Từ Anna

Lượt đọc: 78 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
MỘT THỬ THÁCH

❊ ❊ ❊

ANNA VẼ PAPA ĐẶC BIỆT CAO. Đỉnh đầu của cha đụng cả vào mép tờ giấy. Em cho cha một đôi vai rộng và một nụ cười to đùng. Em tô mắt cha màu da trời xanh ngắt.

Rồi em đặt Mama cạnh cha, ôm cánh tay cha. Mama đứng đến vai cha. Papa thường trêu đùa về việc Mama bé nhỏ như thế nào. Cha có thể đặt cằm lên đỉnh đầu của mẹ.

Anna cũng cho Mama cười nhưng cây bút lại trượt đi khi em đang vẽ và nụ cười của Mama trở nên méo xẹo. Anna đã cố sửa lại. Em cạo lớp sáp đi bằng móng tay của mình. Nó bong ra nhưng vẫn để lại một vết lem nhem.

Em có nên vẽ lại từ đầu không nhỉ - hay kệ?

Anna nhìn xuống Papa, rất cao, rất vui vẻ. Em vẽ một nụ cười mới trên mặt Mama đè lên vết méo khi nãy. Lần này nụ cười trông ổn hơn nhưng ta vẫn có thể nhìn thấy chỗ em đã vẽ sai.

Mình biết rồi, Anna nghĩ, đột nhiên thấy phấn khích. Mình sẽ vẽ mẹ bị rám nắng và che chỗ đó đi.

Một cách cẩn thận, em tô màu toàn bộ khuôn mặt của Mama cho đến khi nó đỏ hồng đến tận phần tóc của mẹ. Có tác dụng rồi đấy.

Họ đang đi nghỉ mát, Anna tự nhủ, cuối cùng thì em đã cười lên một chút. Em tô mặt Papa cho khớp.

Em dừng một chút và suy nghĩ. Đến thời điểm này em đã quên bẵng đi phần còn lại của lớp học. Đôi mắt em sáng lên và em lại cúi đầu xuống bức tranh một lần nữa.

Em đặt cái xô của anh Fritz vào tay Papa. Dù không nhìn thấy, nhưng Anna biết trong cái xô đó có một con cá nhỏ.

Sau đó em vẽ anh Rudi và chị Gretchen. Họ cũng cao và bị rám nắng. Họ có mái tóc vàng hoe và đôi mắt xanh sáng. Họ đang mặc đồ bơi. Rudi đang cầm cái vợt bắt bướm của anh. Nó là cái vợt mới và anh rất tự hào về nó. Chị Gretchen cầm cái xô của chị Frieda, bên trong đầy vỏ sò. Hai anh chị đang đi bên cạnh Papa.

Hai anh chị sinh đôi chiếm hầu hết chỗ trống bên cạnh Mama. Họ đang chạy, chân họ đá lên cao. Tai anh Fritz nhô ra như cái quai cốc. Cả hai người đều trông có vẻ quá hoạt náo để có thể tự cầm xô của họ. Anna cho họ đi chân trần.

Em tô cát màu nâu nhạt thành một dải ở phía dưới cùng trang giấy.

Đó. Xong rồi, em nói với phần đang quan sát trong em.

Rồi em nhớ ra. “Và cả em nữa, Anna,” cô Williams đã nói thế.

Vẫn còn một ít chỗ trống ở một mé của trang giấy. Em nhét bản thân vào chỗ trống be bé đó. Em tô tóc mình màu nâu đơn sơ, mắt em màu xanh bình thường. Lại muốn làm sao trông mình cũng thú vị như những người khác trong gia đình, em cố vẽ bản thân đang mặc chiếc áo chẽn mới. Dù em đã cố gắng hết sức, cô bé trên trang giấy lại trông nhăn nhó và xấu hoắc.

Mình làm hỏng bức tranh rồi, Anna đau lòng nghĩ. Em đóng hộp màu sáp lại.

Cô Williams đến và cúi người xuống phía trên em.

“Đây là những ai vậy, Anna?” cô hỏi.

Một cách chậm chạp, Anna bắt đầu giải thích bằng tiếng Đức.

Cô Williams không ngắt lời em và bảo em phải nói tiếng Anh, nhưng khi Anna chỉ vào và nói, “Mein Papa,” cô giáo đáp, “Cha của em. Trời, ông ấy cao quá nhỉ?”

“Vâng,” Anna đáp lại bằng tiếng Anh, chỉ lờ mờ nhận thức được rằng em đang đổi ngôn ngữ. Em quá chú tâm vào việc đảm bảo cho cô Williams hiểu được về kỳ nghỉ mát.

“Họ được đi trên… ra biển,” em lóng ngóng lục tìm trong vô vọng một từ tiếng Anh để nói về “kỳ nghỉ mát”.

“Cô tưởng là họ đang đi,” cô Williams nói.

Ngày hôm đó cũng không phải quá tệ. Cô giáo không bảo em đọc bài trong sách một lần nào. Cô đánh máy câu chuyện về bức tranh của Anna ra một tờ giấy khác. Những chữ cái to và đen. Anna đọc từng dòng khi chúng hiện ra. Em không hề hoảng loạn. Em không xem đây là việc đọc.

