Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2283
Chỉ cần có Mặc Tử Dịch, Đàm Thanh Tình liền không nhìn thấy cái tốt của người đàn ông khác

❊ ❊ ❊

Mặc Tử Dịch chưa từng nghĩ đến việc tha thứ cho Mặc Hinh.

Lỗi lầm cô ta phạm phải, nằm ngoài phạm vi tha thứ của anh.

Đàm Thanh Tình đặt tay vào bàn tay to lớn Mặc Tử Dịch đang đưa ra, mượn lực đạo của anh đứng dậy, không hề liếc nhìn Mặc Hinh đang rơi lệ một cái, đi theo anh ra khỏi phòng bao.

Cô cũng không hề nghĩ tới việc tha thứ cho Mặc Hinh.

Tuy rằng cái chết của mẹ cô, cô không trách cứ lên người Mặc Hinh.

Nhưng Mặc Hinh quyến rũ Mặc Tử Dịch, lại còn dùng những thủ đoạn như vậy, cô sẽ không nói hai chữ tha thứ với ả, bởi vì hoàn toàn không có ý nghĩa gì.

Trước bàn, sắc mặt Trương Minh Huy thay đổi một chút, tầm mắt rơi vào bàn tay Mặc Tử Dịch đang nắm chặt Đàm Thanh Tình, nơi trái tim như có gì đó đâm vào, đau đớn không thể nhìn thấy cũng không thể chạm tới.

Cho đến khi bọn họ ra khỏi phòng bao, anh ta mới quay đầu nhìn Mặc Hinh, "Đi thôi, hôm nay mọi người đều ở Mặc gia."

"..."

Đồng tử ngấn lệ của Mặc Hinh co rụt lại.

Trên đường trở về, Trương Minh Huy không hề nói với cô, hôm nay Mặc gia có tiệc tụ họp.

Mặc dù những người đó đều là người cô quen thuộc từ nhỏ đến lớn.

Nhưng cô không muốn gặp nhiều người như vậy.

Bây giờ cô đã có thể tưởng tượng ra, bọn họ nhìn thấy cô, sẽ có ánh mắt khinh bỉ, giễu cợt như thế nào.

"Tử Dịch chắc chắn đã báo với Ôn dì là cậu trở về rồi, trước kia cậu không về thì thôi, bây giờ đã về rồi, tại sao không về nhà. Cho dù năm đó cậu phạm phải sai lầm gì, cũng đã trôi qua lâu như vậy rồi, chỉ cần cậu thành tâm xin lỗi, Ôn dì sẽ tha thứ cho cậu."

Câu cuối cùng đó, Trương Minh Huy nói rất chậm.

Mặc Hinh đầu tiên là ngẩn ra.

Một lát sau, cô ta hiểu rõ ý trong lời nói của anh.

Sắc mặt cô lại thay đổi mấy phần, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt, "Anh cảm thấy họ sẽ tha thứ cho tôi, sẽ để tôi tiếp tục ở lại Mặc gia sao?"

Không thể nào.

Mẹ nuôi của cô là Ôn Nhiên tuy lương thiện, nhưng bà sẽ không để cô tiếp tục ở lại Mặc gia nữa.

So với đứa con nuôi là cô, Ôn Nhiên càng yêu thương Đàm Thanh Tình từ nhỏ đã sống ở Mặc gia, bọn họ chắc chắn đều đổ lỗi cái chết của An Lâm lên đầu cô, nếu không, tại sao bốn năm nay lại không hề hỏi han đoái hoài gì đến cô.

"Nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ ở lại." Trương Minh Huy đặt tay bên người lặng lẽ nắm chặt.

Đồng cảm nói, "Tôi hiểu cảm giác của cô, từ nhỏ tôi cũng ký túc ở nhà cô tôi, bất kể họ đối xử với chúng ta tốt thế nào, luôn luôn sẽ có sự khác biệt so với đối xử với con ruột của họ, nhưng thì đã sao, vẫn tốt hơn là không có ai đối xử tốt với mình."

