Từ Anna

Lượt đọc: 150 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
NGÀY THỨ HAI

❊ ❊ ❊

ANNA NGẮM HAI BÀN CHÂN MÌNH bước về phía trước.

Một… hai… một… hai…

Em sẽ đến trường sớm thôi. Có lẽ em còn có thể thấy nó ngay lúc này nếu em ngước nhìn lên. Em đã không nhìn lên.

Đường đến trường phải đi bộ khá xa nhưng không thể bị lạc được. Ta chỉ cần đi thẳng về phía trước sau khi đến con phố lớn đầu tiên và rẽ trái. Mama đã trông theo cho đến khi Anna rẽ một cách an toàn. Vậy là em không bị lạc.

Nhưng em lại cảm thấy lạc lõng.

Một… hai… một… hai…

Hôm qua ở trường mọi người đều rất tốt với em nhưng hôm qua em là học sinh mới. Hôm nay có lẽ em sẽ lại là Anna Ấm Ớ. Cô Williams sẽ không cười nữa.

Hôm nay cô sẽ muốn mình đọc bài trong sách, Anna nhủ thầm, chuẩn bị sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất.

“Chào em, Anna,” một giọng nam gọi.

Anna trông lên mà không hề dừng lại để nghĩ. Ngay sau đó, em thấy mình thật ngốc. Không ai biết em cả. Chắc hẳn là một Anna khác. Em liếc nhìn quanh thật nhanh. Không có bạn nữ nào khác trong tầm mắt. Chỉ có một cậu trai cao kều đang bước đến dọc theo lề đường từ hướng ngược lại.

Anna vội vàng hạ ánh mắt của mình xuống và rảo bước chân. Em gần như tin chắc cậu ta đang nhìn thẳng vào em và nở nụ cười nhưng hẳn là cặp kính mới của em đang gây ảo giác thôi. Em không biết cậu ta.

Họ chạm mặt nhau nơi lối đi dẫn vào trường.

“Có chuyện gì vậy? Em bị điếc à?” cậu hỏi.

Cậu bật cười một chút.

Anna liếc vội cậu thêm một cái và rồi lại nhìn xuống giày mình.

Đó là Bernard, em nghĩ, cảm giác muốn bệnh.

Em không chắc lắm, nhưng có lẽ em nên trả lời. Bernard bằng đúng cỡ người anh Rudi.

“Em không điếc,” em nói với cậu.

Giọng em mỏng manh và lí nhí.

“Tốt,” cậu nói. “Ê, sao em không nhìn anh này.”

Một cách ngoan ngoãn, Anna nâng đầu lên. Cậu vẫn đang cười thành tiếng. Thỉnh thoảng, khi Rudi trêu em, anh cũng cười như vậy.

“Tốt hơn rồi,” cậu nói. “Giờ, anh sẽ làm giúp cho em một việc nhé.”

Anna không hiểu cậu đang nói gì. Nhưng giờ thì em đã chắc chắn, rằng cậu ấy chính là Bernard. Em rất muốn chạy đi nhưng có gì đó kiên định trong cách cậu nói khiến em ở lại đối mặt với cậu, chờ đợi.

“Đây sẽ là bài học đầu tiên của em để trở thành một người Canada tốt,” cậu nói tiếp.

“Bài học ạ?” Anna lặp lại như một con vẹt.

Giọng em giờ đây nghe mạnh mẽ hơn một chút.

“Đúng vậy, bài học. Khi em nghe ai đó nói, ‘Chào, Anna,’ giống như anh lúc nãy, em cũng sẽ đáp lại bằng ‘Xin chào’.”

Cậu dừng lại. Anna chăm chú ngước nhìn cậu.

“Em nói, ‘Chào anh Bernard!’ ” cậu gợi ý.

Anna cứ đứng đó, vẫn không hiểu, mà cũng vẫn chưa đủ can đảm để bỏ chạy.

“Nhanh nào, không thì cả hai chúng ta sẽ muộn học mất,” cậu ta thúc giục. “Chỉ cần nói ‘Chào anh Bernard’ thôi. Đâu có khó quá đâu, đúng không?”

“Chào anh,” Anna nghe chính mình thì thầm.

Em không thể nào gắn thêm tên cậu vào được. Mà “Chào” có nghĩa là gì chứ?

Bernard cười toe.

“Đó là khởi đầu,” cậu nói. “Gặp lại em trong lớp nhé, nhóc.”

