên kia, nụ cười trên mặt Lạc Hạo Phong hơi thu lại: "Tin xấu gì?"
Ôn Nhiên thì thầm với Mặc Tu Trần một câu rồi đứng dậy rời khỏi văn phòng.
Mặc Tu Trần đưa tay qua, đoạt lấy điện thoại của Lạc Hạo Phong, bật loa ngoài. Giọng Cố Khải truyền ra từ điện thoại: "Chiều nay mẹ của Bạch Tiêu Tiêu mời tôi ăn tối, nói là muốn cảm ơn tôi đã cứu Bạch Tiêu Tiêu."
"Chuyện này chẳng phải rất bình thường sao?"
Lạc Hạo Phong lườm Mặc Tu Trần một cái, nghe lén thì thôi đi, vậy mà còn xen vào.
"Tu Trần cũng ở đó à? Ha ha, vốn dĩ đây cũng không phải là chuyện xấu gì, nhưng tôi nghe ra từ lời của mẹ Bạch, bà ấy có vẻ rất muốn tìm bạn trai cho Bạch Tiêu Tiêu. Tôi thử dò hỏi Bạch Tiêu Tiêu xem có cần gọi A Phong đến không, kết quả cô ấy nói, giữa cô ấy và A Phong không có gì cả."
"Cũng chưa từng nghĩ đến việc bắt đầu một mối quan hệ mới!"
Sau khi ngập ngừng một lát, Cố Khải nói thêm một câu.
Ánh mắt Lạc Hạo Phong biến đổi liên hồi, nụ cười trên mặt chỉ cứng đờ trong thoáng chốc rồi lại khôi phục vẻ điển trai rạng rỡ: "A Khải, đây là tin xấu mà cậu nói sao? Tôi lại thấy đây là tin tốt đấy. Có phải mẹ Bạch Tiêu Tiêu chấm cậu rồi, muốn cậu thành đôi với con gái bà ấy không?"
Mặc Tu Trần bật cười, ánh mắt sắc bén nhìn Lạc Hạo Phong.
"A Phong, cậu nghĩ nếu tôi có ý đó thì còn gọi điện cho cậu làm gì? Điều cần nói tôi đã nói rồi, cậu nên làm thế nào thì tự liệu lấy nhé."
Cố Khải nói xong liền cúp máy.
Tên không biết tốt xấu này, anh có lòng nhắc nhở, nếu gã có ý với Bạch Tiêu Tiêu thì hãy nhanh chóng lấy lòng mẹ vợ tương lai đi, vậy mà tên đó lại bảo anh thành đôi với Bạch Tiêu Tiêu?
Mặc Tu Trần nhún vai, thản nhiên nói: "Tôi thấy lời nhắc nhở của A Khải là đúng đấy."
Lạc Hạo Phong cười khẩy, cướp lời: "Tu Trần, cậu sẽ không nghĩ là tôi thích Bạch Tiêu Tiêu đấy chứ? Tôi chẳng có chút hứng thú nào với cô ta cả. Trước kia nhường nhịn, dỗ dành cô ta, đó là vì Ôn Nhiên nhà cậu, hiểu chưa?"
Gã đứng dậy, giơ tay chỉnh lại bộ vest của mình, để lại một câu: "Tôi tan làm đây, chuyện còn lại cậu tự giải quyết đi," rồi sải bước rời đi.
---❊ ❖ ❊---
Trong nhà vệ sinh
Ôn Nhiên ngồi xổm trong buồng vệ sinh, nghe thấy hai nữ đồng nghiệp bên ngoài bàn tán: "Phó tổng lần này trở về, chắc chắn sẽ có một phen tranh đấu với Tổng giám đốc."
Đồng nghiệp A nói giọng đầy lo lắng.
"Lúc làm việc chiều nay cậu có thấy không? Phó tổng vậy mà ôm một người phụ nữ nóng bỏng vào văn phòng. Nghe nói trước kia anh ta rất thích Tổng giám đốc, chẳng lẽ giờ anh ta không thích phu nhân Tổng giám đốc nữa rồi?"
Lời của đồng nghiệp B khiến đồng nghiệp A cười khẩy: "Phó tổng dù có thích phu nhân Tổng giám đốc thì cũng là vọng tưởng thôi. Tổng giám đốc nhà chúng ta là người đàn ông xuất sắc hoàn mỹ như vậy, trừ khi phu nhân Tổng giám đốc bị mù, mới quay sang bên cạnh Phó tổng thôi."