"Trương Minh Huy, anh đừng có giả nhân giả nghĩa, có phải anh muốn lợi dụng tôi để cướp Thanh Tình không?" Mặc Hinh lau nước mắt, chất vấn Trương Minh Huy.

"Cô quá đề cao bản thân rồi." Trong mắt Trương Minh Huy thoáng qua một tia đau đớn.

Nghiến răng nói, "Tôi biết mình nặng mấy cân mấy lạng, Thanh Tình và Tử Dịch đã chia tách bốn năm, vừa trở về liền lập tức dây dưa cùng một chỗ với anh ta, điều này chứng minh, bọn họ là không thể tách rời."

Chỉ cần có Mặc Tử Dịch, Đàm Thanh Tình liền không nhìn thấy cái tốt của người đàn ông khác.

Anh ta đối với cô tốt thế nào, cô đều không nhìn thấy.

Ngược lại, Mặc Tử Dịch chỉ cần vẫy tay một cái, Đàm Thanh Tình liền giống như con thiêu thân lao vào lửa, không chút do dự lao về phía anh ta.

"Vậy tại sao anh lại bảo tôi ở lại?"

Mặc Hinh không tin lời anh.

Trương Minh Huy kéo ghế ra nói, "Bọn họ chắc chắn đã lên xe rồi, cô có muốn ở lại hay không tự mình quyết định. Tôi chỉ cảm thấy cô ở lại Mặc gia, sẽ sống tốt hơn bốn năm trước của cô, dù cho tương lai tìm đàn ông kết hôn, cũng có thể tìm được một người đàn ông không tệ."

"Bốn năm trước cô đều không quyến rũ được Mặc Tử Dịch, bốn năm sau cô càng không có cơ hội. Cô thật sự muốn ở lại, thì đừng nghĩ đến những chuyện đó nữa."

Mặc Hinh do dự, suy nghĩ lời Trương Minh Huy nói.

Cô vẫn không tin Trương Minh Huy có thể chịu đựng được cảnh ngày ngày nhìn Mặc Tử Dịch và Đàm Thanh Tình ở bên nhau mà không ghen tị.

Dù sao, bốn năm trước anh ta đã từng phát 'điên' một lần rồi.

Nhưng cô cũng không thể không thừa nhận, Trương Minh Huy có một câu nói rất đúng.

Cô ở lại Mặc gia tự nhiên sẽ sống tốt hơn bốn năm tự mình khổ cực phấn đấu vừa qua.

Cắn chặt môi, Mặc Hinh hạ quyết tâm nói, "Tôi ở lại."

Trương Minh Huy thấy cô đồng ý, nhàn nhạt nhếch môi, đi ở phía trước ra khỏi phòng bao.

Bãi đỗ xe, trong xe.

Đàm Thanh Tình hơi nghiêng người ngồi trên ghế phụ lái, một bàn tay bị Mặc Tử Dịch nắm trong lòng bàn tay.

Không khí trong xe khi cả hai thấp giọng trò chuyện vô cùng ấm áp và ngọt ngào.

"Tử Dịch ca ca, họ ra rồi."

"Ừm."

Mặc Tử Dịch quay đầu nhìn một cái, rồi lại thu tầm mắt về.

Sau khi thắt dây an toàn cho Đàm Thanh Tình, hạ cửa sổ xe xuống, nói với Trương Minh Huy đang đi tới, "Đi thôi."

Trên đường đi, Trương Minh Huy đều mang theo Mặc Hinh đi theo phía sau.

Lúc sắp về đến nhà, Đàm Thanh Tình hỏi, "Tử Dịch ca ca, có cần gọi điện thoại về nhà báo cho Ôn dì một tiếng không, trước đó dì ấy đâu có biết Hinh Hinh sẽ về đâu nhỉ?"

"Không cần đâu."

Mặc Tử Dịch nhàn nhạt lắc đầu.

