NGAY SAU ĐÓ FRIEDA lộ vẻ áy náy.
“Không phải là chị không muốn chung phòng với em, Anna,” chị vội vã nói, đôi mắt nâu của chị hy vọng cô em gái sẽ hiểu. “Nhưng chỉ có một cái giường - mà chị đã chung giường với em suốt đoạn trên tàu thủy đó.”
Chị nhe răng cười, cố gắng khiến Anna cười theo.
“Chị có thể cho em xem mấy vết bầm tím,” chị nói.
Anna không thể trả lời. Có gì để nói đây? Em biết em có nết ngủ rất xấu. Trên tàu Frieda thường phải huých em thức dậy và bảo em thôi đạp xung quanh trên chiếc giường chật hẹp mà hai chị em chia nhau.
Ở đây hẳn phải có chỗ nào đó chứ. Chắc phải có.
“Tôi tìm thấy cái này,” bác sĩ Schumacher gọi to. Giọng chú vang vọng một cách kỳ dị đến chỗ họ từ phía hành lang tối mò. Cảm thấy nhẹ cả người, họ đi nhìn xem. Anna đi chậm chạp, lưng em rất thẳng, đầu em ngẩng cao hơn cả cao.
Đó không thật sự là một căn phòng. Nó là một phần lẹm vào của hành lang với một mặt hở, một không gian nằm giữa hai phòng ngủ kia.
“Một hốc tường,” ông Menzies nói.
Anna nuốt khan. Trong đó tối om và không có cửa sổ. Nhưng có một cái giường đơn hẹp kê sát tường. Ai đó đã từng dùng nơi này như phòng ngủ.
“Anna còn quá nhỏ để có thể ngủ ngoài đây một mình,” Mama nói, giọng mẹ lộ rõ vẻ lo âu.
“Nó không thể ngủ với Frieda và con được, nếu đó là điều mẹ đang nghĩ,” Gretchen phát tiết. Chị đã quá mệt mỏi với việc phải ra vẻ là một người chị lớn tốt bụng, dũng cảm. Chị nói một cách gay gắt, không có chút lòng thương nào. “Mẹ biết nó như thế nào mà, Mama. Thỉnh thoảng nó còn rên rỉ nữa cơ!”
Cơn giận bùng lên trong Anna, cứu rỗi em. Có cái gì đó như là sự thương hại trên khuôn mặt của bác sĩ Schumacher giúp đổ thêm dầu vào lửa.
“Con muốn ngủ ở đây. Con muốn được ở một mình,” em tuyên bố một cách quyết liệt. “Con ghét phải ở chung - nhất là với mấy chị!”
Cơn giận của Klara Solden cũng bắt lửa nhanh như Anna.
“Tốt thôi,” mẹ gắt lên, tất cả vẻ dịu dàng biến mất. “Chỗ này sẽ là phòng của Anna. Và không ai được làm phiền em. Nhớ đấy. Chúng ta sẽ đợi con năn nỉ.”
Những người khác lầm bầm tán thành một cách khó khăn. Mấy đứa lớn đột nhiên bận rộn nhìn chân chúng. Có gì đó trong sự cô đơn của Anna khiến chúng không muốn phải nhìn. Papa hắng giọng.
“Papa,” Anna gằn giọng trước khi cha kịp nói gì.
Cha im lặng, đưa mắt xuống nhìn em, và lại hắng giọng.
“Chuyện gì vậy, anh Ernst?” Mama bực bội hỏi.
“Không có gì,” Papa nói. “Chúng ta sẽ mua cho con một cái tủ thật đặc biệt để con đựng đồ nhé, Anna?”
“Được ạ,” Anna nói bằng giọng uể oải vô vị, như thể chuyện đó thế nào cũng không quan trọng.
Đột nhiên Papa đứng ra chỉ đạo.
“Mọi người đi tắm cả đi, Klara,” cha ra lệnh. “Anh sẽ tìm thùng đựng đồ trải giường cho em. Mấy đứa nhóc này ngủ đứng luôn rồi.”
“Em cần cái gì đó để chùi rửa bồn tắm,” Mama đáp, dũng cảm bắt đầu cố gắng làm điều bất khả. “Gretta, con đến giúp mẹ. Ôi, nơi này cần được dọn dẹp.”
“Ngày mai chúng ta sẽ ổn định nhà cửa hơn,” Papa nói với theo mẹ. “Trông sẽ khá hơn dưới ánh sáng ban ngày… Còn thức ăn cho bữa sáng thì sao?” cha nhớ ra, quay lại hỏi ông Menzies.
Ông Menzies trông có vẻ vô vọng. “Vợ tôi…” ông nói rồi dừng lại.
Bác sĩ Schumacher trả lời thay.
“Anh sẽ tìm thấy rất nhiều ở cửa hàng,” ông nói. “Anh có chìa khóa không, John? Giờ chúng ta có thể đi luôn.”
Ông Menzies đưa chìa khóa ra, và ba người đàn ông đi đến cầu thang.
