Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29060 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2268
Giọng nói trầm thấp, đè nén của người đàn ông vang bên tai, "Đi theo tôi!"

❊ ❊ ❊

"Thời tiểu thư xinh đẹp như vậy, nhất định sẽ tìm được một người đàn ông yêu cô."

Đàm Thanh Tình rủ mắt, khẽ lắc chất lỏng trong ly, ý cười bên môi nhàn nhạt, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại.

Rõ ràng chỉ là nói bâng quơ.

Nhưng lọt vào tai Thời Chân, lại biến thành những lời chân thành nhất, khiến cô ta vui vẻ nhảy cẫng lên: "Thanh Tình muội muội, ta tin lời muội."

Cô ta vừa nói vừa nhìn về phía người đàn ông mặc tây trang đen bên cạnh Diệp lão gia tử, dáng người cao ráo, khí vũ hiên ngang.

Càng nhìn thêm một cái, cô ta lại càng si mê thêm một phần.

Đàm Thanh Tình ngước mắt, nhìn theo ánh mắt của cô ta, vừa vặn trông thấy Thời Tích đang đi về phía Diệp lão gia tử và Diệp Trạm.

Sắc mặt Thời Chân lập tức thay đổi.

Đàm Thanh Tình không bỏ lỡ vẻ âm lãnh và tức giận xẹt qua mắt cô ta: "Sao Thời Tích lại đột nhiên trở về Đế Đô tham dự thọ yến của Diệp gia gia vậy?"

Trước mặt, Thời Chân không thu hồi ánh mắt, nhưng ngay lập tức nghiến răng nghiến lợi trả lời cô: "Cô ta bị đàn ông đá, nên muốn quay về làm bẩn anh Trạm."

Cô ta dùng từ "làm bẩn".

Có thể thấy, e rằng ngoài bản thân ra, bất cứ người phụ nữ nào cô ta cũng thấy không xứng với Diệp Trạm.

Đàm Thanh Tình nhíu mày, phối hợp làm ra vẻ mặt Thời Tích thật đáng ghét, khẽ nói: "Cơ hội của Thời Tích cũng lớn thật, dù sao cha cô ta mấy năm nay leo lên không phải là bình thường đâu."

"Hừ, đều là mấy thủ đoạn hèn hạ thấp kém, Thời Tích con tiện nhân đó cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, Thanh Tình muội muội, ta xin phép đi trước, lát nữa tìm muội tán gẫu sau."

Nói xong, Thời Chân liền sải bước đi về phía Thời Tích. Vừa móc điện thoại ra, gọi cho Thời Tích.

Đàm Thanh Tình nhìn một cái, liền thu hồi tầm mắt, đi kiếm ăn.

Vừa cầm một miếng điểm tâm ngon lành lên, liền nghe thấy Thời Tích hét lên một tiếng, phá tan sự giao thoa chén đũa khắp hội trường, lọt vào tai khiến Thanh Tình giật mình.

Cô vẫn bình tĩnh cắn một miếng điểm tâm vào miệng, mới nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.

Hóa ra là áo trước ngực Thời Tích bị ướt.

Mà kẻ cầm đầu là Thời Chân, diễn xuất không hề thua kém Thời Tích, khuôn mặt vô tội, áy náy, hoảng loạn, tự trách đó, cộng thêm câu nào cũng là "Muội muội, xin lỗi, xin lỗi, ta đi cùng muội vào nhà vệ sinh rửa sạch một chút, hoặc là muội cởi ra ta cầm đi giặt giúp... không không, là ta đi cùng muội về nhà thay."

Câu nói "cởi ra ta giặt giúp" đó lập tức thu hút ánh mắt của nhiều người, chằm chằm nhìn vào ngực Thời Tích.

Tuy người đến dự thọ yến đều là người thượng lưu, nhưng cũng không thiếu những gã đàn ông thèm khát vẻ đẹp của Thời Tích, nhìn chằm chằm vào ngực cô ta bị ướt liền thấy cơ thể nóng ran, thậm chí có người tưởng tượng ra dáng vẻ Thời Tích thật sự cởi sạch sẽ trông như thế nào.

Sắc mặt Thời Tích biến chuyển xanh xanh trắng trắng, khổ nỗi trong trường hợp này, người tạt ướt cô ta lại là Thời Chân.

Dù cô ta có tức giận đến đâu cũng không dám phát tác, không thể phá vỡ hình tượng yếu đuối hay bị bắt nạt mà cô ta tạo ra trước mặt Thời Chân.

"Không sao, tỷ tỷ cũng không phải cố ý."

"Ta đi cùng muội về nhà thay."

Thời Chân vẻ mặt áy náy kéo cô đi.

Thời Tích vùng vẫy một chút không thoát ra được, trong lòng chửi thầm một câu.

Nghĩ đến việc vừa rồi cô ta và Đàm Thanh Tình nói chuyện với nhau, cô ta nhìn về hướng đó, không thấy bóng dáng Đàm Thanh Tình, ánh mắt đảo một vòng, liền nhìn thấy Đàm Thanh Tình đang kiếm ăn.

Trong mắt Thời Tích lóe lên một tia hận ý, nhất định là Đàm Thanh Tình xúi giục Thời Chân, cô ta mới tạt ướt lễ phục của mình ngay trước mặt.

Vốn dĩ cô ta không muốn tranh giành Diệp Trạm.

