Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29309 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2227
Một núi không thể chứa hai hổ

❊ ❊ ❊

Phòng khách rộng lớn đột nhiên im phăng phắc vì lời của Mặc Tu Trần.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Mặc Tử Dịch đang cùng Cố Khải bước vào.

Thân hình cao ráo, thẳng tắp của anh được bao bọc trong bộ âu phục cắt may tinh tế và vừa vặn, tôn lên gương mặt tuấn tú như được Thượng đế chạm khắc tỉ mỉ. Trong nét thanh tao, quý phái ấy, thoáng lộ ra một vẻ lạnh nhạt, hờ hững.

Khi ánh mắt chạm phải Diệp Trạm đang đứng dậy trên ghế sofa, một tia sáng vụt qua đáy mắt sâu thẳm hẹp dài của anh rồi biến mất nhanh chóng.

Khóe môi khẽ nhếch lên, ánh mắt không dừng lại trên người Diệp Trạm quá lâu, mà anh hướng về phía cha mình là Mặc Tu Trần để trả lời: "Cha, con không ngờ ở nhà lại náo nhiệt như vậy, vừa nãy ở bên ngoài gặp đại cậu, con cứ tưởng chỉ có một mình cậu ấy."

Nói đoạn, Mặc Tử Dịch lại lần lượt chào hỏi Ôn Cẩm, Lạc Hạo Phong, Bạch Tiêu Tiêu và những người khác.

Thái độ đối với bậc trưởng bối vô cùng lễ phép, khiêm nhường, không hề có chút kiêu ngạo.

Cuối cùng, anh mới dừng bước trước ghế sofa.

Ánh mắt lướt qua Đường Tấn Sâm rồi lại rơi trên người Diệp Trạm: "Diệp Trạm, đã lâu không gặp."

"Đã lâu không gặp."

Diệp Trạm nhìn bàn tay Mặc Tử Dịch đưa ra.

Đôi mắt lóe lên, anh vươn tay bắt lấy tay đối phương.

Sau những lời đơn giản không thể đơn giản hơn, ngay khi tay Diệp Trạm nắm lấy tay Mặc Tử Dịch, anh liền cảm nhận được lực đạo của đối phương.

Trên mặt cả hai đều giữ vẻ ôn nhu, bình thản, không nhìn ra đang âm thầm so tài sức lực.

Nhắc lại chuyện năm xưa, Diệp Trạm vì muốn chạm vào mặt Đàm Thanh Tình mà từng bị Mặc Tử Dịch nhỏ hơn hai tuổi thách thức.

Hai người từng đánh nhau một trận.

Lúc đó là trẻ con đánh nhau, Diệp Trạm tuy lớn tuổi hơn Mặc Tử Dịch nhưng cũng chẳng chiếm được chút lợi thế nào.

Nhiều năm trôi qua, đến hôm nay, Mặc Tử Dịch lại một lần nữa khiến Diệp Trạm cảm thấy kinh ngạc.

"Hai cậu nắm tay nhau định nắm đến bao giờ đây?"

Bên cạnh, Đường Tấn Sâm nhìn thấy sự đối đầu ngầm giữa Mặc Tử Dịch và Diệp Trạm, sợ họ lại đánh nhau như hồi nhỏ nên cười gượng hỏi.

Hai người liếc nhìn hắn một cái rồi đồng thời thu tay lại.

Diệp Trạm lên tiếng trước: "Mặc Tử Dịch, cậu nói xem nếu bây giờ chúng ta đánh thêm một trận nữa thì ai sẽ thắng?"

Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý, nhìn Mặc Tử Dịch vẫn đang giữ vẻ mặt không đổi.

"Hòa."

Mặc Tử Dịch cụp mắt xuống, thản nhiên thốt ra một từ.

"Hai người đều không còn là trẻ con nữa rồi, sẽ không phải vừa gặp mặt đã đánh nhau đấy chứ?"

Đường Tấn Sâm nhìn họ đầy khó tin.

Diệp Trạm đâu phải loại người thích gây chuyện, ở trong quân đội chẳng phải rất ôn hòa với đồng đội sao? Sao cứ gặp Mặc Tử Dịch là lại...

Hắn không diễn tả được cảm giác này, nhưng chính là cảm thấy Diệp Trạm và Mặc Tử Dịch như thể một núi không thể chứa hai hổ.

Dường như ai cũng muốn đánh bại đối phương.

Mặc Tử Dịch tuy thần sắc nhạt nhòa, nhưng trong mắt không hề có lấy một chút khiêm nhường, ôn nhu như lúc chào hỏi trưởng bối ban nãy, mà là tư thế sẵn sàng chiến đấu với Diệp Trạm bất cứ lúc nào.

"Tôi cũng nghĩ vậy."

Diệp Trạm cười một tiếng rồi nói: "Hòa thì chẳng có gì để đánh, đợi khi nào có thể phân cao thấp, chúng ta hãy đánh một trận cho ra trò."

"Sẵn sàng tiếp chiêu."

Mặc Tử Dịch đáp lại một cách điềm tĩnh, ung dung.

Xoay mắt nhìn về phía Ôn Nhiên đang ngồi cạnh Mặc Tu Trần, anh mỉm cười hỏi: "Mẹ, Mặc Mạch đưa Thanh Tình và Thanh Linh đi đâu rồi ạ?"

"Có lẽ đang xem phim trên tầng ba."

Ôn Nhiên không chắc chắn trả lời.

Vài phút trước, Mặc Mạch đã rủ hai cô bé lên lầu xem phim, cả ba người cùng nhau lên lầu rồi.

"Con lên lầu thay quần áo trước đây."

Mặc Tử Dịch chào một tiếng rồi cũng lên lầu.

