Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 56305 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4896
Nhớ nhung

❊ ❊ ❊

"Vâng." Hai người đứng dậy cung kính đáp một tiếng, sau khi nhận lấy lệnh bài có thể mở kết giới và trận pháp, lúc này mới xoay người đi xuống núi.

Lúc này, họ vẫn chưa biết người mà sư tôn bảo họ đi đón, lại chính là người nương thân vẫn luôn mong nhớ trong lòng.

Phượng Cửu đi dạo dưới chân núi một vòng, cuối cùng cũng tìm được vị trí sơn môn. Nàng dừng bước, nghĩ thầm, dù sao mình cũng coi như khách, có cần phải chào hỏi Thanh Đế một tiếng không nhỉ? Dẫu sao, chưa chào hỏi mà đã bước vào địa phận của người khác dường như không hay cho lắm.

Đang suy nghĩ, chợt thấy giữa làn mây mù, hai bóng dáng nhỏ nhắn đang ngự kiếm bay tới. Khi nhìn thấy hai người đó, ánh mắt nàng không khỏi dịu đi, trên mặt nở nụ cười.

Xem ra, Thanh Đế đã biết nàng đến, nên mới để hai đứa con trai của nàng xuống đón.

Nhìn hai đứa con trai đã lâu không gặp, trong lòng nàng vừa vui mừng vừa chua xót. Cũng tại nàng không tốt, vì kẻ thù của nàng quá nhiều, mới khiến chúng phải rời xa vòng tay nàng để bái Thanh Đế làm thầy.

Tuy nhiên, Thanh Đế này có vẻ đối xử với chúng rất tốt, cả hai đều đã cao lớn hơn không ít, hơn nữa trên mặt còn được ngụy trang, không phải dung nhan vốn quen thuộc của chúng nữa, nhưng dù sao cũng là con của nàng, khí tức trên người chúng, nàng liếc mắt một cái liền nhận ra.

Hai đứa trẻ ngự kiếm bay tới, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng màu đỏ quen thuộc kia, cả hai sững sờ, đôi mắt không khỏi mở to.

"Đó, đó là nương sao? Có phải con nhìn nhầm rồi không?" Gương mặt nhỏ nhắn vốn chẳng có biểu cảm gì của Mộ Thần lúc này tràn đầy vẻ ngỡ ngàng và kinh ngạc, trong mắt lấp lánh thứ ánh sáng gọi là mừng rỡ, chỉ là, lại sợ rằng do mình quá nhớ thương nương mà sinh ra ảo giác, nên không dám tin.

"Là nương! Nương đến rồi!" Hạo Nhi lớn hơn vài tuổi, lúc này nhìn thấy nương, gương mặt nhỏ nhắn lạnh lùng sau khi bàng hoàng liền dâng lên sự mừng rỡ và phấn khích, tốc độ ngự kiếm nhanh hơn, bay như một làn tên về phía sơn môn phía trước.

"Nương!"

Hai người trước sau nhảy xuống khỏi phi kiếm, chạy như bay về phía bóng dáng màu đỏ kia. Khi thân hình họ chạm vào trận pháp và kết giới, nhờ có lệnh bài, kết giới và trận pháp tự động mở ra, tạo thành một con đường cho họ.

"Hạo Nhi, Thần nhi!"

Phượng Cửu dang rộng hai tay đón lấy hai đứa trẻ đang lao vào lòng mình, hai bóng dáng nhỏ nhắn lọt thỏm vào lòng nàng liền bị nàng ôm chặt lấy. Nàng cúi người xuống, hôn lên má cả hai, ánh mắt dịu dàng cưng chiều nhìn chúng, nói: "Nương nhớ các con quá, các con có ăn uống đầy đủ không đấy? Sao chỉ cao lên mà chẳng thấy da thịt gì cả?"

"Nương, Hạo Nhi cũng nhớ nương lắm."

"Nương, Thần nhi cũng rất nhớ, rất nhớ nương."

Hai cậu bé được nương hôn lên má, vừa vui mừng vừa ngượng ngùng, đôi mắt cả hai nhìn nàng đều lấp lánh sự vui vẻ và hạnh phúc.

"Nương, chúng con có ăn uống đầy đủ mà." Thần nhi nói.

"Nương, sư tôn đối xử với chúng con rất tốt, chúng con ở đây đều rất ổn, chỉ là rất nhớ nương, muốn gặp nương." Hạo Nhi vừa nói vừa nắm chặt tay nàng không buông.

"Đứa trẻ ngoan, nương cũng nhớ các con, cũng rất muốn gặp các con." Nàng xoa xoa đầu hai đứa trẻ, hỏi: "Còn Nguyệt Nhi đâu? Sao con bé không xuống cùng các con?"

Dẫu sao hai đứa con trai xuống đón nàng, con gái không thể nào không theo cùng. Một cảm giác khó hiểu dâng lên, nàng khẽ nhíu mày, nhìn thấy hai đứa con mấp máy môi, bộ dạng muốn nói lại thôi.

"Nương, muội muội không có ở trên núi ạ." Thần nhi nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4888
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.