Vạn Lịch 1592

Lượt đọc: 8371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1045
Tuyệt vọng tột cùng

❊ ❊ ❊

Đứng ở vị trí của Chử Anh, hắn không hề lạ lẫm gì với thanh âm kia.

Rõ ràng, đó là tiếng của ái thê Mã thị.

Chử Anh có chút kỳ quái, không hiểu vì sao ái thê lại nức nở.

Hắn mờ mịt tiến lên, Đại Thiện cũng mang vẻ mặt nghi hoặc theo sát, gã cũng rất lạ, nơi này sao lại có người khóc lóc?

Trên đời này luôn có những chuyện khó hiểu, chẳng hề báo trước mà ập đến, dù tốt hay xấu.

Thế nên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, cánh cửa phòng bị kéo mạnh ra, Nỗ Nhĩ Cáp Xích quần áo xộc xệch, mặt đỏ bừng, thất kinh hiện ra trước mặt hai huynh đệ.

Nỗ Nhĩ Cáp Xích không ngờ lại gặp Đại Thiện và Chử Anh vào lúc này, còn Chử Anh và Đại Thiện cũng chẳng thể ngờ lại thấy Nỗ Nhĩ Cáp Xích trong bộ dạng này.

Sáu mắt chạm nhau.

Cảm giác ấy thật kỳ diệu, vô cùng kỳ diệu, tựa hồ không ngôn từ nào diễn tả nổi.

Khẩn trương? Bối rối? Tuyệt vọng?

Rốt cuộc là cảm giác gì?

Nỗ Nhĩ Cáp Xích chẳng đợi Chử Anh và Đại Thiện mở miệng, liền lảo đảo lao ra khỏi phòng, chạy ra ngoài cửa. Chử Anh và Đại Thiện vẫn ngây ngốc đứng đó, hồi lâu sau, Chử Anh mới bừng tỉnh như từ trong mộng, xông vào phòng.

Cảnh tượng bừa bộn trong phòng khiến hắn gần như suy sụp.

Ái thê của hắn như con búp bê rách nát bị vứt trên giường, nức nở không thôi, bộ dạng thê thảm vô cùng.

Ánh mắt Chử Anh trợn trừng, hắn liên tiếp lùi lại mấy bước, dựa vào tường.

"Không... Không thể nào... Không phải như vậy... Không... Không phải như vậy..."

Đại Thiện từ bên ngoài xông vào.

"Đại huynh, vừa rồi đó là... Cái này..."

Đại Thiện cũng nhìn thấy cảnh tượng khó coi này, cả người ngây dại.

Dù ngốc đến đâu, Đại Thiện cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Chuyện này có gì lạ đâu? Phải không?

Rất lâu sau, Chử Anh sắc mặt đờ đẫn bước lên, đến bên giường, nhìn ái thê.

Mặt Mã thị xám xịt, trong mắt không còn ánh sáng.

"Tiểu Mãn..."

Chử Anh gọi tên ái thê.

Tròng mắt Mã thị giật giật, thấy Chử Anh, vẻ tuyệt vọng càng thêm nồng đậm.

"Tiểu Mãn, chuyện gì xảy ra vậy? Vừa rồi... Vừa rồi ta thấy A mã... Phát... Chuyện gì đã xảy ra?"

"Tiểu Mãn, nàng nói cho ta biết chuyện gì đi, được không? Nàng nói cho ta... Nàng nói cho ta rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, được không?"

"Tiểu Mãn, nàng đừng im lặng mà, Tiểu Mãn, Tiểu Mãn..."

Mã thị không còn nức nở, nàng giật giật thân mình, gắng gượng ngồi dậy.

Nàng nhìn Chử Anh.

"Phu quân... Thật xin lỗi, thật xin lỗi..."

"Tiểu Mãn, nàng đừng xin lỗi, nàng nói đi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra? Nàng nói cho ta biết, được không?"

Vẻ mặt Chử Anh suy sụp nhìn Mã thị.

Mã thị mím chặt môi, nước mắt không ngừng tuôn rơi, trên mặt lại nở một nụ cười thê mỹ.

"Thiếp vĩnh viễn yêu chàng."

Mã thị bỗng nhiên đứng lên, lao đến bức tường, rút thanh bội kiếm của Chử Anh trên tường xuống, kề ngang cổ, mạnh mẽ kéo một đường.

Máu tươi từ miệng vết thương tuôn ra xối xả, thân thể Mã thị ngã xuống đất, dần dần tắt thở.

Tất cả xảy ra ngay trước mắt Chử Anh và Đại Thiện, trước ánh mắt kinh hoàng của bọn hắn, Mã thị tự vẫn.

Chử Anh trừng lớn mắt nhìn Mã thị ngã xuống, nhìn vũng máu dưới thân nàng.

Một lát sau, hắn bỗng phát ra tiếng rống đáng sợ, lảo đảo lao đến bên Mã thị, run rẩy ôm lấy thi thể ái thê đã không còn sinh khí, vuốt ve thân thể nàng dần lạnh buốt.