Đây là cha của Anna.

Ông ấy to lớn. Ông ấy vui vẻ.

Mẹ của Anna cũng ở đây.

Bà ấy nhỏ bé. Bà ấy cũng vui vẻ.

Họ đang đi biển.

Gretchen là chị cả của Anna.

Rudi là anh cả của Anna.

Gretchen và Rudi rất vui khi đi biển.

Frieda là một người chị khác của Anna.

Fritz cũng là anh của Anna.

Fritz và Frieda là anh em sinh đôi.

Hai anh em sinh đôi cũng vui vẻ ở đây.

Anna ở trong lớp chúng ta.

Lớp chúng ta rất vui vẻ.

Vì Anna ở đây.

“Em thích vẽ, phải không Anna,” cô Williams nói khi cầm bức tranh lên và nhìn nó một lần nữa, mỉm cười trước những màu sắc tươi sáng, sự sống động của cặp sinh đôi.

Anna không trả lời. Em quá sửng sốt, ngay cả nếu em biết phải nói gì. Em vẫn luôn ghét phải vẽ ở trường. Frau Schmidt sẽ treo bức tranh một bông hoa tulip trên bảng cho cả lớp vẽ. Có lần, như một sự thết đãi đặc biệt, cô đã mang vào những bông hoa thật cắm trong một cái lọ. Những học sinh khác đều hài lòng với bức tranh của mình ngày hôm đó, nhưng trong bức tranh của Anna, những bông hoa trông như bắp cải cắm trên que.

“Thật tình, Anna!” Frau Schmidt đã nói.

Khi vẽ bức chân dung về gia đình mình, Anna đã quên béng chuyện đó. Lần này có vẻ không giống một chút nào cả.

Em vẫn ngồi với cái miệng há khẽ khi cô Williams tiếp tục nói sang chuyện khác, một chuyện còn bất ngờ hơn nhiều, khiến Anna phải tự véo mình để chắc rằng em đang không tự bịa ra toàn bộ việc này.

“Em cũng thích đọc nữa. Cô có thể thấy điều đó. Và tiếng Anh của em kìa! Cô không thể tin nổi là em chỉ mới ở Canada trong một thời gian ngắn như thế. Em thật đáng ngạc nhiên, Anna ạ.”

Cô Williams không thể ngạc nhiên bằng một góc của Anna Elisabeth Solden đâu. Em, Anna, thích đọc ấy hả!

Em muốn cười phá lên nhưng em không làm vậy. Em thậm chí còn không lộ ra cả nụ cười mỉm nữa.

Dù sao đi nữa, Anna cảm thấy có điều gì đó đang diễn ra tận sâu thẳm bên trong em, một điều gì đó ấm áp và sống động. Em thấy hạnh phúc.

Em cũng thấy bối rối nữa. Em không biết phải hành xử thế nào. Em chưa bao giờ cảm thấy như vậy trước đây, ít nhất là không phải ở trường. Em ngồi im như phỗng, khuôn mặt mờ nhạt của em vẫn khó đăm đăm như thường. Chỉ có đôi mắt em, chớp chớp phía sau cặp kính mới, đã tiết lộ sự hoang mang của em.

Cô giáo không đợi câu trả lời cho những điều đáng ngạc nhiên cô vừa nói. Cô cầm lấy bức tranh cùng câu chuyện và ghim chúng lên tấm bảng thông báo nơi cả lớp có thể nhìn. Rồi cô bảo Benjamin đi tới đọc to từng từ lên.

“Sinh đôi!” Ben nói, hai mắt cậu sáng lên vì thích thú. “Oa!”

Anna ngồi nghe những lớp khác học. Em đã học về những nhà thám hiểm cùng với các anh chị lớp Năm. Cô Williams có vẻ không bận tâm chuyện những đứa trẻ khác nghe và học cùng.

Sau giờ ăn trưa, cô giáo lên dây cót chiếc máy hát và đặt vào một chiếc đĩa.

“Thoải mái nào, các em,” cô nói, “để các em có thể thực sự thưởng thức cái này.”

Lại một từ lạ nữa! Anna chờ đợi và quan sát.

Ben ngồi xuống sàn, tựa lưng vào bàn của cô Williams. Cậu con trai mà Anna nghĩ có lẽ là Bernard trượt dần xuống ghế của cậu cho đến khi tất cả những gì ta còn nhìn thấy chỉ là cái đầu. Mavis gục đầu lên đôi cánh tay đang khoanh lại. Mọi người đều thư giãn, nằm ườn ra, ngồi thõng người, tựa vào đâu đó.

Anna nhích người để ngồi thẳng hơn một chút trên ghế của em. Em không buông thõng hay ngồi xuống sàn.

Nhưng mình thoải mái mà, em tự nhủ.

Em thôi không lo lắng về việc làm mất dải ruy băng cột tóc của chị Gretchen, về chuyện cô Williams sẽ phát hiện ra em dốt nát cỡ nào khi đụng đến việc học hành. Em lắng nghe bằng toàn bộ con người em.