Cậu ta sải những bước dài trên lối đi, bỏ em lại phía sau. Anna chậm chạp theo sau.

Bằng cách nào đó em đã làm đúng. Bernard đã không có ý xấu. Nhưng toàn bộ chuyện này có nghĩa gì vậy?

Em cảm thấy bối rối đến mức em đã ở trong trường trước khi em nhớ ra em đã sợ hãi như thế nào.

Rồi cơn ác mộng bắt đầu. Em không tìm được đúng phòng học. Em đi lang thang qua một hành lang dài rồi lại vòng về một hành lang khác. Qua những khung cửa mở, em thoáng thấy những nhóm học sinh nhưng em không nhận ra ai cả. Vài học sinh nam nữ vội vã chạy ngang qua em. Họ đều biết chính xác mình đang đi đâu. Nếu có ai đó dừng lại lâu lâu một chút thì em đã có thể hỏi đường nhưng dường như không ai trông thấy em cả.

Một tiếng chuông vang lên lanh lảnh. Anna nhảy dựng lên. Rồi khắp nơi, những cánh cửa đều đóng lại.

Em lại bước tiếp ngang qua những cánh cửa cao khép chặt. Em cố không nghĩ đến Papa. Em cố không nghĩ gì hết. Em chỉ bước và bước và bước.

“Anna! Anna! Lối này!”

Tiếng bước chân dồn dập theo sau em. Những bước chân của thiên thần! Nhưng thiên thần đó là Isobel, những lọn tóc xoăn của cô bạn nẩy tưng tưng, đôi mắt ấm áp đầy cảm thông.

“Bernard nói anh ấy đã nhìn thấy cậu nên bọn mình đoán hẳn là cậu bị lạc,” cô bạn giải thích.

Cô bé nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Anna và siết chặt.

“Mình biết chính xác cậu cảm thấy thế nào,” Isobel nói với người bạn mới, kéo bạn đi theo mình, không có vẻ gì là bận tâm việc Anna không thể nói một lời nào đáp lại. “Mình đã đi lạc sáu lần trong tuần đầu tiên ở đây. Trường này rộng quá và tất cả các hành lang trông đều giống nhau. Giờ ra chơi mình sẽ chỉ cho cậu một cách để nhớ chắc chắn. Cậu chỉ cần vào đúng cửa, đi lên hai cái cầu thang, rẽ phải và thế là đến nơi. Đến đây, ý mình là thế,” Isobel kết thúc.

Trước mặt hai em, như một phép mầu, chính là cánh cửa phòng học. Nó đang mở toang. Không có ai đang học cả. Benjamin thậm chí còn không ngồi tại chỗ. Cậu ta đứng ở cửa để ngóng các em. Trong một tích tắc, cô Williams cũng ở đó.

“Ôi, Anna, cô xin lỗi vì đã không đến đón em,” cô nói.

Anna để Isobel dẫn em về chỗ ngồi. Em thả người xuống ghế. Em lắng nghe. Có vẻ như mọi người trong lớp đều đã bị lạc ít nhất một lần trong ngôi trường này. Không ai trách cứ gì Anna cả. Không ai nói dù chỉ một lần rằng, “Tại em ngốc quá nên mới không tập trung chú ý hơn từ hôm qua!”

“Tớ bị lạc một lần sau khi đi vệ sinh xong,” Ben nói và đỏ mặt.

Cả lớp cười ầm lên. Ben có vẻ không bận tâm. Chính cậu cũng mỉm cười.

“Cô đoán lúc ấy em đang mơ mộng giữa ban ngày, Ben à,” cô Williams bình luận.

“Lúc đó em đang suy nghĩ xem một người có thể đào một đường hầm bên dưới Đại Tây Dương hay không,” Benjamin thú nhận.

Cả lớp lại cười to. Anna ngừng run rẩy. Ở đất nước Canada này, em nghĩ, có lẽ không có vấn đề gì khi ta mắc lỗi.

“Đến lúc chúng ta thôi buôn chuyện rồi,” cô Williams nói với họ. “Ngồi vào chỗ đi, Ben.”

Ben đi về bàn của cậu. Cô Williams di chuyển đến trước lớp. Ngay khi cô hé miệng để bắt đầu, một giọng nói cất lên.

“Chào, Anna,” Bernard nói.

Anna nhìn cậu ta. Rồi em nhìn cô giáo. Cô Williams đang mỉm cười, chờ đợi. Anna bấu chặt vào cạnh bàn.

