Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29060 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2229
Diệp Trạm không phải là đèn cạn dầu

❊ ❊ ❊

“Thanh Tình, hai người họ mấy ngày nay ở đây.”

Giọng Mặc Tử Dịch trầm thấp bình tĩnh vang lên sau lưng Đường Tấn Sâm.

Cắt ngang lời giải thích của Thanh Tình.

Đang nói, Mặc Tử Dịch bước đến trước mặt bọn họ, trực tiếp phớt lờ Đường Tấn Sâm, nói với Thanh Tình: “Đi thôi, tôi đưa em về nhà.”

“Không cần làm phiền cậu đưa Thanh Tình về đâu.”

Đường Tấn Sâm quay đầu lại, khóe môi khẽ cười nhìn Mặc Tử Dịch: “Tôi và A Trạm muốn về lấy hành lý, chúng tôi đưa Thanh Tình về là được rồi. Trước kia tôi nghe nói cậu đi cùng bạn gái về Đế Đô, về đến nhà chắc là cậu còn chưa gọi điện cho bạn gái mình đâu nhỉ, cô ấy chắc đang đợi cậu đấy.”

Hắn nói đến đây, lại quay đầu nói với Thanh Tình: “Thanh Tình, chúng ta đi thôi.”

Ánh mắt Mặc Tử Dịch khẽ thay đổi.

Không để ý đến lời Đường Tấn Sâm, chỉ nhìn Thanh Tình.

Trên mặt Thanh Tình hiện lên một nụ cười nhàn nhạt: “Anh Tử Dịch, anh không cần đưa em đi đâu.”

Lướt qua bên cạnh hắn, sau khi chào tạm biệt các bậc trưởng bối, Thanh Tình cùng Đường Tấn Sâm và Diệp Trạm rời khỏi Mặc gia.

Mặc Tử Dịch thật sự không đưa cô.

Chỉ nhìn theo bọn họ bước ra khỏi phòng khách.

Ngược lại là Ôn Nhiên tiễn họ ra tận cổng lớn biệt thự, bảo họ lấy hành lý xong thì quay lại: “Thanh Tình, chuyện này ta sẽ gọi điện nói với cha và ông ngoại cháu một tiếng.”

“Vậy thì cháu cảm ơn dì Ôn.”

Trong phòng khách.

Cố Khải kéo Bạch Nhất Nhất đứng dậy: “Tôi và Nhất Nhất cũng về trước đây, A Phong, A Cẩm, hai người còn chơi tiếp không?”

“Kịch xem xong rồi, về nhà đi ngủ thôi.”

Lạc Hạo Phong nhướng mày, cũng kéo Bạch Tiêu Tiêu đứng dậy.

Bạch Tiêu Tiêu lườm hắn một cái: “Tôi lên lầu gọi Thanh Linh.”

Nói xong, cô lại liếc nhìn Mặc Tử Dịch đang đứng đó không biết đang suy nghĩ gì, rồi lên lầu gọi Thanh Linh.

Ôn Cẩm hỏi Cảnh Hiểu Trà: “Giờ về không?”

“Về.”

Cảnh Hiểu Trà gật đầu, cười híp mắt nói: “Tử Dịch, Diệp Trạm kia trông có vẻ rất lợi hại, con cố lên nhé.”

“Dì hai, chú ấy có lợi hại hay không thì liên quan gì đến con.”

Mặc Tử Dịch cười nhàn nhạt, nói một cách bình thản.

“Tử Dịch, ở đây không có người ngoài, con không cần phải giả vờ trước mặt bọn ta đâu.”

Ôn Cẩm mang bộ mặt hóng kịch: “Sự tốt đẹp của Thanh Tình đâu phải chỉ mình con biết, Diệp Trạm kia tuyệt đối không phải là kẻ dễ đối phó. Dì hai con sợ con sau này hối hận nên mới nhắc nhở con đấy.”

Mặc Tử Dịch vẫn bình thản không đổi sắc: “Chú ta chẳng qua chỉ đến G thị chấp hành nhiệm vụ mà thôi, vài ngày nữa là cút về Đế Đô rồi.”

“Nếu Thanh Tình cũng về Đế Đô ở lâu dài thì sao.”

Cố Khải ra vẻ đổ thêm dầu vào lửa.

“Dượng cả, con nghe nói Đường Tấn Sâm chiều nay có đi tìm Đồng Đồng, dượng nên lo lắng bảo bối mà dượng nuôi hơn hai mươi năm bị mấy gã đàn ông linh tinh cướp mất đi thì hơn.”

“Con mới về mà biết nhiều thế hả?”

Nụ cười trên mặt Cố Khải lập tức thu lại, nhíu mày nhìn cậu.

Mấy người bên cạnh thầm buồn cười.

Gương mặt tuấn tú như tạc của Mặc Tử Dịch cuối cùng cũng có biểu cảm, khóe môi khẽ cong nhìn Cố Khải: “Dượng cả, chẳng phải trước đây dượng từng nói không cho Đồng Đồng gả ra khỏi G thị sao?”

“Ừ, ta nhớ A Khải từng nói vậy.”

Lạc Hạo Phong gật đầu rất nghiêm túc.

Những người đàn ông có con gái này, trong lòng đều có cùng suy nghĩ.

Hắn vì muốn giữ Thanh Linh bên mình, còn lừa lúc cô còn nhỏ bảo cô ký một “bản hiệp ước không gả đi xa.”

