Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 15980 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
398 Không hối hận

❊ ❊ ❊

Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên về đến nhà, Dì Trương vẫn còn đợi họ, chưa đi ngủ.

"Đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân, tối nay hai người còn uống thuốc không ạ? Tôi vẫn luôn giữ ấm. Nếu uống, tôi đi bưng ra."

"Được!"

Mặc Tu Trần gật đầu với Dì Trương, dắt tay Ôn Nhiên đi tới ghế sô pha ngồi xuống.

Dì Trương nhanh chóng bưng thuốc lên, mùi thuốc nồng đậm nhanh chóng lan tỏa khắp phòng khách. Ôn Nhiên cầm lấy bát của mình, cười với Mặc Tu Trần, ngửa đầu đổ hết vào miệng.

Ánh mắt Mặc Tu Trần thoáng lóe lên tia sáng, nhìn Ôn Nhiên uống xong thuốc, anh đút cho cô một quả táo mật ăn kèm, rồi mới bưng bát của mình lên, cũng uống cạn trong mấy ngụm.

"Dì Trương, còn việc gì nữa sao?"

Sau khi đặt bát lại vào khay, thấy Dì Trương vẫn đứng đó, vẻ như có điều muốn nói, Mặc Tu Trần chủ động lên tiếng.

Dì Trương hơi do dự, đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân về muộn thế này chắc là mệt lắm, theo lý thì bà không nên làm phiền họ, nhưng mà...

"Đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân, tôi có một chuyện muốn nhờ hai người giúp đỡ."

Ôn Nhiên chớp chớp mắt, nghi hoặc hỏi: "Dì Trương, chuyện gì vậy?"

Mặc Tu Trần nhìn Dì Trương bằng ánh mắt ôn hòa, cánh tay dài vươn ra ôm lấy Ôn Nhiên vào lòng, bàn tay to bao bọc lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô.

"Là con trai tôi, Tiểu Lưu. Tối nay nó về, nói với tôi và chú Lưu rằng nó muốn cưới Đồng Thi Thi."

"Nhanh vậy sao?"

Ôn Nhiên liếc nhìn Mặc Tu Trần, kinh ngạc hỏi.

Mặc Tu Trần nheo mắt, đôi môi mỏng mím chặt, không nói gì.

"Đúng vậy, nó và Đồng Thi Thi mới qua lại chưa bao lâu, vậy mà nó lại nói với chúng tôi là Đồng Thi Thi đã có thai, nó muốn cưới cô ta. Đại thiếu gia, đại thiếu phu nhân, tôi và chú Lưu đều không đồng ý cho nó cưới Đồng Thi Thi. Người phụ nữ đó, cách đây không lâu còn có tin đồn tai tiếng với nhị thiếu gia, trước đó cũng chẳng biết đã qua lại với bao nhiêu đàn ông rồi."

Mặc Tu Trần khẽ nhíu mày, giọng nói phát ra từ đôi môi mỏng có phần trầm xuống: "Dì Trương, Tiểu Lưu đâu rồi?"

Trong mắt Dì Trương lóe lên cảm xúc phức tạp, hốc mắt hơi đỏ lên: "Tôi và chú Lưu nói nó vài câu, không ngờ nó đập cửa bỏ đi, còn nói dù chúng tôi có đồng ý hay không, nó vẫn nhất quyết muốn ở bên Đồng Thi Thi."

Ôn Nhiên biến sắc, đôi mắt trong veo như nước quay sang nhìn Mặc Tu Trần, anh khẽ vỗ mu bàn tay cô, ra hiệu cô đừng lo lắng, cô mím môi, lặng lẽ không lên tiếng.

"Dì Trương, dì đừng vội, lát nữa tôi sẽ gọi cho Tiểu Lưu hỏi tình hình xem sao."

Mặc Tu Trần trầm ngâm một lát rồi mới ôn hòa an ủi.

"Đại thiếu gia, vậy thì cảm ơn cậu nhiều!"

Trên mặt Dì Trương lộ ra tia vui mừng, Tiểu Lưu vốn luôn nghe lời cậu, hy vọng lần này cũng vậy.

Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên lên lầu, anh dịu dàng nói: "Nhiên Nhiên, em đi tắm trước đi, anh gọi cho Tiểu Lưu, xem xem rốt cuộc Đồng Thi Thi đã cho nó uống bùa mê thuốc lú gì mà nó lại cố chấp như vậy."

"Anh đừng mắng cậu ấy, càng mắng cậu ấy càng không nghe đâu."

Ôn Nhiên nghĩ ngợi một chút, khẽ dặn dò.

Mặc Tu Trần xoa mặt cô, rồi lại bóp mũi cô, khẽ cười: "Yên tâm đi, chuyện nhỏ này anh sẽ xử lý."

Ôn Nhiên lườm anh một cái, quay người vào phòng thay đồ lấy quần áo, đi tắm.

Mặc Tu Trần ngồi trên ghế sô pha da, tùy ý gác chân, bấm số gọi cho Tiểu Lưu. Kể từ khi Thanh Dương và Thanh Phong đảm nhận việc bảo vệ an toàn cho Ôn Nhiên, Tiểu Lưu có nhiều thời gian riêng hơn, những ngày này anh cũng rất ít khi để cậu làm tài xế.

Thời gian của cậu, chắc là đều dành cho Đồng Thi Thi rồi.