Diệp Trạm nhìn theo Mặc Tử Dịch đã rời đi, nói với Đường Tấn Sâm bên cạnh: "Tấn Sâm, cũng không còn sớm nữa, chúng ta đừng làm phiền chú Mặc và dì Ôn nữa."

"Được, tôi gọi cho Thanh Tình, bảo nó xuống để về nhà."

Đường Tấn Sâm lấy điện thoại ra trong nụ cười nhạt của Diệp Trạm, Diệp Trạm không nói đồng ý cũng không phản đối, mà chỉ chào tạm biệt vài vị trưởng bối.

Tầng ba.

Mặc Mạch, Đàm Thanh Tình và Bạch Thanh Linh đang ngồi trên ghế sofa xem phim đầy cảm động thì chuông điện thoại của Thanh Tình vang lên.

Nhìn thấy cuộc gọi, cô đứng dậy nói: "Chị Mạch Mạch, Thanh Linh, hai người xem tiếp đi, anh họ gọi chắc chắn là giục em về nhà rồi."

"Họ có phải không tìm được nhà đâu, cứ để họ tự về đi, Thanh Tình, tối nay em ngủ với chị đi."

Mặc Mạch cười kéo tay Đàm Thanh Tình.

Bạch Thanh Linh cũng phụ họa bên cạnh: "Đúng đó, Thanh Tình, xem hết phim đi, tối nay chúng ta đều ở nhà chị Mạch Mạch."

Đàm Thanh Tình lắc đầu: "Để lần sau đi, hôm nay là ngày đầu tiên anh họ và Diệp Trạm đến ở nhà em, nếu tối nay em không về, sáng mai tai em sẽ không được yên tĩnh nữa đâu."

Cô sẽ bị ông ngoại và ông nội lải nhải đến chết mất.

Đàm Thanh Tình bước khỏi ghế sofa, vừa bấm nút nghe vừa đi về phía cửa.

"Alo, anh họ."

Cô gọi một tiếng rồi đưa tay mở cửa.

Bên tai truyền đến giọng của Đường Tấn Sâm: "Thanh Tình, em xuống đây đi, chúng ta về nhà thôi."

"..."

Mở cửa ra, nhìn thấy người đàn ông đang đứng bên ngoài.

Chữ "Vâng" sắp đến đầu lưỡi của Đàm Thanh Tình bỗng quên mất không thốt ra được.

Đôi mắt hạnh xinh đẹp kinh ngạc nhìn gương mặt tuấn tú của người đàn ông.

Sự xuất hiện đột ngột này khiến trái tim cô bị "dọa" cho ngừng đập một nhịp, sau đó lại bắt đầu đập loạn xạ với tốc độ mất kiểm soát.

Trên ghế sofa phía sau, Mặc Mạch và Bạch Thanh Linh cũng nhìn thấy Mặc Tử Dịch đang đứng ngoài cửa.

Hai người không lên tiếng, lại quay đầu tiếp tục xem phim.

Đàm Thanh Tình thầm trấn tĩnh, trên mặt lộ ra một nụ cười nhạt: "Anh Tử Dịch, sao anh lại quay lại?"

Mặc Tử Dịch rõ ràng chỉ nhìn cô mà không nói gì, nhưng lại khiến cô cảm thấy áp lực vô cùng.

Cô muốn bước ra ngoài.

Thế nhưng, dáng người cao lớn của anh đang đứng ở đó, cô dường như ngay cả cửa cũng không ra nổi.

Đang định hỏi xem có nên bảo anh nhường đường hay không.

Cổ tay cô đột nhiên bị một bàn tay to lớn túm lấy, người đàn ông nhẹ nhàng kéo một cái, đưa cô ra khỏi phòng.

"Anh Tử Dịch..."

Đàm Thanh Tình bị kéo vào căn phòng bên cạnh, thân hình bị ép vào tường, cứng đờ, đôi mắt như nước cảnh giác nhìn gương mặt lạnh lùng của Mặc Tử Dịch trước mặt.

Bị bao trùm bởi hơi thở của anh, hơi thở của cô không tự chủ được mà trở nên loạn nhịp.

"Tại sao lại tùy tiện dẫn người đàn ông xa lạ về nhà?"

Mặc Tử Dịch nhìn ánh mắt đề phòng của Đàm Thanh Tình, lồng ngực bỗng cảm thấy bí bách, xung quanh người cũng bao phủ một tầng hơi lạnh.

Cô đề phòng anh, nhưng lại tin tưởng người đàn ông xa lạ đó?

Đàm Thanh Tình cố sức chớp chớp mắt.

"Anh họ em không phải người ngoài."

"Hừ!"

Mặc Tử Dịch cười khẩy.

"Thế còn Diệp Trạm kia, cậu ta cũng không phải người ngoài sao?"

Đàm Thanh Tình khẽ cắn môi dưới, tránh ánh mắt sắc lẹm của anh, đồng thời cũng tránh luồng hơi thở nóng rực đang phả lên khuôn mặt nhỏ nhắn của mình.

Bị anh ép vào tường thế này, cô không có lấy một chút cảm giác an toàn nào.

Đặc biệt là sau khi về nước đã từng bị anh cưỡng hôn một lần.

Cô sợ anh sẽ phát điên hôn cô lần nữa... lại nghĩ đến việc bây giờ anh đã có bạn gái, hơn nữa, anh vừa từ chỗ bạn gái mình trở về...

Tất cả cảm xúc trong lòng cô trong chớp mắt đều rút đi như thủy triều, đến cả nhịp tim cũng chậm lại.

Đối diện với ánh mắt của anh một lần nữa, cô khẽ mở đôi môi đỏ mọng, bình tĩnh nói: "Diệp Trạm cũng không phải người ngoài, là bạn trai mà ông ngoại và ông nội tìm cho em."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2217
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.