Âm nhạc, âm nhạc êm dịu tuyệt vời, lan ra toàn bộ phòng học.

“Nó khiến các em liên tưởng đến điều gì?” cô Williams hỏi khi bản nhạc kết thúc.

“Mưa ạ,” Isobel nói. Cô bạn ở lớp Bốn và có những lọn tóc lớn xù bung lên.

“Em nghĩ có lẽ là nước,” Ben thử phát biểu.

“Nước mưa,” Isobel nhe răng cười với Ben.

“Không phải, ý tớ là nước như một dòng suối ấy,” Ben khăng khăng, vẫn nghiêm túc trước cô bạn.

“Em nghĩ sao, Anna?” cô Williams hỏi.

Anna đỏ mặt. Em không định phát biểu gì cả.

“Em đã nghe bản nhạc đó ở nhà rồi,” em giải thích. “Em biết tên của nó.”

“Nói cho cả lớp biết đi,” cô Williams mỉm cười.

“Nó là ‘Ánh sáng của mặt trăng’,” Anna nói vấp váp. “Nhưng…” em ngưng bặt. Cô Williams chờ đợi. Những người khác cũng đợi. Tất cả những khuôn mặt đang hướng về Anna đều là những khuôn mặt thân thiện. Em hít một hơi thật sâu rồi nói nốt.

“Em cũng nghĩ nó giống như mưa ạ,” em nói.

“Đây là ‘Bản xô-nát Anh trăng’ của nhạc sĩ Beethoven,” cô Williams nói. “Nhưng Beethoven không đặt tên nó như thế. Ông ấy có lẽ đã nghĩ về mưa.”

“Hoặc một dòng suối,” Ben ngoan cố nói.

“Hoặc một dòng suối - hoặc có thể là một cái gì đó khác hoàn toàn,” cô giáo nói. “Mỗi người các em, khi lắng nghe, sẽ nghe thấy những thứ khác nhau. Tốt thôi. Đó chính là mục đích của trí tưởng tượng - để sử dụng. Beethoven là một nhà soạn nhạc vĩ đại. Ông là người Đức - giống Anna.”

Anna ngẩng cao đầu khi nghe điều đó. Em và Beethoven ư!

Số học không khó. Những con số, trong lớp học này, đều to và rõ ràng và chúng nằm yên khi ta nhìn.

“Làm tốt lắm, Anna,” cô Williams nói, ngoái đầu nhìn em.

Không phải là, “Ai mà đoán được em lại là em gái của Gretchen Solden cơ chứ!”

Cô thậm chí còn không biết chị Gretchen, Anna chợt nhận ra điều đó. Cô không biết ai trong số các anh chị ngoài chính mình.

Em cảm thấy hoang mang trong giây lát. Các giáo viên trước đây của em luôn biết cả gia đình em. Rồi em ngồi thẳng người hơn.

Chỉ có mình thôi, em tự nhủ lần nữa.

Dù cho cô giáo này có nghĩ gì về em, thì đó sẽ là vì những gì mà em, Anna, đã làm hoặc không thể làm. Đó là một suy nghĩ khiến em sửng sốt. Anna không chắc rằng mình thích việc đó. Em đẩy ý nghĩ đó qua một bên và tiếp tục với môn số học của mình. Nhưng em không quên nó đi.

Sau khi tan học, em đi bộ ngang qua nhà mình và đi tiếp đến cửa tiệm nơi Papa đang tất bật làm việc. Em đứng đợi ở một bên. Khi các khách hàng đã đi hết, em bước lên và tựa người vào quầy.

“Hôm nay đi học thế nào, bé con của cha?” cha hỏi một cách đầy hy vọng.

Anna biết cha hy vọng điều gì nhưng em lờ đi câu hỏi của cha.

“Papa, một thử thách nghĩa là gì ạ?” Em đã nhẩm đi nhẩm lại từ này trong đầu suốt cả ngày để em có thể hỏi.

Papa gãi đầu.

“Một thử thách,” cha nhắc lại. “Chà, nó là… một cái gì cần chinh phục, có lẽ vậy. Một điều gì đó đặc biệt khiến ta phải cố gắng để vượt qua.”

Anna suy nghĩ về điều đó.

“Cảm ơn cha, Papa,” em nói, rồi quay lưng đi.

“Còn trường học,” cha em gọi với theo phía sau. “Kể cho cha nghe đi.”

“Tốt lắm ạ,” Anna đáp vọng qua sau vai. Rồi em bất ngờ xoay tròn và tặng cha một trong những nụ cười mỉm hiếm hoi của em.

“Đó là một thử thách ạ,” em nói.

“Một điều gì đó đặc biệt,” em nhắc lại, khi em bắt đầu hướng về nhà. “Bác sĩ Schumacher nghĩ mình là một điều đặc biệt… như Papa đã nói… Nhưng tại sao lại là điều phải vượt qua?”

Đột nhiên em nhảy chân sáo. Em sẽ không bận lòng về việc quay trở lại trường vào ngày mai.

“Đó là một thử thách,” em nói lại lần nữa, thành lời, bằng tiếng Anh, với con phố trống không.

Em thích từ này.

Người dịch: Lưu Chi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.