Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29060 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2207
Trừ phi cả đời không gặp

❊ ❊ ❊

Mặc Tử Dịch nói muốn đưa Đàm Thanh Tình ra ngoài đi dạo, cũng không phải chỉ nói chơi cho vui.

Bước ra khỏi nhà hàng, anh kéo cô lại, đưa tay chạm lên trán cô.

Đàm Thanh Tình cứng đờ người nhìn anh: "Em đã hết sốt rồi, không cần uống thuốc nữa đâu nhỉ?"

"Ừm, không muốn uống thì không uống."

Mặc Tử Dịch không cưỡng ép cô, mà nắm tay cô đi về phía cửa.

"Tử Dịch ca, anh buông ra, em tự đi được."

Đàm Thanh Tình không quen bị anh nắm tay như vậy, vừa nói vừa giãy giụa, rút tay ra khỏi bàn tay đang nắm chặt lấy cô.

Mặc Tử Dịch nhìn cô một cái, dường như chắc chắn cô sẽ đi theo mình, mới buông tay ra rồi bước đi phía trước.

Ra khỏi phòng khách, Đàm Thanh Tình không thấy xe của Mặc Tử Dịch đậu bên ngoài hay bên trong biệt thự.

Lại thấy anh sải đôi chân dài đi về phía cổng lớn biệt thự, cô không khỏi nghi hoặc hỏi: "Không phải anh lái xe đến sao?"

Mặc Tử Dịch không ngoảnh đầu lại, phản vấn: "Mấy bước chân thế này, khi nào anh từng lái xe?"

Đàm Thanh Tình mím môi, không nói gì nữa.

Nhà hai người tuy không xa, nhưng thật ra cũng chẳng gần lắm.

Nếu đi bộ thì cũng phải mất hơn mười phút.

Khu biệt thự xa hoa vốn dĩ đã yên tĩnh, trong quần thể biệt thự rộng lớn này lại chỉ có vài gia đình bọn họ sinh sống.

Vào ban đêm, lại càng khó thấy bóng người.

Có gió thổi qua bên tai, Mặc Tử Dịch dừng bước, nhìn Đàm Thanh Tình cứ tụt lại phía sau hai bước, trong đôi mắt đen láy lộ ra vẻ bình tĩnh dịu dàng: "Lạnh không?"

"Không lạnh."

Đàm Thanh Tình tuy không biết đang nghĩ gì, nhưng sau khi ngẩn người một giây liền lập tức lắc đầu.

Đôi môi mỏng quyến rũ của Mặc Tử Dịch hơi mím lại, đứng tại chỗ chờ cô đi tới trước mặt mới xoay người, không biết có phải cố ý bước chậm lại hay không.

Quãng đường tiếp theo, hai người cứ sóng vai đi cùng nhau.

Khi đến nhà họ Mặc, vừa vặn gặp Mặc Mạch đang trở về, cô thoáng sửng sốt, ánh mắt lướt qua Mặc Tử Dịch và Đàm Thanh Tình một vòng, cười híp mắt chào hỏi: "Thanh Tình, không phải Tử Dịch nói em bị cảm sốt sao, sao em lại chạy ra ngoài rồi."

"Mạch Mạch tỷ, em hết sốt rồi ạ."

"Em chờ ở đây đi, anh đi lấy xe."

Mặc Tử Dịch dặn dò Đàm Thanh Tình một câu rồi vào biệt thự.

Mặc Mạch thấy anh đi xa, áy náy nói: "Thanh Tình, chị xin lỗi nhé."

"Mạch Mạch tỷ, sao tỷ lại nói xin lỗi?"

Đàm Thanh Tình khó hiểu nhìn cô.

Dưới ánh đèn đường, khuôn mặt Mặc Mạch giống hệt mẹ cô là Ôn Nhiên, vẻ thanh tú lộ ra chút ít áy náy: "Chiều nay lúc chị qua thăm em, chị sờ trán em đâu thấy em sốt. Thế mà Tử Dịch sau đó lại gọi điện mắng chị một trận, nói là em đang sốt mà chị không chịu gọi em dậy."

Nói đến cuối, Mặc Mạch khẽ bĩu môi.

Đàm Thanh Tình kinh ngạc nhìn cô: "Mạch Mạch tỷ, tỷ từng qua nhà em ạ, em còn tưởng là mình đang nằm mơ."

"Từng qua, lúc đó em đang ngủ, chị gọi em hai tiếng... Thanh Tình, em và Tử Dịch định đi đâu thế?"

Mặc Mạch tò mò sao Thanh Tình và Tử Dịch lại làm hòa với nhau?

"Tử Dịch ca nói thành phố G thay đổi nhiều lắm, muốn đưa em đi dạo một chút, Mạch Mạch tỷ, bây giờ tỷ có thời gian không..."

"Không có, lát nữa chị còn hẹn người rồi."

Mặc Mạch không đợi Thanh Tình nói hết đã ngắt lời cô.

Cô không muốn nhúng tay vào chuyện của Tử Dịch đâu, sẽ bị mắng đấy.

Tên đó không chỉ bá đạo mà còn đáng ghét vô cùng.

Trước kia, chuyện của Thanh Tình anh không thích người khác xen vào, xem Thanh Tình như vật sở hữu của riêng mình, bây giờ tuy không biết tình hình của bọn họ thế nào, nhưng chiều nay Mặc Mạch mới bị ăn mắng xong.