Điện thoại đổ chuông mấy hồi mới có tiếng Tiểu Lưu truyền tới: "Alo, đại thiếu gia!"

Nghe tiếng, đôi mày Mặc Tu Trần đột ngột nhíu lại. Anh là đàn ông, lại là người đã có vợ, vào thời điểm này, nghe giọng nói đầy khác lạ của Tiểu Lưu, đương nhiên anh biết là vì sao.

"Cậu đang ở đâu?"

Giọng anh hơi trầm xuống. Với Dì Trương và chú Lưu, anh luôn rất kính trọng. Tiểu Lưu đúng là lông cánh đã cứng rồi, mới vì một người phụ nữ không đáng mà làm cha mẹ đau lòng.

"Đại thiếu gia, có phải mẹ em bảo anh gọi điện cho em không?"

Câu hỏi ngược lại của Tiểu Lưu khiến Mặc Tu Trần bật ra một tiếng cười lạnh: "Cậu đang ở cùng Đồng Thi Thi? Cái thai cô ta mang, thực sự là con của cậu?"

"Đại thiếu gia, đúng là vậy."

Giọng Tiểu Lưu đột nhiên cứng đờ, có vẻ như không vui vì bị chất vấn. Đồng Thi Thi những ngày này đều ở bên cậu, cô không mang thai con của cậu thì là của ai?

Trước kia cô có thể không biết giữ mình, nhưng đó là chuyện quá khứ rồi, ai mà chẳng từng mắc sai lầm, bản thân cậu cũng từng có một đoạn với Trình Giai cơ mà.

"Tôi nghe nói cậu muốn kết hôn với Đồng Thi Thi, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?"

Mặc Tu Trần nghe ra sự khó chịu trong giọng nói của Tiểu Lưu, anh nheo mắt lại. Đồng Thi Thi đúng là có chút bản lĩnh, đến Trình Giai trước đây cũng chưa khiến Tiểu Lưu nghe lời như vậy.

"Đại thiếu gia, em nghĩ kỹ rồi. Thi Thi mang thai con của em, em phải cưới cô ấy. Mẹ và chú Lưu đều không đồng ý, đại thiếu gia, anh giúp em nói với họ đi, dù họ có đồng ý hay không, đời này em cũng chỉ cưới một mình Thi Thi."

"Không hối hận?"

Mặc Tu Trần cười lạnh một tiếng.

"Không hối hận."

"Được, chỗ Dì Trương và chú Lưu để tôi nói với họ. Đã cậu muốn cưới Đồng Thi Thi thì ngày mai dẫn cô ta về nhà đi, dù sao cũng không thể kết hôn mà ngay cả phụ huynh cũng chưa gặp mặt."

"Đại thiếu gia, anh đồng ý rồi?"

Tiểu Lưu vừa vui mừng vừa không dám tin.

"Cậu cưới vợ, tôi không đồng ý thì có ích gì?"

Mặc Tu Trần giễu cợt một câu, không đợi cậu lên tiếng, lại thản nhiên nói: "Sáng mai chín giờ, nhớ kỹ thời gian."

"Em biết rồi, đại thiếu gia."

Rạng sáng, trong phòng ngủ chính cuối cùng cũng bình lặng lại, không khí tràn ngập dư vị ân ái nồng đậm. Mặc Tu Trần thỏa mãn ôm lấy cơ thể mềm mại của Ôn Nhiên, ngón tay dài khẽ lướt qua khuôn mặt ửng hồng của cô, dừng lại trên đôi môi diễm lệ.

Mỗi đêm thân mật cùng cô là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của anh.

Ôn Nhiên mệt đến mức toàn thân vô lực, như chú mèo lười nằm gọn trong lòng anh, bàn tay thon nhỏ bị anh nắm lấy đặt lên lồng ngực, nhịp tim trầm ổn của anh từng tiếng một chấn động lòng bàn tay cô.

"Tu Trần, anh vẫn chưa nói cho em biết, anh nói chuyện với Tiểu Lưu thế nào rồi?"

Đôi mắt trong veo của Ôn Nhiên vẫn còn vương nét mơ màng chưa tan, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, lấp lánh quyến rũ, cực kỳ mê người.

"Em không mệt à?"

Khóe miệng Mặc Tu Trần cong lên một đường cong gợi cảm, ngón tay dài men theo đôi môi cô di chuyển xuống dưới, lướt dọc theo cần cổ, dừng lại trên một vết hồng trước ngực cô. Đầu ngón tay thô ráp cọ xát lên da thịt làm dấy lên từng tia tê dại, Ôn Nhiên giơ tay giữ anh lại, không cho anh giở trò.

"Tất nhiên là mệt."

Ôn Nhiên lườm anh một cái, lại ngáp một cái để biểu thị mình thực sự rất mệt, không thể giày vò thêm nữa.

Mặc Tu Trần khẽ cười, cánh tay ôm cô siết chặt thêm một chút: "Đã mệt thì đừng nghĩ đến mấy người và chuyện lộn xộn đó nữa, ngủ đi."

Anh kéo chăn đắp cho cô, chỉnh lại ánh đèn tối thêm vài phần, thân hình cao lớn cũng lách vào trong chăn, đôi môi mỏng hôn nhẹ lên trán cô, khẽ nói: "Chúc ngủ ngon!"

Ôn Nhiên cười đáp lại: "Chúc ngủ ngon!", quả nhiên không hỏi nữa, ngoan ngoãn nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:376
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.