Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 56305 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4811
Xuất hành

❊ ❊ ❊

Đang thủ hộ ở vùng Đông Hải này là hai người Cổ Mạc và Vệ Phong, khi thấy gió lốc cuộn lên trên mặt biển, họ không khỏi nhìn nhau một cái, sau đó vận khí lướt người bay ra khỏi phi thuyền, đến trên mặt biển xem xét.

“Linh lực dưới đáy biển bạo động dữ dội, liệu có phải là Diêm Chủ……”

Vệ Phong nhìn sang Cổ Mạc, trên mặt mang theo vẻ ngạc nhiên. Thần thức của hắn phóng ra có thể cảm nhận được linh lực dưới đáy biển đang cuộn trào đổ dồn về một nơi, còn nơi ở của Diêm Chủ thì hắn lại không thể dò xét được, có lẽ là do kết giới mà chủ tử của họ bày ra đã ngăn cản thần thức của hắn.

Cổ Mạc trầm tư, nói: “Chủ tử từng nói qua về tình trạng của Diêm Chủ, ngài ấy có lẽ sẽ tỉnh lại, nhưng chắc không phải là bây giờ. Theo như tình hình chủ tử mô tả, tình trạng hiện tại của Diêm Chủ chỉ sợ phải ba năm năm nữa mới tỉnh. Biến động trên biển ngày hôm nay, chắc là dấu hiệu cho thấy tình trạng của Diêm Chủ đang dần tốt lên.”

Nghe vậy, Vệ Phong liền nói: “Nếu vậy, chúng ta cứ quan sát hai ngày xem sao, xem rốt cuộc là tình huống gì rồi tính tiếp.”

“Ừm.” Cổ Mạc đáp một tiếng, thấy trên mặt biển ngoài những con sóng và luồng linh lực cuộn trào kia ra thì cũng không có dị tượng nào khác, vì vậy hai người họ liền quay trở lại phi thuyền trước.

“Cũng không biết sau khi chủ tử phi thăng thì thế nào? Có gặp phải phiền toái gì không?” Vệ Phong nói, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía bầu trời. Vì chủ tử phi thăng nên ngay cả ngọc truyền tin liên lạc với chủ tử cũng bị ngắt quãng, dù có muốn biết tin tức của chủ tử thì họ cũng không có cách nào.

“Yên tâm đi! Cho dù chủ tử có một mình đến Thượng Tiên Giới thì nhất định cũng sẽ tự chăm sóc tốt cho mình. Cho dù có gặp phiền toái, với bản lĩnh và thủ đoạn của chủ tử, lẽ nào lại phải lo lắng việc người không giải quyết được?” Cổ Mạc nở nụ cười, nói: “Chúng ta chỉ cần ở đây thực hiện tốt nhiệm vụ thủ hộ mà chủ tử đã giao là được, chủ tử từng nói, người nhất định sẽ quay lại.”

“Đúng rồi, chẳng phải nghe Đỗ Phàm nói Hôi Lang và Ảnh Nhất sắp tới sao? Sao đến giờ vẫn chưa thấy tới?” Vệ Phong hỏi, chợt nhớ đến hai người đã lâu không gặp.

“Ngươi lại không phải không biết, kể từ sau khi Diêm Chủ xảy ra chuyện, hai người họ đã tiếp quản những công việc dưới quyền Diêm Chủ. Thêm vào đó, vùng trời đất mà Diêm Chủ cai quản cũng xảy ra biến động rất lớn do tình trạng của ngài ấy, bao nhiêu việc cần họ phải để mắt tới, làm sao mà rút thân ra được?”

Cổ Mạc đáp xuống phi thuyền, gọi hai tên Phượng Vệ đi tuần tra mặt biển, còn mình và Vệ Phong thì bước đến ngồi bên chiếc bàn nhỏ ở mũi thuyền, nói: “Ngay cả khi chủ tử phi thăng họ cũng không kịp tới, đủ thấy công việc trên tay bận rộn đến mức nào.”

Vệ Phong gật đầu, sau khi ngồi xuống liền rót hai chén rượu, nói: “Cũng đúng, tình cảnh của Diêm Chủ hiện tại lại thế này, chủ tử cũng không ở đây, nếu họ không để mắt đến, chỉ sợ sẽ loạn mất.”

Hai người trên phi thuyền nhâm nhi hai chén rượu, vừa trò chuyện, thời gian cứ thế trôi đi trong vô thức……

Thượng Tiên Giới.

Sau khi tiễn Mạch Trần đi, Phượng Cửu dặn dò Hỏa Phượng, Lão Bạch và những khế ước thú khác ở lại trông coi Tiên phủ, còn mình thì dẫn theo Thôn Vân ra ngoài, chuẩn bị đi dạo quanh địa giới do nàng quản hạt.

Nàng mặc một bộ hồng y chói mắt như ánh mặt trời, dù đã thu liễm hết uy áp và tu vi, thì khí chất xuất chúng và phong thái vô song đó, đi đến đâu vẫn khiến người ta chú mục và kinh diễm.

Người ở địa giới này, dù là người của thế gia hay tông môn, khi nàng phi thăng trở thành Đại Đế của phương này, họ đều đã là con dân của nàng, quyền sinh sát đều nằm trong tay nàng, do nàng làm chủ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4742
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.