Với tư tưởng càng xa Thanh Tình càng an toàn, cô lại vứt lại một câu: "Thanh Tình, em chờ Tử Dịch đi, mẹ chị không biết có việc gì gọi chị về, lát nữa chị còn phải đi."

Nói xong, cũng không quan tâm tới Thanh Tình nữa, lái xe vào biệt thự.

Lúc Mặc Tử Dịch lùi xe ra, Đàm Thanh Tình đang ngồi xổm dưới gốc cây mộc lan bên cạnh, xếp mấy chiếc lá rụng chồng lên nhau.

Tiếng bấm còi của anh khiến tay cô run lên, chiếc lá trong tay rơi xuống đất.

Ngẩng đầu nhìn anh một cái, cô đứng dậy, không quên giẫm lên mấy chiếc lá vừa xếp chồng lên nhau rồi mới lên xe.

"Sao cái tật xấu này của em vẫn chưa sửa được hả?"

Mặc Tử Dịch nghiêng người, nhìn Đàm Thanh Tình đang thắt dây an toàn ở ghế phụ.

Nếu hỏi cô ngoài ăn ra còn có sở thích cố chấp nào, thì đó chính là giẫm lá rụng.

Dù đi đến đâu, chỉ cần nhìn thấy lá rụng là cô phải giẫm lên, nói rằng tiếng đó nghe rất vui tai.

Đàm Thanh Tình ngượng ngùng cười, nếu không phải anh ra nhanh thế, cô vốn định xếp dày hơn nữa rồi mới giẫm: "Đây là sở thích, không phải tật xấu, tại sao em phải sửa?"

Mặc Tử Dịch bị cô chọc cười, đạp chân ga, chiếc xe chạy với tốc độ ổn định vào màn đêm, giọng anh nương theo làn gió đêm mùa thu lướt qua bên tai cô: "Còn nhớ có lần em vì giẫm lá rụng mà ngã xuống ao không?"

Đàm Thanh Tình khẽ nhíu mày nhìn anh: "Tất nhiên là nhớ, lần đó em bị Tiểu Huy ca dọa đấy chứ."

Nếu không phải Trương Minh Huy nói Tử Dịch ca tới, sao cô lại mất thăng bằng ngã nhào xuống ao được.

Trương Minh Huy muốn kéo mà không giữ được cô, cách vài mét, Mặc Tử Dịch đã chạy tới với tốc độ nhanh nhất có thể, nhưng vẫn chậm một chút.

Kết quả là anh nhảy luôn xuống ao theo cô...

Nhớ lại chuyện cũ, lòng hồ của Đàm Thanh Tình cũng gợn lên những rung động nhẹ, giữa họ có quá nhiều kỷ niệm.

Trừ phi cả đời không gặp, bằng không chỉ cần một câu nói, một sự việc cũng đủ khiến người ta nhớ về quá khứ từng trải qua cùng nhau.

Ở ghế lái, trong đôi mắt đen láy của Mặc Tử Dịch đượm chút hơi ấm, giọng nói trầm thấp từ tính vang lên: "Nếu em không lén ăn sô-cô-la, thì làm sao bị Trương Minh Huy dọa được?"

Đàm Thanh Tình khẽ chớp mắt.

Nhìn đôi mày tuấn tú dịu dàng của Mặc Tử Dịch, nhịp tim cô bỗng chốc rối loạn.

Cô vô thức mím chặt môi, quay đầu đi, không tiếp lời nữa.

Bầu không khí vốn ấm áp bỗng chốc lạnh xuống.

Mặc Tử Dịch nhìn cô đang quay mặt đi, vẻ mặt ôn nhu bị bao phủ bởi lớp hơi lạnh của màn đêm, đôi môi mỏng hơi mím lại nhìn phía trước, tập trung lái xe.

Một khoảng thời gian rất dài, trong xe yên tĩnh không tiếng động.

Mãi cho đến khi chiếc Aston xa hoa đỗ lại tại bãi đậu xe của trung tâm thương hiệu xa xỉ, Mặc Tử Dịch vòng qua đầu xe, mở cửa ghế phụ, Đàm Thanh Tình mới sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ của mình.

"Xuống đi, đi xem cửa hàng em muốn thuê trước đã."

Giọng Mặc Tử Dịch thản nhiên.

Không còn sự ấm áp khi nhớ về chuyện cũ cùng cô lúc nãy, trong lời nói nhiều thêm vài phần xa cách.

Đứng trước con phố từng là phố bán hàng vỉa hè, vẫn là vị trí cô từng đứng, nhưng cửa hàng trước mắt lại khiến cô không thể nhớ ra dáng vẻ lúc trước.

"Cứ lấy căn này đi, một căn không đủ thì lấy hai căn."

Mặc Tử Dịch lấy chìa khóa ra, tiến lên mở cửa, tiện tay ấn nhẹ lên chìa khóa, bên trong phòng lập tức sáng trưng.

Thân hình Đàm Thanh Tình cứng đờ trong ánh đèn rực rỡ đó.

Nhìn cách thiết kế trang trí bên trong, trong lòng cô có thứ gì đó ồ ạt ùa về như sóng lớn.

Giữa dòng suy nghĩ hỗn loạn, bàn tay nhỏ bé mát lạnh của cô bị bàn tay to lớn ấm áp của người đàn ông nắm lấy, cô bị kéo vào trong, bên tai là giọng nói trầm thấp, thanh lãnh của anh dường như xuyên qua thời gian: "Tất cả các cửa hàng đều được trang trí thống nhất, trên lầu là phòng nghỉ, em có muốn lên xem không?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2206
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.