“Chào anh, Bernard,” em nói, vẫn với giọng thì thầm.

“Em đang dạy Anna làm một người Canada,” Bernard giải thích.

Cô Williams trông không hề ngạc nhiên.

“Tốt lắm,” cô chỉ nói vậy. “Cả lớp, đứng lên.”

Khi đến giờ ra chơi, Isobel đã không quên. Ben cũng cùng đi. Họ dẫn Anna đến cái cửa mà em sẽ đi qua để vào trường.

“Đây là cái cửa mà cậu sẽ gặp nếu cậu đi bộ từ nhà đến,” Isobel nói.

Vẻ kinh ngạc của Anna hiện rõ trên khuôn mặt em. Làm thế nào mà Isobel biết được gia đình Solden sống ở đâu?

“Hôm qua mình có nghe bác sĩ Schumacher nói với cô Williams địa chỉ nhà cậu,” Isobel thú nhận. “Mình cũng sống cùng khu phố đó, cách hai dãy nhà theo hướng này. Giờ nghe này, cậu đi vào từ đây…”

“Mắt lác… mắt lác!” một giọng nói từ sân chơi kêu váng lên.

Anna không biết từ đó có nghĩa gì. Phải đến khi thấy Isobel cứng người lại em mới biết nó có liên quan đến cậu ấy.

“Kệ chúng đi, Isobel,” Ben khuyên can. “Xem như cậu không nghe thấy gì, như cô Williams đã nói ấy.”

“Bốn mắt… bốn mắt!” một giọng khác bắt nhịp theo những lời trêu chọc đó.

Isobel để cho cửa trường đóng lại, che chắn ba người họ an toàn bên trong. Cô bé run rẩy mỉm cười với Ben.

“Cậu cũng mặc kệ bọn họ đi, Benjamin,” cô bé khuyên nhủ.

“Tớ ghét bọn chúng!” Ben nói qua hàm răng nghiến chặt.

“Tớ cũng vậy… nhưng ghét bỏ đâu có làm được gì,” Isobel nói. “Sẽ chỉ có ích nếu chúng ta to cao hơn nhiều lần.”

Cô bé nhận thấy vẻ ngơ ngác trên gương mặt Anna.

“Bạn ấy không hiểu mấy từ đó nghĩa là gì,” cô bé nói với Ben.

Isobel giải thích về mắt lác. Anna không hiểu hết tất cả các từ nhưng em hiểu động tác. Mắt Isobel đúng là thỉnh thoảng có lác nhưng chúng rất đẹp, màu nâu và hiền lành. Anna nhớ lại vẻ rạng rỡ trong đôi mắt đó vào buổi sáng khi Isobel tìm được em. Em, cũng như Ben, ghét bất kỳ ai gọi Isobel bằng những cái tên như thế.

“Bốn mắt” nghĩa là mắt kính. Ben chỉ vào mắt mình và rồi vào mỗi tròng kính tròn, đếm từng số.

“Bốn,” cậu kết thúc.

Anna nhìn khuôn mặt nghiêm túc của cậu. Em do dự. Liệu em có thể diễn đạt cho người khác hiểu không? Rồi em cố thử.

“Có lẽ mình là nó,” em nói với cậu bạn.

Ben đưa mắt cầu cứu Isobel.

“Cậu nói gì cơ?” Isobel hỏi Anna.

Cái thứ tiếng Anh đáng ghét này! Lẽ ra em nên biết thân biết phận để mà không cố thử. Rồi trong tích tắc, Anna biết phải làm gì. Em bắt chước Ben, chỉ chỉ vào mắt mình và tròng kính khi em đếm.

“Àaaa,” Ben và Isobel nói đồng thanh. Họ cười vang, vẻ căng thẳng rời bỏ khuôn mặt họ.

“Nhập bọn nào,” Isobel nói.

Vừa nói, cô bé vừa vòng tay quanh vai Anna và ôm em thật nhanh, thật nhẹ.

“Đi nào. Chúng ta đang chỉ cho cậu ấy cách tìm đường đến lớp mà,” Ben nhắc nhở họ.

Anna làm theo hướng dẫn của cô bạn. Em không hiểu “nhập bọn” chính xác có nghĩa là gì, nhưng bỗng nhiên em thấy vui vì em đã thử nói thứ tiếng Anh của mình.