Mắt Mã thị không nhắm lại, cứ thế mở to.

Chử Anh cứ nhìn khuôn mặt nàng, nhìn đôi mắt từng xinh đẹp nay đã chẳng còn chút dao động nào.

Chử Anh chỉ cảm thấy tim mình bị xé rách làm đôi.

Hắn suy sụp.

Đại Thiện nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt, hồi lâu mới phản ứng được, gã bỗng ý thức được, hỏng rồi, đại sự không ổn, xảy ra chuyện lớn!

A mã hắn...

Đại Thiện quả thực không thể tin vào những gì vừa xảy ra, hắn thậm chí cảm thấy tất cả chỉ là ảo giác. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ bi thương tột cùng của Chử Anh, nghe tiếng gào thét tuyệt vọng như dã thú của huynh ấy, toàn thân hắn run rẩy.

“Tiểu Mãn!!! Không!!!!!”

Tiếng khóc rống điên cuồng và tuyệt vọng của Chử Anh khiến Đại Thiện bừng tỉnh. Hắn biết mình phải làm gì đó, nhưng cụ thể là gì thì hắn hoàn toàn mất phương hướng.

Hắn không biết mình nên làm gì lúc này, an ủi hay cùng khóc.

Chuyện này vẫn còn quá sức đối với Đại Thiện, một thiếu niên chỉ mới mười sáu tuổi.

Hắn trơ mắt nhìn Chử Anh ôm thi thể Mã thị đặt lại lên giường, đắp chăn cho nàng, sau đó nhặt lên thanh bội kiếm nhuốm máu.

Rồi lại trơ mắt nhìn Chử Anh cất bước đi ra ngoài.

“Đại huynh!!”

Đại Thiện tiến lên kéo tay Chử Anh lại.

“Đại huynh, huynh muốn đi đâu? Huynh tỉnh táo lại đi!!”

“Ta hiện tại vô cùng tỉnh táo!”

Hai mắt Chử Anh đỏ ngầu, ngập tràn tơ máu, trông hết sức đáng sợ.

“Huynh sẽ không muốn giết A Mã chứ? Đại huynh, huynh không thể làm vậy! Huynh không thể!”

Đại Thiện gắt gao níu lấy Chử Anh: “Vì một nữ nhân, huynh lại muốn giết A Mã!”

Chử Anh sững người, quay đầu nhìn Đại Thiện.

“Vì một nữ nhân? Một nữ nhân? Đại Thiện, đó là thê tử của ta.”

Chử Anh hất tay, đẩy Đại Thiện ra rồi xông ra ngoài cửa.

“Đại huynh, huynh tỉnh táo lại đi!! Chắc chắn có hiểu lầm gì đó!”

Đại Thiện lao ra ngoài cửa, túm lấy dây cương ngựa của Chử Anh.

“Buông ra!!”

Chử Anh nổi giận, một cước đá thẳng vào ngực Đại Thiện, hất văng hắn. Đại Thiện bị đạp ngã xuống đất, một hồi lâu không thể đứng dậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chử Anh phóng ngựa lao vun vút về phía trụ sở của Nỗ Nhĩ Cáp Xích.

Cổng trụ sở Nỗ Nhĩ Cáp Xích có mấy tên vệ binh canh gác. Thấy Chử Anh khí thế hung hăng, lại xách theo thanh kiếm nhuốm máu, bọn chúng vô cùng kinh ngạc, vội vàng ngăn cản.

“Tránh ra!”

“Ngài đây là muốn làm gì? Vì sao lại xách theo kiếm nhuốm máu? Nơi này là địa phương nào ngài biết không?”

Vệ sĩ tận chức tận trách bảo vệ phủ đệ.

Chử Anh trừng mắt nhìn hắn một hồi, bỗng nhiên bạo khởi, vung kiếm liên tiếp giết chết bốn tên thủ vệ, máu tươi văng tung tóe khắp nơi.

Sau đó, hắn xông thẳng vào bên trong trụ sở.

Bên trong trụ sở là một sân rộng, trong viện có không ít người qua lại. Ai nấy đều lộ vẻ kỳ quái, bởi vì vừa rồi Nỗ Nhĩ Cáp Xích trở về với vẻ mặt vội vã, khác thường. Bọn họ còn đang bàn tán thì bất thình lình nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, vừa quay đầu lại, đã thấy Chử Anh toàn thân nhuốm máu, xách theo thanh kiếm đẫm máu đi đến.

Bọn họ đều kinh hãi.

Bọn họ cũng là những nhân vật có mặt mũi trong Kiến Châu Nữ Chân bộ, đến đây đương nhiên là có chuyện cần bàn. Nghe nói Nỗ Nhĩ Cáp Xích không có ở đây, định bụng quay về, kết quả lại thấy Nỗ Nhĩ Cáp Xích quần áo xộc xệch, sắc mặt kinh hoảng chạy vào, ngay sau đó lại thấy Chử Anh xách kiếm xông vào.

Chuyện gì đang xảy ra?

Tất cả chuyện này là thế nào?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ngự Viêm

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.