Tuy rằng mẹ anh không biết Mặc Hinh hôm nay sẽ về, nhưng biết cô ta đã về G thành thì sớm muộn gì cũng sẽ về nhà.

Quả nhiên, khi Mặc Hinh đi theo sau Mặc Tử Dịch và Đàm Thanh Tình bước vào biệt thự, Ôn Nhiên, Bạch Tiêu Tiêu và những người khác vẫn còn ở trong sân chưa vào phòng khách, ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.

"Nhiên Nhiên?"

Bạch Tiêu Tiêu ở gần Ôn Nhiên nhất, dù mắt vẫn đang nhìn chằm chằm Mặc Hinh, nhưng tay đã nắm chặt tay Ôn Nhiên.

Bạch Nhất Nhất và Cảnh Hiểu Trà cũng sau khi nhìn thấy Mặc Hinh, đồng thời dùng ánh mắt dò hỏi Ôn Nhiên.

Họ đều biết năm đó sau khi Mặc Hinh rời khỏi Mặc gia, thì chưa từng trở lại nữa.

Hôm nay sự xuất hiện đột ngột của cô khiến mọi người không thể không kinh ngạc.

Ôn Nhiên không lập tức trả lời câu hỏi của họ, mà nhìn Mặc Hinh đi tới, cho đến khi cách bà còn vài bước chân, nước mắt từ trên mặt cô ta lăn dài.

Bà khẽ nhíu mày, vừa định mở miệng, Bạch Nhất Nhất đã lên tiếng trước, "Nhiên Nhiên, chúng ta vào trong trước để cùng An dì và Đàm dì nhé."

Bạch Tiêu Tiêu cũng buông tay Ôn Nhiên ra, cùng Bạch Nhất Nhất đi vào.

Cảnh Hiểu Trà nháy mắt với Trương Minh Huy cách vài bước chân, người kia hiểu ý liền đi cùng cô vào phòng khách.

Trong chốc lát, trong vườn chỉ còn lại bốn người Ôn Nhiên, Mặc Tử Dịch, Đàm Thanh Tình, Mặc Hinh.

"Mẹ!"

Trong bầu không khí tĩnh lặng, đột nhiên vang lên một tiếng đầy áy náy và tự trách, theo sau tiếng đó vang lên.

Là cảnh Mặc Hinh 'bộp' một tiếng quỳ xuống trước mặt Ôn Nhiên.

Hai tay ôm lấy chân bà, khóc lóc sám hối, "Mẹ, con xin lỗi, Hinh Hinh bất hiếu, đến tận bây giờ mới trở về cầu xin sự tha thứ của mẹ."

Bên cạnh, Mặc Tử Dịch khẽ nhíu mày, giữa đôi lông mày anh tuấn ngưng tụ một tầng lạnh lẽo.

Đàm Thanh Tình cũng bị lời xin lỗi và than khóc đột ngột của Mặc Hinh làm cho sững sờ.

Nhớ lại những lời than vãn của cô ta ở Ý Phẩm Hiên vừa nãy, Đàm Thanh Tình không khỏi dời tầm mắt khỏi người Mặc Hinh, nhìn về phía Ôn Nhiên đang cau mày thật chặt, sắc mặt lạnh lùng.

Ôn Nhiên không lên tiếng.

Chỉ trầm mặc nhìn Mặc Hinh đang ôm chân mình, từ thấp giọng sám hối đến cuối cùng, đau đớn gào khóc thành tiếng.

Nghe tiếng cô ta nói từng câu từng câu, "Mẹ, con vẫn luôn rất muốn trở về, rất nhớ mẹ và ba, nhưng con không dám, con sợ mẹ và ba không cần con nữa. Con biết mình đã phạm sai lầm không thể tha thứ, nhưng con vẫn muốn cầu xin mẹ và ba cho con thêm một cơ hội, con muốn báo đáp công ơn nuôi dưỡng của hai người!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2270
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.