Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2257
Tôi thích cô ấy

❊ ❊ ❊

"Anh thực sự biết đẻ con à?"

Lời trêu chọc của Cố Chi Đồng đan xen tiếng cười trong trẻo truyền tới tai Đường Tấn Sâm ở đầu dây bên kia.

Khóe miệng hắn càng cong lên, cười lớn bảo: "Đây là bí mật, lần tới gặp nhau tôi sẽ nói cho em biết."

"Được rồi, dù là anh tự mình sinh con hay vợ anh sinh con, đều có thể tới bệnh viện tìm tôi."

Cố Chi Đồng dựa theo lời hứa với Đường Tấn Sâm từ nhỏ, giữ lời hứa hẹn thêm một lần nữa.

Ai bảo hồi nhỏ cô ngốc nghếch thế, nói người ta chuyển giới là thành phụ nữ, là có thể sinh con cơ chứ.

Đường Tấn Sâm còn muốn nói gì đó, nhưng bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, hắn đành nuốt lời định nói trở vào bụng.

Nói với Cố Chi Đồng một câu: "Đồng Đồng, tôi có việc bận, lát nữa gọi lại cho em sau."

Liền cúp điện thoại.

Cất điện thoại, hắn tiến lên mở cửa.

Đường Dạng vận quân trang đứng bên ngoài, ánh mắt lướt qua đôi mày mắt mang ý cười của hắn, Đường Dạng nheo mắt lại: "Vui vẻ thế này, xem ra nhiệm vụ sắp tới cậu rất tự tin nhỉ."

Đường Tấn Sâm nghe vậy lập tức khép hai chân, đứng nghiêm, chào theo nghi thức quân đội, nghiêm túc dõng dạc hô: "Báo cáo thủ trưởng, tôi rất tự tin."

Đường Dạng nghe vậy lộ ra nụ cười: "Về nhà ăn cơm trước đã, cậu vừa về đã lập tức phải đi làm nhiệm vụ, lần này không mười ngày cũng phải nửa tháng, nhớ kỹ, nhất định phải cẩn thận."

Tuy Đường Tấn Sâm không phải con ruột của Đường Dạng.

Nhưng từ nhỏ, ông đã coi hắn như con đẻ, ngay cả những năm tháng khó khăn nhất của Đường Dạng và Phong Uyển Lộ, cũng chưa từng từ bỏ sự quan tâm và dành tâm huyết cho Đường Tấn Sâm.

Đường Tấn Sâm tiếp tục nói: "Thủ trưởng yên tâm, tôi nhất định sẽ trở về bình an."

"Được rồi, đừng diễn nữa, về nhà với tôi."

Đường Dạng trừng hắn một cái, xoay người bỏ đi.

Lên xe, Đường Dạng hỏi vài câu về tình hình cậu và Diệp Trạm đi thành phố G lần này.

Đường Tấn Sâm trả lời từng câu một.

Đường Dạng cầm bình giữ nhiệt vặn nắp đưa lên miệng, tiện miệng hỏi: "Cậu gặp Cố Chi Đồng rồi à?"

"Cha, con gặp Đồng Đồng rồi." Đường Tấn Sâm mím môi, rất nghiêm túc nói: "Con thích cô ấy."

Đường Dạng suýt chút nữa bị ngụm trà vừa uống sặc, ngẩng mắt, cau mày nhìn vẻ nghiêm túc đứng đắn trên gương mặt trẻ tuổi tuấn tú của Đường Tấn Sâm.

Có cảm giác như đang làm nghi thức báo cáo kết hôn vậy.

Ông cười nhạo một tiếng, đảo mắt nói: "Thích Cố Chi Đồng thì đi mà nói với nó, nói với tôi làm gì, chẳng lẽ cậu còn trông chờ tôi đi dạm hỏi giúp cậu à?"

Gương mặt tuấn tú của Đường Tấn Sâm thoáng nét xấu hổ, sau khi nhận ra mới thấy ngượng ngùng vì câu nói vừa rồi của mình.

"Cha, con không phải muốn nhờ cha đi dạm hỏi giúp, con chỉ cảm thấy không thể giấu cha chuyện con thích Cố Chi Đồng, chẳng phải mẹ con bắt con đi xem mắt sao? Cha nói với mẹ, con không xem mắt."

"Mẹ cậu chỉ nói vậy thôi, không phải thực sự ép cậu đi xem mắt đâu."

"Vậy, lần tới có nhiệm vụ đi thành phố G, cha giao cho con nhé."

Lời của Đường Tấn Sâm khiến Đường Dạng phải đảo mắt khinh bỉ.

Thằng nhóc thối, hóa ra là vì chuyện này.

"Cố Chi Đồng có thích cậu không?"

Sự tự tin tràn đầy của Đường Tấn Sâm giống như bị một chậu nước lạnh tạt tắt ngóm sau câu hỏi đó: "Con chỉ mới gặp Đồng Đồng một lần, sau đó cô ấy đi công tác rồi."

"Vận may của cậu kém thế à?"

Đường Dạng lại cười.

"Hay là cha cho con nghỉ thêm mấy ngày đi, con đi tìm cô ấy tỏ tình."

"Nằm mơ đi."

"..."

"Lần này nhiệm vụ giao cho cậu phụ trách, cậu thực sự nắm chắc chứ?"

Đây không phải nhiệm vụ bình thường.

Mà là cực kỳ nguy hiểm.

Đường Dạng vẫn hơi lo lắng cho Đường Tấn Sâm.