“Khi nào anh đã ổn định và cảm thấy thoải mái hơn một chút,” bác sĩ nói, “mang mấy đứa nhỏ đến văn phòng của tôi để khám sức khỏe nhập học nhé.”
“Đi học ạ!” Fritz lặp lại, giọng kinh hãi.
Bác sĩ quay lại nhìn cậu nhóc và cười to.
“Đúng rồi, đi học,” chú nói. “Bắt đầu từ thứ Ba tuần sau.”
Fritz kêu trời.
Mấy người đàn ông đi xuống lầu, bác sĩ Schumacher giải thích về địa chỉ văn phòng của chú trên đường đi.
“Đi nào, Fritz,” Rudi ra lệnh. Hai cậu bé biến mất vào phòng mới của họ. Frieda chạy theo họ.
Anna đứng một mình ngoài hành lang. Em có thể nghe thấy giọng mấy người đàn ông rì rầm dưới nhà, tiếng Rudi đang nói với hai đứa em sinh đôi phòng “của anh” phải được sắp xếp thế nào, tiếng nước đang chảy vào bồn tắm.
Gretchen quay lại đi qua hành lang. Mama bảo chị đi kiếm khăn tắm.
Cô chị suýt nữa thì vấp phải Anna, lúc này vẫn đang đứng một mình trong hốc tường nơi sẽ là phòng ngủ của em. Gretchen khựng lại. Chị nhìn cô em gái. Đứng ở đó, một mình, cô bé dường như đang kêu khóc cầu xin giúp đỡ. Nhưng Gretchen biết Anna. Không dễ dàng như thế. Nhóc con đó cũng khó lại gần như một con nhím. Hỏi nó có chuyện gì thì cũng như không mà thôi. Nó sẽ không bao giờ nói.
Hơn nữa, Gretchen nghĩ, có quá nhiều điều không ổn. Mình cũng ghét chỗ này. Chúng ta lẽ ra không bao giờ nên đến nơi kinh khủng này.
“Gretchen, con có qua không đấy?” Mama gọi.
“Dạ, Mama. Một phút nữa ạ!” Gretchen nói to đáp lại.
Chị đi hai bước về phía cầu thang. Phía sau lưng chị, Anna đứng im bất động, không nói một lời. Dù lòng không muốn, dù biết rằng chỉ vô ích mà thôi, Gretchen vẫn quay lưng lại.
“Anna à, chuyện cũng không tệ đến vậy đâu…” chị mở lời.
“Mama đợi chị kìa,” Anna ngắt lời. “Chị nên đi đi. Với lại chị đang đứng trong phòng em, mà em đâu có mời chị vào.”
“Em… thật là… hết thuốc chữa!” Gretchen ném những lời đó vào cô bé.
Chị xoay người đi và chạy xuống cầu thang.
“Papa!” Anna nghe chị gọi. “Mama cần mấy cái khăn tắm.”
Em lại chỉ còn một mình. Em lùi lại và cẩn thận ngồi xuống mép chiếc giường đơn ọp ẹp. Em ngồi im lìm, đôi cánh tay ôm vòng lấy chính mình.
Đi học - thứ Ba tuần sau!
Tất nhiên, lẽ ra em phải biết chuyện đó. Lẽ ra em phải thấy trước rằng chuyện sẽ đến. Thế mà không hiểu sao, giữa tất cả những sự vội vàng của việc đóng gói hành lý và nhiều tuần di chuyển, em chưa bao giờ nghĩ xa đến mức đó. Chưa từng một lần em tưởng tượng ra việc bản thân mình sẽ đi học ở một đất nước xa lạ.
Việc đến trường đã đủ tồi tệ ở Frankfurt rồi. Anna ngồi trong bóng tối và nhớ đến Frau Schmidt. Giờ việc đó sẽ bắt đầu lại lần nữa, chỉ là lần này nó sẽ tồi tệ hơn gấp một trăm lần. Nó sẽ diễn ra bằng tiếng Anh.
Cho đến khi Mama xông vào tìm em, Anna vẫn chưa hề nhúc nhích.
“Anna Elisabeth Solden, đứng lên khỏi chỗ đó rồi cởi đồ đi tắm ngay. Con bị làm sao vậy hả?” Mama kéo em, khiến em phải đứng lên. “Mẹ sẽ chuẩn bị giường sẵn sàng cho con khi con tắm xong. Đây, để mẹ giúp.”
Anna giằng thoát ra. “Con tự làm được,” em nói.
Hai tay Mama buông thõng. Bà thở dài. Rồi bà cau mày. Anna đang di chuyển - nhưng thật rề rà.
“Nói tiếng Anh đi,” đột nhiên mẹ em ra lệnh.
Có lẽ cả mẹ cũng đang nghĩ về năm học sắp bắt đầu. Có lẽ mẹ cũng lo lắng cho Anna, đứa con Đức duy nhất của mẹ.
“Con không nói,” Anna nói bằng tiếng Đức. Từng lời nghiến kèn kẹt trong cổ họng em.
Rồi em quay lưng về phía mẹ và kéo váy lên qua đầu. Bất kể Mama có nói gì sau đó, em cũng không thể nghe được.