Rồi, khi đang đi lên cầu thang cùng hai bạn, em nhớ lại những tiếng ê a châm chọc ở bên ngoài và cau mày. Vậy là cũng có những đứa nhóc giống anh Rudi ở Canada. Em đã nhầm về Bernard, nhưng có những người khác nữa.

Em đã nhầm lẫn vô cùng về Bernard. Cậu nói chuyện với em lần nữa vào buổi chiều hôm đó khi lớp học kết thúc và cậu đang chuẩn bị đi về.

“Sau nhé, Anna,” cậu nói.

Anna không biết điều này nhưng em khiến Bernard liên tưởng đến một chú mèo bị lạc. Cậu đã cứu về nhiều mèo hoang đến mức mẹ cậu đã từ chối không cho cậu vào nhà nếu mang theo một con nào nữa. Giờ cậu đợi Anna đáp lại cậu. Cậu không hối thúc em. Ta phải luôn dịu dàng và kiên nhẫn với động vật đi lạc.

Cuối cùng Anna đáp lại.

“Sau nhé?” em nói, biến nó thành câu hỏi.

“Nó chỉ có nghĩa là ‘Tạm biệt và gặp lại sau,’ ” cậu trai giải thích.

Em hiểu rồi - nó có nghĩa là “Auf wiedersehen”.

Cậu mỉm cười với em và rời đi, quên em ngay khi em vừa khuất khỏi tầm mắt.

Anna thì không quên. Trên suốt đoạn đường đến tiệm của Papa, em cứ nghĩ mãi nghĩ mãi về Bernard.

Một tiếng chuông ngân lên khi em mở cửa. Anna lắng nghe âm thanh đó. Nó như thể cửa tiệm đang nói, “Xin chào, Anna.”

Đây đích thị là một cửa tiệm Canada, em nghĩ.

Papa đang bận. Anna không phiền lòng. Em dạt vào một góc tối và ngồi vắt vẻo trên một chiếc sọt đựng cam úp ngược. Em đã chọn sẵn nơi mờ tối này, ken đầy đồ đạc mà lại rất bình yên, làm nơi ẩn náu. Ngay cả Papa cũng không có nhiều thời gian để nhận thấy em ở đây. Đôi khi không bị nhận ra cũng là điều hay. Đôi khi ta có những chuyện cần suy nghĩ, những chuyện riêng tư.

Em có thể trông thấy Papa đang cân phô mai cho một phụ nữ đẫy đà. Bà ấy nhìn cha đếm cam bỏ vào một cái túi. Nhưng em đang không suy nghĩ về cha.

“Chào anh, Bernard,” Anna thì thầm. “Sau nhé, anh Bernard.”

Lúc này Papa đang leo lên một chiếc thang để lấy xuống một cái bẫy chuột.

Có khi mình có thể nói thế với những người khác luôn, Anna nghĩ. Chào, Isobel. Sau nhé, Ben.

Em sửng sốt vì sự táo bạo của chính mình. Nhưng mà một ngày nào đó, em sẽ có thể.

Người phụ nữ mập mạp nói, “Cảm ơn, ông Solden,” và rời đi.

Isobel vòng tay ôm mình, Anna nhớ lại.

Papa là người duy nhất ôm em. Khi có bất kỳ ai khác toan làm vậy, em sẽ cứng người giằng thoát ra. Em không tự chủ được. Đôi khi chính em cũng không muốn vậy. Nhưng em vẫn làm.

“Anna không phải là đứa tình cảm,” Mama đã nói như thế một lần với cô Tania khi Anna vặn vẹo để tránh một cái hôn.

Nhưng hôm nay, với Isobel, chuyện đã khác đi.

Không thấy phiền phức, Anna nghĩ. Chỉ có dễ chịu.

Papa đã quay lại. Cha đang nheo mắt nhìn vào bóng tối, tìm kiếm em. Anna đợi cha tìm thấy mình trong cái góc của em. Hai người mỉm cười với nhau qua không gian cửa tiệm.

“Chào buổi chiều, Anna,” cha em nói.

Em nhìn cha. Trong toàn bộ thế giới của em, cha là người tốt bụng nhất. Cha sẽ không bao giờ cười em kể cả khi em làm sai. Cha không bao giờ cười em khi cha biết em đang nghiêm túc. Em hít một hơi thật sâu.

“Chào cha ạ, Papa,” Anna nói bằng một giọng can đảm, rõ ràng.

Nghe rất ổn.

Người dịch: Lưu Chi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.