Hai người đi vào nhà tranh rồi, cửa phòng cũng đóng lại theo, thậm chí chẳng hề đếm xỉa gì đến Phượng Cửu và Tống Mễ Nhi.
Phượng Cửu cũng không để ý, nàng ngồi xuống chiếc bàn bên ngoài, một tay chống cằm, nhìn xung quanh rồi nói: "Gian khổ thì đúng là gian khổ thật, nhưng bù lại không khí rất tốt, hơn nữa lại vô cùng yên tĩnh."
Tống Mễ Nhi nhìn quanh, bèn nói: "Nơi này tĩnh mịch quá mức rồi, chỉ có hai người bọn họ ở đây, hơn nữa lại nằm giữa sườn núi, cây cối xung quanh cũng nhiều, biết đâu ban đêm còn có mãnh thú xuất hiện. Hơn nữa nơi này cách xa thị trấn quá, muốn đi chợ cũng không tiện."
Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ cười, nói: "Cuộc sống mỗi người hướng tới đều khác nhau. Nơi này tuy gian khổ một chút, nhưng có người mình yêu thương ở bên cạnh bầu bạn, sao ngươi biết họ không phải đang cảm thấy ngọt ngào trong lòng?"
Tống Mễ Nhi ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Tỷ tỷ, vị đại hán kia chắc hẳn rất yêu thương vợ mình. Vì nương ta từng bảo, đàn ông trên đời này đa phần coi trọng vẻ bề ngoài, ai cũng thích những người trẻ trung xinh đẹp, vóc dáng chuẩn, đàn ông không trọng vẻ ngoài mà trọng nội tâm như thế này, rất hiếm."
Phượng Cửu mỉm cười, ánh mắt nàng nhìn xung quanh, một tay khẽ gõ lên bàn, nói: "Ta mới đến không lâu, chỉ nghe đồn vị Thiết Cốt luyện khí sư này luyện khí rất lợi hại, chứ cũng không ngờ, lại là một kẻ si tình."
"Hả?"
Tống Mễ Nhi hơi ngạc nhiên nhìn nàng, lại nhìn cánh cửa đang đóng kia, chỉ về phía trong nhà hỏi: "Tỷ tỷ, ý tỷ là, người chúng ta cần tìm chính là vị đại thúc kia sao?"
"Ngoài ông ấy ra, còn có ai đem cuốc đi luyện thành pháp khí chứ?" Phượng Cửu thản nhiên nói, ánh mắt rơi trên mảnh vườn rau cách đó không xa.
Tống Mễ Nhi vừa nghe lời nàng, lập tức đi về phía chiếc cuốc đặt gần đó. Nhìn kỹ lại, nàng không nhịn được khẽ kêu lên: "Thật sự là vậy! Một món pháp khí thế mà lại vứt ở đây sao? Hơn nữa cuốc mà cũng có thể luyện thành thế này? Lợi hại quá đi!"
Hai người nói chuyện cũng không hạ thấp giọng, khoảng cách giữa trong và ngoài nhà tranh không xa, hai người trong nhà nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, người đàn ông nhíu mày, bà lão thì vỗ nhẹ vào tay ông.
"Vị cô nương mặc hồng y kia thật lợi hại, vậy mà vừa nhìn đã nhận ra, đoán được thân phận của ông rồi." Bà lão nhẹ giọng nói, trong giọng nói pha lẫn một chút ngạc nhiên và tán thưởng.
Những năm này, họ ẩn cư ở đây không phải là không có người đến tìm, nhưng người có thể nhìn một cái đã nhận ra thân phận ngay như vị cô nương hồng y kia thì chỉ có duy nhất một người.
"Nàng ở đây nghỉ ngơi đi, ta đi đuổi họ đi." Người đàn ông nói, đứng dậy bước ra ngoài.
Bà lão vội nói: "Đừng làm người ta sợ, chỉ cần bảo họ rời đi là được rồi."
"Ta biết rồi." Người đàn ông đáp một tiếng, lúc này mới mở cửa bước ra. Ông thấy vị nữ tử mặc hồng y kia đang ngồi thong dong bên bàn nghỉ ngơi, một tay chống cằm, ánh mắt nhìn về phía trước.
"Nơi này của chúng ta không hoan nghênh người ngoài, hai vị mau rời đi đi!" Người đàn ông tiến đến trước mặt Phượng Cửu, trầm giọng nói.
"Đại thúc, chúng con đến đây là muốn mời ông giúp con luyện một con dao làm bếp." Tống Mễ Nhi chạy tới, mặt đầy phấn khích nhìn ông: "Thiết đại thúc, ông nói xem, chỉ cần ông chịu giúp con luyện dao, ông muốn thù lao gì cứ nói, con nhất định nghĩ cách tìm về cho ông."
Nhìn thấy cái cuốc kia cũng có thể luyện thành loại lợi khí sắc bén như vậy, Tống Mễ Nhi càng thêm mong đợi. Nếu là dao làm bếp do ông luyện, có lẽ chỉ cần một nhát là có thể chặt đứt xương lớn của đám hung thú rồi.
"Ta không biết luyện khí, các ngươi đi đi!" Ông nhíu mày, trầm giọng nói.