"Tử Dịch ca ca, chúng ta đi đâu đây, có cần lái xe không?"
Ra khỏi tửu điếm, Đàm Thanh Tình vừa nắm tay anh vừa đi về phía lề đường hỏi Mặc Tử Dịch.
Cô là tự lái xe tới.
Còn anh, chắc là từ sân bay tới thẳng tửu điếm.
Anh muốn đi đâu, có thể lái xe đi mà.
"Em thích 'lái xe' trong xe à?"
Mặc Tử Dịch đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm cô.
Không đợi cô phản ứng lại, anh liền đổi ý nói: "Được, chiều theo ý em."
Từ nhỏ đến lớn, Mặc Tử Dịch gần như năm nào cũng phải cùng Đàm Thanh Tình về Đế Đô ít nhất một lần, xe của Đàm gia anh đều nhận ra.
Không chỉ vậy, còn vô cùng quen thuộc thói quen đỗ xe của Đàm Thanh Tình.
Không cần cô chỉ cho anh biết xe ở vị trí nào, anh đã tìm thấy rồi.
"Chìa khóa đưa anh."
Lần này, phản ứng của Đàm Thanh Tình rất nhanh, lập tức đưa túi xách cho anh.
Mặc Tử Dịch mở cửa ghế sau, chứ không phải cửa ghế phụ hay ghế lái.
Anh nhét Đàm Thanh Tình vào trong xe, rồi cũng theo lên, cửa xe đóng lại, liền ghé sát vào hôn cô.
"Tử Dịch ca ca."
Đàm Thanh Tình run rẩy gọi một tiếng.
Hai tay ôm lấy cổ anh, bản năng khẽ hé môi trên làn môi nóng bỏng của anh, đáp lại nụ hôn của anh đầy nhiệt thành.
Trong không gian chật hẹp và mờ tối của xe, khoảnh khắc đó như bị châm một ngọn lửa.
Hơi thở dồn dập và nóng bỏng của đôi nam nữ trẻ tuổi chính là dầu châm lửa.
Mặc Tử Dịch đối với Đàm Thanh Tình cũng không ôn nhu, anh bá đạo cạy mở hàm răng cô, nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt như cơn bão quét qua lá rụng mà càn quét đôi môi ngọt ngào của cô, cướp đoạt sự ngọt ngào trong khoang miệng cô từng chút một.
"Tử Dịch ca ca."
Đàm Thanh Tình tuy thích chiếm tiện nghi bằng lời nói, thậm chí thích thỉnh thoảng trêu chọc Mặc Tử Dịch.
Nhưng so về kinh nghiệm, so về thực lực.
Cô hiển nhiên không bằng anh.
"Chọn một chỗ đi."
Giọng nói trầm khàn của người đàn ông lộ rõ dục vọng nồng đậm.
Trong bóng tối, ánh mắt anh khóa chặt lấy cô, hơi thở phả trên mặt cô nóng bỏng thiêu đốt.
"Không được ở trong xe."
Đàm Thanh Tình hiểu ý anh.
Anh muốn cô.
Và cô cũng nguyện ý trao bản thân cho anh.
Nếu không có hiểu lầm và chia ly bốn năm trước, e rằng bọn họ còn không biết đối với cơ thể của đối phương đã quen thuộc đến nhường nào.
Anh cúi đầu lại hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô, Đàm Thanh Tình rên khẽ một tiếng, đầu hơi nghiêng sang một bên, để anh hôn rõ hơn...
Mà cô cũng không nhàn rỗi.
Miệng tuy nói không được ở trong xe.
Nhưng bàn tay nhỏ bé lại luồn vào trong áo sơ mi của anh, dán lên làn da nóng bỏng của anh.
Cảm giác được thân thể anh hơi cứng lại, bên môi cô nở một nụ cười.
Giọng nói càng thêm kiều mị ba phần: "Tử Dịch ca ca, chúng ta đi thuê phòng đi."
Về nhà làm chuyện đó hình như không hay lắm.
Mà bọn họ hiện tại đều rất khao khát đối phương, cô cảm nhận rõ ràng anh khao khát cô, cơ thể cô cũng khao khát anh.
Dưới nụ hôn và sự trêu chọc chết người của anh, cô cảm thấy mình sắp điên mất rồi.
"Được."
Mặc Tử Dịch nhẫn nhịn đáp một tiếng.
Gương mặt tuấn tú đang vùi vào ngực cô ngẩng lên.
Ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào đôi mắt chứa chan vẻ mê ly của cô, khóe môi anh nhếch lên một độ cong đầy tính gợi cảm, gần như nghiến răng nói: "Lát nữa sẽ tính tiếp."
"Anh đừng dọa em."
Đàm Thanh Tình ngược lại bật cười, tiếng cười khúc khích rất nhanh bị Mặc Tử Dịch hôn mất.
Cô không cam chịu yếu thế mà đáp lại anh.
Sau nụ hôn nồng cháy kích tình, Mặc Tử Dịch hãy còn chưa thỏa mãn mà buông cô ra, kìm nén ý nghĩ muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lập tức: "Ngồi lên phía trước đi."
"Em không, em ngồi phía sau."
Đàm Thanh Tình cười lắc đầu.
Mặc Tử Dịch cũng không miễn cưỡng cô.
Ngồi lên phía trước làm tài xế, cũng không hỏi cô muốn đến tửu điếm nào thuê phòng, anh cứ thế lùi xe ra khỏi bãi đỗ, đi vào làn đường.