Nhưng chiều nay ở G thị chịu sự sỉ nhục của Mặc Tử Dịch, Thời Tích liền "đầy khí phách" quyết định quên đi Mặc Tử Dịch, trở về gả cho Diệp Trạm, rồi mượn thế lực của nhà họ Diệp, giúp cha mình hoàn thành đại nghiệp.

Đến lúc đó, cô ta muốn một Mặc Tử Dịch chẳng phải là chuyện trong phút chốc sao.

"Thanh Tình, muội định nếm thử hết tất cả các loại điểm tâm sao?"

Lúc Thanh Tình đang ăn ngon lành, một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau, cô xoay người, một cái bóng bao trùm xuống.

"Ta đâu có ăn được bao nhiêu, anh không cần đau lòng."

Thanh Tình ăn miếng điểm tâm cuối cùng, lại rất tiết kiệm liếm đi hạt mè đen dính trên đầu ngón tay.

Diệp Trạm lắc đầu cười khẽ: "Vừa rồi là ý của muội?"

"Cái gì?"

Thanh Tình bị câu hỏi khó hiểu của anh làm cho ngẩn người.

Đôi mắt hạnh xinh đẹp mờ mịt nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, "Anh nói rõ chút đi, nhìn như vậy khiến lòng ta thấy gai người."

"Thời Chân tạt rượu vang lên người Thời Tích, kéo cô ta về nhà thay quần áo, chẳng lẽ không phải muội xúi giục cô ta?"

Diệp Trạm tuy vẫn luôn đứng trước mặt Diệp lão gia tử, cùng ông ứng phó với khách khứa tối nay.

Nhưng xuất thân từ đặc chủng bộ đội, anh không hề bỏ qua động tĩnh ở những nơi khác trong sảnh tiệc.

Đàm Thanh Tình chớp chớp mắt, đang định nói không liên quan đến mình, chuông điện thoại lại vang lên vào lúc này.

Nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, ánh mắt cô khẽ sáng lên, giơ điện thoại cười với Diệp Trạm: "Tử Dịch ca ca gọi điện cho ta, ta ra ngoài nghe điện thoại trước."

Dứt lời, điện thoại lại không kêu nữa.

Trong mắt Diệp Trạm thoáng qua sự nghi hoặc, tầm mắt dừng trên điện thoại của Đàm Thanh Tình.

Nhưng lại nghe cô vui mừng nói: "Ta còn có việc phải đi trước đây, Diệp Trạm, tối nay mỹ nữ thật không ít, chúc anh may mắn."

Rảo bước ra khỏi sảnh tiệc, Đàm Thanh Tình đi thang máy xuống lầu.

Vừa liếc nhìn đã thấy bóng dáng cao ráo thẳng tắp trong đại sảnh trống trải, một dòng hơi ấm trào dâng trong lòng.

Đàm Thanh Tình gọi một tiếng: "Tử Dịch ca ca."

Liền chạy chậm về phía anh.

Nếu không phải chiều nay anh mới chia tay Thời Tích, nàng nhất định sẽ nhào vào lòng anh ôm chặt lấy anh.

Sao anh có thể không một tiếng động mà đến Đế Đô.

Điều này quá khiến nàng cảm động.

Mặc Tử Dịch hàng mày thanh lãnh vì sự xuất hiện của nàng mà phủ thêm một tầng hơi ấm, tầm mắt lướt qua lễ phục khoác thêm khăn choàng của nàng, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt mê người: "Có bất ngờ không?"

"Bất ngờ, quá bất ngờ luôn, sao anh không nói trước với em một tiếng."

"Nói rồi thì đâu còn bất ngờ nữa."

Độ cong bên môi Mặc Tử Dịch sâu thêm một phần, nhìn nàng vài giây, khẽ thở dài nói: "Anh sợ không tới đón em, em sẽ không biết đường về nhà."

"Sao có thể chứ."

Đàm Thanh Tình thắt lòng lại.

Chẳng màng gì khác, vươn tay liền nắm lấy tay Mặc Tử Dịch, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Em đã nói hai ngày nữa về thì nhất định sẽ về mà."

"Hai ngày là bao lâu?"

Mặc Tử Dịch nhíu mày, trong đôi mắt sâu như đầm nước phản chiếu khuôn mặt thanh tú tinh xảo của nàng.

Đàm Thanh Tình khựng lại.

Dường như không ngờ Mặc Tử Dịch lại hỏi như vậy.

Vị trí nơi ngực lại thắt chặt thêm, khẽ đáp: "Hai ngày là bốn mươi tám tiếng, hai nghìn tám trăm tám mươi phút, mười bảy nghìn hai trăm tám mươi giây, phút nào giây nào em cũng đều đang nhớ anh mà."

Dứt lời, Đàm Thanh Tình nghe thấy hơi thở của Mặc Tử Dịch loạn nhịp.

Giây tiếp theo, bàn tay nhỏ đang nắm lấy bàn tay to của anh bị anh nắm ngược lại, giọng nói trầm thấp đè nén của người đàn ông vang bên tai: "Đi theo tôi."

"..."

Chữ "Dạ" còn chưa kịp thốt ra, nàng đã bị Mặc Tử Dịch kéo đi, sải bước ra ngoài khách sạn.

Bàn tay nhỏ của nàng bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay, nhịp tim của nàng, liền rối loạn tiết tấu trong hơi thở và hơi ấm của anh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2264
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.