Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2220
Chân tướng năm xưa

❊ ❊ ❊

S thành.

Khi tiếng chuông điện thoại của Đàm Mục vang lên, cô đang ở sân bay, vẫy tay gọi Đường Tấn Sâm vừa bước ra từ cửa kiểm soát an ninh.

“Thanh Tình.”

Đường Tấn Sâm rảo bước tới trước mặt cô, dang rộng đôi tay chờ đợi cô.

Đàm Thanh Tình lại cười tinh quái, né tránh cái ôm của anh, rút điện thoại ra xem người gọi đến.

“Thanh Tình, em không nể mặt anh quá đấy.”

Đường Tấn Sâm làm bộ đau lòng, nhưng vẻ đau lòng đó chưa duy trì nổi năm giây đã bật cười trở lại.

“Là bố em gọi, có phải ông ấy biết anh đến S thành tìm em rồi không?”

Đàm Thanh Tình chớp chớp mắt, chỉ vào cái tên trên màn hình hỏi Đường Tấn Sâm đang đứng cao lớn bên cạnh.

Người kia lắc đầu: “Anh còn chưa kịp gọi cho dượng.”

Đàm Thanh Tình nhấn phím nghe, vừa nghe điện thoại vừa sóng vai đi ra ngoài cùng Đường Tấn Sâm, nghe thấy giọng bố mình là Đàm Mục truyền đến từ điện thoại: “Thanh Tình, Tấn Sâm đi tìm con rồi, con đã gặp nó chưa?”

“Bố, con đang ở cùng anh họ đây ạ.”

Bên cạnh, Đường Tấn Sâm nhướng mày, không lên tiếng.

“Không phải con đang ở S thành sao?”

“Bố, sao bố biết ạ?” Sau sự ngạc nhiên, Đàm Thanh Tình lập tức hiểu ra, cô cau mày nói: “Bố, anh họ đến S thành tìm con, nếu bố không tin, con để anh ấy nói chuyện với bố nhé.”

“Dượng, con thực sự đang ở cùng Thanh Tình, người không cần lo lắng cho em ấy đâu.”

Đường Tấn Sâm nhận được ánh mắt của Đàm Thanh Tình, nhận lấy điện thoại nói chuyện với Đàm Mục vài câu.

Đàm Mục cũng không hỏi kỹ, xác nhận anh thực sự đang ở cùng Thanh Tình thì yên tâm.

Dặn dò anh vài câu nữa, ông liền cúp máy luôn.

Thậm chí còn chẳng nói thêm lời nào với Đàm Thanh Tình.

“Bố em cứ thế cúp máy luôn sao?”

Ngồi lên xe taxi, Đàm Thanh Tình nhìn chiếc điện thoại Đường Tấn Sâm đưa lại, cảm thấy rất ấm ức.

Đường Tấn Sâm cười nói: “Vậy em còn muốn thế nào nữa? Để Đàm thúc thúc cũng bay đến S thành thăm em, hay là đến đón em?”

“Em không có ý đó, nhưng ít nhất bố cũng phải để em nói với bố một câu chứ.” Đàm Thanh Tình bỏ điện thoại vào túi xách.

“Bây giờ chúng ta đi đâu?”

“Đương nhiên là đi thuê phòng trước rồi, em định ở đây chơi mấy ngày, chẳng phải anh có mấy ngày nghỉ sao?”

“Ừm, có một tuần.”

“Em cũng không cần anh dành cả một tuần để ở cùng em, dùng ba ngày chơi với em là được. Chúng ta ăn chơi khắp S thành, sau đó về G thành.”

Đã đến đây rồi thì không thể về tay không được.

Càng không thể vì người kia vứt cô ở lại đây mà tự ngược đãi bản thân.

Đàm Thanh Tình hầu hết thời gian đều lạc quan, thậm chí kiên cường, cứ đến bữa là ăn, khát thì uống.

“Thanh Tình, dượng nói trong điện thoại rằng Mặc Tử Dịch đã đưa bạn gái đến Đế đô, chuyện này là sao?”

Bốn mươi lăm phút sau.

Đường Tấn Sâm một tay chống lên khung cửa khách sạn, thân hình cao lớn chắn ở cửa, ánh mắt sắc bén nhìn Đàm Thanh Tình.

Đàm Thanh Tình đã bước vào phòng nghe vậy thì hơi khựng lại.

Một lát sau, khuôn mặt nhỏ nhắn với thần sắc thay đổi quay lại, đôi mắt trong veo nhìn Đường Tấn Sâm: “Anh họ, bố em nói với anh thế nào ạ?”

Trong đáy mắt Đường Tấn Sâm lóe lên tia dò xét, nhìn chằm chằm cô vài giây rồi hỏi: “Sao em không nói cho anh biết là em bị Mặc Tử Dịch vứt ở đây?”

“Vứt gì chứ, em đùa với anh đấy, anh ấy và Thời Tích đang hẹn hò, vốn dĩ nên ưu tiên cô ấy mọi chuyện. Bà của Thời Tích bị bệnh, anh ấy đi cùng cô ấy về Đế đô cũng là lẽ thường tình mà.”

“Thanh Tình, em thực sự chịu đựng được cảnh Mặc Tử Dịch hẹn hò với người phụ nữ khác, còn khoe ân ái trước mặt em sao?”