Đàm Thanh Tình vốn ngồi phía sau nhịn không được lại bò lên ghế phụ phía trước.
"Em không ngồi phía sau nữa à?"
Mặc Tử Dịch liếc nhìn cô, lời nói thốt ra mang theo ba phần cưng chiều.
Vừa rồi ở phía sau nhìn không rõ.
Lúc này, anh nhìn thấy đôi má cô vẫn còn ửng đỏ, không kìm được cổ họng lại thắt lại.
"Em muốn ngồi phía trước đồng hành với anh mà."
"Đừng làm ảnh hưởng anh lái xe."
Mặc Tử Dịch nhíu mày, cô nhóc chết tiệt này, không có việc gì lại cười quyến rũ như thế làm gì.
Đàm Thanh Tình không hề biết, từng cử chỉ hành động của cô lúc này trong mắt Mặc Tử Dịch đều là sự dụ hoặc chí mạng, cô khẽ mím môi, cảm thấy trên môi vẫn còn tê tê, lại lẩm bẩm thấp giọng: "Anh làm môi em tê hết cả rồi."
Mặc Tử Dịch hít sâu một hơi.
Thân hình cao lớn ngồi thẳng tắp, mục quang nhìn thẳng phía trước không thèm nhìn cô nữa, cũng không trả lời câu hỏi của cô.
Anh vốn có thể cùng Đàm Thanh Tình thuê phòng ở khách sạn Đế Đô.
Nhưng tối nay Diệp gia tổ chức thọ yến ở đây.
Anh không muốn quá gây chú ý.
Đã lái xe đi rồi, liền muốn rời xa một chút.
Ai ngờ cô lại từng phút từng giây dụ hoặc anh.
Đàm Thanh Tình nói mấy câu không thấy Mặc Tử Dịch trả lời, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, đang định hỏi anh tại sao lại có vẻ không vui.
Tiếng chuông điện thoại lúc này lại vang lên.
"Thanh Tình, con đi rồi à?"
Điện thoại kết nối, là giọng nói quan tâm ôn hòa của cha cô Đàm Mục truyền đến.
Đàm Thanh Tình chớp mắt, cười hì hì nói: "Ba, con đã chúc thọ ông nội Diệp xong rồi, kiểu trường hợp ồn ào đó con không thích lắm, nên đi trước rồi."
Tối nay người tới tham dự thọ yến của ông lão Diệp không chỉ có cô, còn có cha cô Đàm Mục.
"Ba nghe nói Tử Dịch hình như tới Đế Đô rồi, con và nó đang ở cùng nhau à?"
Đàm Mục là vừa rồi mới nhận được điện thoại của Mặc Tu Trần, hỏi ông đã thương lượng với cha mẹ về chuyện tới G thị chưa, tiện thể lại báo cho ông biết, Tử Dịch thằng bé đó đã tới Đế Đô.
"Vâng, ba, con và Tử Dịch ca ca đang ở cùng nhau."
"Nếu nó muốn con cùng nó về G thị thì con cứ về đi, sức khỏe bà nội con cũng tốt hơn nhiều rồi, con không cần phải ở lại nhà nữa."
Đàm Mục tuy cũng muốn con gái ở lại bên cạnh.
Nhưng ông vì con gái cân nhắc nhiều hơn, hy vọng con bé được hạnh phúc vui vẻ, mà từ nhỏ đến lớn của Thanh Tình, nơi nào có Mặc Tử Dịch thì con bé mới có thể vui vẻ hạnh phúc.
Đàm Thanh Tình vẫn có chút kinh ngạc, cô vốn định nói: "Ba, Tử Dịch ca ca là tới thăm bà nội, không phải tới đón con về nhà."
Tuy nhiên, giọng nói của Mặc Tử Dịch đã vang lên trước trong xe, giọng nói trầm ấm mang theo ba phần cung kính, hai phần cảm kích: "Đàm thúc thúc, con và Thanh Tình về trước, bác với ông nội và ông ngoại thương lượng xong xuôi đi, hai hôm nữa con lại quay lại đón mọi người."
"Đón cái gì?"
Đàm Thanh Tình ngơ ngác nhìn Mặc Tử Dịch.
Tử Dịch ca ca có ý gì?
Chẳng lẽ, ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại của cô đều phải tới G thị sao?
Nghĩ đến đây, đôi lông mày của cô lập tức tràn ngập vài phần hoan hỉ, giọng nói thanh thoát kích động: "Ba, ba để ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại đều tới G thị đi, như vậy gia đình chúng ta không cần phải chia cắt nữa, hơn nữa, G thị thích hợp vượt đông hơn Đế Đô."
Đàm Mục ở đầu dây bên kia cười một tiếng: "Ba còn chưa kịp nói với ông nội bà nội, ông ngoại bà ngoại của con, con cứ theo Tử Dịch về đi, nếu ông nội con bọn họ nguyện ý, chúng ta liền cùng nhau tới G thị."
"Ba, con đi thuyết phục, con nhất định làm xong việc này."
Đàm Thanh Tình tự tin tràn đầy hứa hẹn, cô đột nhiên cảm thấy, đây thực sự là ý tưởng tuyệt vời, như vậy, cô vừa không cần chia lìa với Tử Dịch ca ca, cũng có thể ngày ngày phụng dưỡng người thân.