Trước đây những nhiệm vụ độ khó cao thế này đều do cậu và Diệp Trạm cùng thực hiện.

"Cha, con nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ."

"Nếu không phải A Trạm bận xem mắt, hai đứa có thể cùng đi làm nhiệm vụ rồi." Đường Dạng thản nhiên nói.

"Cha, A Trạm xem mắt cái gì ạ?"

"Tiệc tối mai của nhà họ Diệp, bề ngoài là chúc thọ Diệp gia gia cậu, nhưng thực tế là để A Trạm gặp gỡ các thiên kim tiểu thư danh giá các giới..."

---❊ ❖ ❊---

Diệp Trạm sau khi dùng bữa trưa ở nhà họ Đàm, bị Đàm bà nội kéo lại hỏi đông hỏi tây, hỏi về tình hình của Thanh Tình.

Đàm gia gia buồn cười nói: "Bà hỏi nhiều thế rồi, hỏi nữa thì A Trạm chỉ có thể lặp lại lần nữa cho bà nghe thôi. A Trạm, cháu có muốn về nhà xem sao không."

"Không vội ạ."

Diệp Trạm ôn hòa đáp.

Nghe tài xế nói, Diệp Chân sau bữa sáng đã đến nhà rồi.

Chắc hẳn không gặp được cậu thì bà ta sẽ không rời đi.

Cậu ghét nhất bị phụ nữ quấn lấy, thà ở đây trò chuyện với Đàm gia gia, học hỏi chút kinh nghiệm từ ông lão còn hơn.

"A Trạm, cháu nói thật với bà một câu, cháu thấy Thanh Tình nhà bà thế nào. Ông nội cháu đã nói rồi, tiệc mừng thọ tối mai thực ra là tiệc xem mắt chuẩn bị cho cháu đấy. Nếu cháu thích Thanh Tình nhà bà, thì bà sẽ làm chủ..."

"Đàm bà nội, cháu thích Thanh Tình."

Diệp Trạm chậm rãi ngắt lời Đàm lão gia: "Nhưng cháu muốn dùng thực lực của bản thân để theo đuổi Thanh Tình, chứ không phải nhờ bà ép buộc cô ấy."

"Có câu này của cháu là được rồi, tối mai, bà nhất định để Thanh Tình xuất hiện tại tiệc mừng thọ ông nội cháu."

Đàm bà nội tức thì phấn khích như một đứa trẻ.

Bà vẫn chưa biết, Thanh Tình và Tử Dịch đã làm hòa rồi.

Bốn năm nay, Thanh Tình ở nước ngoài một mình, bà từng cùng Đàm gia gia đến thăm con bé một lần.

Thấy con bé cô đơn một mình, bà đau lòng không thôi.

Sau đó, bà từng gọi điện cho Mặc Tử Dịch, nhưng Mặc Tử Dịch quá kiêu ngạo, hắn không chịu ra nước ngoài tìm Thanh Tình.

Đàm bà nội từ đó về sau, cảm thấy họ không thể nào bên nhau được nữa.

Thế là, dần dần nảy ý định nhắm vào Diệp Trạm - người thanh niên xuất chúng này.

"Đàm bà nội?"

Đáy mắt Diệp Trạm thoáng nét khó hiểu.

Không hiểu Đàm bà nội định làm gì.

Đàm gia gia cũng nghi hoặc nhìn bà: "Bà muốn gọi Thanh Tình về à? Sáng nay con bé đã nói, đợi một thời gian nữa mới về mà."

"Chuyện này hai người đừng quản nữa."

Đàm bà nội có cách riêng để Thanh Tình trở về Đế Đô.

"Mẹ, chuyện gì mà mẹ không cho chúng con quản?"

Đàm Mục từ bên ngoài bước vào, vừa đúng lúc nghe thấy lời Đàm bà nội, liền cười tiếp lời.

"Mạch Mạch đi rồi à?"

Đàm bà nội không trả lời mà hỏi ngược lại.

Đàm Mục là đưa Mặc Mạch rời đi, ở bên ngoài nói chuyện với cô một lúc mới vào phòng khách.

Đàm Mục mỉm cười gật đầu, bước tới sofa ngồi xuống: "Mạch Mạch vừa rồi còn nói con bé không ở nhà, sợ bà vì chuyện Tử Dịch mà nhìn thấy con bé sẽ không vui."

"Mạch Mạch là Mạch Mạch, Tử Dịch là Tử Dịch, ta đâu phải người không phân biệt phải trái. Với giao tình của con cùng Tu Trần, Nhiên Nhiên, nếu Mạch Mạch đến Đế Đô công tác còn ở bên ngoài, thì còn ra thể thống gì nữa."

Đàm gia gia cũng thấy Đàm bà nội nói đúng điểm này, liền lên tiếng: "A Mục, Mạch Mạch không được ở bên ngoài."

"Con đương nhiên không để một mình con bé ở bên ngoài, con đã bảo tài xế đợi cô ấy, đợi cô ấy làm việc xong sẽ đón cô ấy về."

Đàm Mục vừa rồi ở bên ngoài, chính là để dặn Mạch Mạch đừng vì những lời mẹ anh nói trên bàn ăn buổi trưa mà cảm thấy khó chịu trong lòng.

Lời vừa dứt, đã thấy Đàm bà nội một tay ôm ngực, vẻ mặt đau đớn nhíu mày nói, Đàm Mục biến sắc, đứng bật dậy bước lên phía trước, quan tâm hỏi: "Mẹ, mẹ thấy không khỏe ở đâu ạ?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2241
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.