Lời nói tưởng chừng bình thản của Đường Tấn Sâm thực chất lại như một lưỡi dao sắc bén.

Cắm thẳng vào tim Đàm Thanh Tình.

Đồng tử đen láy của Đàm Thanh Tình chợt co rút, đôi môi đỏ mím lại, ánh mắt hơi rũ xuống.

Một giây sau, trên khuôn mặt tinh xảo của cô nở một nụ cười phóng khoáng: “Anh họ, em và Tử Dịch ca đã chia tay từ bốn năm trước rồi, anh ấy yêu đương, kết hôn, sinh con với người phụ nữ khác đều nằm trong dự liệu của em, em có gì mà không chịu đựng được chứ.”

“Nói như vậy là em đã buông bỏ được Mặc Tử Dịch rồi?”

“...”

“Em không cần trả lời nữa, sự do dự của em đã tiết lộ tâm sự rồi.” Đường Tấn Sâm xuất thân từ đặc chủng bộ đội không phải là người dễ lừa gạt.

Anh đột nhiên bước tới một bước, tóm lấy Đàm Thanh Tình.

“Anh họ!”

Đàm Thanh Tình như con thỏ bị kinh động, kinh hô gấp gáp.

“Bây giờ chúng ta về Đế đô, em đi nói với Mặc Tử Dịch rằng em không buông bỏ được anh ta, hỏi anh ta là muốn người phụ nữ họ Thời kia hay là ở bên em.”

“Anh họ, đừng mà.”

Đàm Thanh Tình liều mạng giãy giụa, cái đầu lắc như trống bỏi.

“Tại sao lại không?” Đường Tấn Sâm nhìn Đàm Thanh Tình với ánh mắt trầm mặc: “Từ bao giờ em lại trở thành người nhát gan như vậy, là vì bốn năm trước hai đứa chia tay, hay vì dì nhỏ qua đời, hay là vì Mặc Tử Dịch đã thay lòng đổi dạ yêu người khác rồi?”

Anh nói mỗi một câu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đàm Thanh Tình lại tái đi một phần.

Cho đến cuối cùng, vẻ lệ trong mắt cô khiến Đường Tấn Sâm cau mày, đau lòng thở dài: “Thanh Tình, anh không hy vọng sau này em phải hối hận, nếu em không muốn ở bên Mặc Tử Dịch nữa thì hãy quên anh ta đi, đừng để bản thân lại gần anh ta nữa.”

“Em không có.”

Đàm Thanh Tình lắc đầu.

Thấy Đường Tấn Sâm nới lỏng lực tay, cô rút tay đang bị anh nắm ra, hít mũi một cái, làm bộ không sao nói: “Anh họ, là anh nghĩ nhiều rồi, em và Tử Dịch ca đã kết thúc từ bốn năm trước.”

“Đó cũng không phải lỗi của em, sau này anh nghe dượng nói rồi, đều trách con bé Mặc Hinh kia, nếu không phải nó có ý đồ với Mặc Tử Dịch, lại cố tình làm ra chuyện như vậy để em hiểu lầm, thì em cũng sẽ không hiểu lầm.”

Đường Tấn Sâm tức giận với Mặc Tử Dịch, cảm thấy anh ta với tư cách là đàn ông, cách xử lý lúc đó thật không đúng: “Mặc Tử Dịch miệng mồm thì nói yêu em, nhưng lúc em hiểu lầm, anh ta lại chẳng có lấy một lời giải thích, thậm chí lúc em bỏ chạy, anh ta đuổi cũng không thèm đuổi theo.”

“Anh họ, anh đừng nói nữa, những chuyện đó qua rồi.”

Giữa đôi lông mày của Đàm Thanh Tình tràn đầy vẻ bi thương.

Đến tận bây giờ cô vẫn nhớ, ngày hôm đó Mặc Tử Dịch đi công tác về.

Bởi vì lúc anh đi công tác, Hinh Hinh cứ nằng nặc kéo cô đi cùng tham gia một bữa tiệc sinh nhật của bạn học.

Ngày hôm sau, trên mạng đột nhiên xuất hiện ảnh của cô và một đàn anh, không biết chụp góc độ thế nào mà nhìn rất thân mật.

Khi Mặc Tử Dịch gọi điện cho cô, hai người lại tranh cãi vài câu.

Thế là anh vội vã về trước hai ngày.

Mấy ngày đó Đàm Thanh Tình ở nhà bố mẹ đẻ, là nhận được tin nhắn của Hinh Hinh nói Mặc Tử Dịch về rồi, cô mới biết anh đã về.

Cô định trực tiếp giải thích rõ ràng với anh.

Thế là lập tức từ nhà chạy tới Mặc gia.

Nhưng không ngờ rằng, khi cô lên lầu, đẩy cửa phòng Mặc Tử Dịch ra, nhìn thấy là quần áo vương vãi trên mặt đất...

Trong đầu cô lúc đó liền "ầm" một tiếng——

Giây tiếp theo, nhìn thấy Hinh Hinh bước ra từ phòng tắm, cô lập tức tái mét khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn lại phía giường, Mặc Tử Dịch cũng ngồi dậy từ trên giường.

“Tử Dịch ca... sao hai người có thể làm chuyện ghê tởm như vậy?”

Mặc Tử Dịch nghe thấy câu chất vấn của cô thì sầm mặt xuống, mím chặt môi không giải thích.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2217
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.