Cố Khải muốn hóng kịch, kết quả lại bị xem như kịch, lại nghĩ đến việc Đường Tấn Sâm chiều nay đúng là đã đi tìm Đồng Đồng, còn không chỉ một lần.

Trong lòng hắn lập tức sinh ra một tia khó chịu, cũng không thèm để ý đến Tử Dịch nữa.

Mà quay sang nói với Bạch Nhất Nhất: “Nhất Nhất, chúng ta đi bệnh viện đón Đồng Đồng tan làm.”

Rồi bỏ đi!

Ôn Cẩm khóe miệng giật giật, nói với Cảnh Hiểu Trà bên cạnh: “Hiểu Trà, chúng ta cũng về nhà thôi.”

---❊ ❖ ❊---

Trên đường về, Thanh Tình lại giải thích thêm vài câu với Đường Tấn Sâm và Diệp Trạm.

Đường Tấn Sâm có chút khó chịu: “Thanh Tình, em không biết đây là âm mưu của Mặc Tử Dịch sao?”

“Anh họ, anh nghĩ nhiều rồi.”

“Anh không nghĩ nhiều, hắn rõ ràng đã có bạn gái rồi, còn không muốn thấy em qua lại với người khác giới. Cho nên mới bắt anh và A Trạm chuyển đến Mặc gia.”

“Tấn Sâm, chuyện này cũng không thể trách Thanh Tình, cậu đừng trút giận lên Thanh Tình.”

Diệp Trạm khẽ nhếch môi: “Thanh Tình, không cần em giải thích anh cũng biết, đó không phải là ý của em.”

“……”

“Trước kia em đã đồng ý cho anh ở nhờ vài ngày, không thể chớp mắt đã đổi ý ngay được.”

Giọng điệu của Diệp Trạm nghe vừa hiểu cô, lại vừa tin tưởng cô.

Thanh Tình nghe anh nói vậy, ngược lại cảm thấy hơi ngại ngùng, cười che giấu nói: “Thật ra ở nhà dì Ôn cũng rất tốt, dì Ôn và chú Mặc đều là những người rất tốt, các anh ở nhà họ cũng không cần câu nệ.”

“Tốt hay không thì A Trạm cũng đã đồng ý rồi.”

Đường Tấn Sâm biết Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên đều rất tốt.

Nhưng hắn chính là không ưa nổi sự chiếm hữu của Mặc Tử Dịch đối với Thanh Tình, trước kia thì bỏ đi, giờ họ đã chia tay rồi.

Chính hắn đã có bạn gái rồi, vậy mà vẫn quản lý Thanh Tình mọi việc.

“Nếu cậu không muốn đi thì cứ ở đây, mình tôi đến ở Mặc gia là được.”

Diệp Trạm trên mặt treo nụ cười, thờ ơ nói.

“Như vậy có được không?”

Đường Tấn Sâm thấy không ổn.

Họ đi cùng nhau, nếu hắn ở lại nhà họ Đàm, chẳng phải là có hiềm nghi đuổi Diệp Trạm đi một mình sao.

Diệp Trạm lại không nghĩ vậy.

Anh tự mình quyết định: “Cứ thế đi, cậu ở lại đây, tôi dọn hành lý đến Mặc gia ở. Cậu và Thanh Tình là anh em họ, đây chính là nhà của cậu, không ai nói ra nói vào đâu.”

“Nhưng cậu ở một mình bên Mặc gia...”

Đường Tấn Sâm lập tức hiểu ra.

“Được, vậy tôi ở lại đây, cậu đến Mặc gia ở.”

Thanh Tình khẽ nhíu mày: “Anh họ, anh làm vậy không hay lắm đâu?”

“Thanh Tình, lát nữa anh sẽ gọi điện cho ông An giải thích, không sao đâu, anh lên lầu lấy hành lý trước đây.”

“Thanh Tình, anh lên lầu giúp A Trạm đây.”

---❊ ❖ ❊---

Thanh Tình nhìn họ lần lượt lên lầu, mím mím môi, bước đến trước ghế sô pha ngồi xuống.

Đợi khi họ thu dọn hành lý xong xuôi đi xuống, cô lấy điện thoại ra, do dự có nên gọi cho ông ngoại một cuộc không.

Chưa đầy hai phút, nhạc chuông điện thoại đã vang lên.

Là An lão gia tử gọi đến.

“Thanh Tình, thằng nhóc Tử Dịch đó vừa gọi điện, nói nó mời A Trạm và Tấn Sâm đến Mặc gia ở, còn bảo họ cũng đồng ý rồi, đã vậy thì con cứ để họ đi đi.”

“Ông ngoại, cháu biết rồi.”

Thanh Tình mỉm cười trả lời.

“Thanh Tình, vài ngày nữa A Trạm và Tấn Sâm về lại Đế Đô, con đi cùng họ về ở đến Tết đi, cha con cũng ở Đế Đô, con ở lại G thị một mình chúng ta không yên tâm.”

“Ông ngoại, cháu đâu phải trẻ con nữa.”

“Trong mắt ông ngoại, con mãi mãi là một đứa trẻ, trừ khi ngày nào đó con tìm được một người đàn ông tốt mà gả đi, ông mới yên tâm được.”

Không đợi Thanh Tình lên tiếng, An lão gia tử lại nói: “A Trạm là người mà ông và ông nội cháu coi trọng nhất trong số đám thanh niên ở Đế Đô, Thanh Tình à, đàn ông tốt là thứ cầu được ước thấy, con hãy nắm bắt cơ hội cho tốt.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2217
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.