Phượng Cửu mỉm cười, nói: "Ta biết, ta cũng không về nhà, ta còn phải đi nơi khác làm việc. Hơn nữa, nếu trong thời gian ta làm việc, ngươi đi theo ta, nấu món ngon cho ta, vậy ta có thể nhờ Thiết đại sư kia rèn cho ngươi một con dao thái, một con đại đao để chặt xương thú, ngươi thấy thế nào?"
"Thiết... Thiết đại sư?" Nàng mở to mắt, vẻ mặt kinh ngạc, hỏi: "Phượng tỷ tỷ nói chính là vị Luyện khí đại sư đỉnh cao nhất - Thiết Cốt đại sư đó sao?"
"Ừm, chính là ông ta."
Phượng Cửu cười gật đầu. Nàng biết trong lãnh địa của một trong Tứ Phương Đại Đế, có sự tồn tại của vị luyện khí cường giả này. Vì người này một thân thiết cốt, tính tình lại không tốt, cho nên thường rất ít người có thể cầu được một món binh khí do ông ta chế tạo.
"Nhưng, nhưng binh khí của ông ta rất khó cầu, hơn nữa, năm đó phụ thân ta đi cầu cũng không cầu được một thanh đao, sao ông ta có thể..." Không phải nàng không muốn tin, mà là, việc này căn bản không quá khả thi.
"Ngươi chỉ cần nói ngươi có hứng thú hay không?" Phượng Cửu hỏi.
Tống Mễ Nhi nhìn nàng, suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu: "Được, ta đi theo tỷ tỷ."
Nghe vậy, Phượng Cửu cười một tiếng, nói: "Vậy thì đi thôi! Phải đi làm việc chính sự rồi."
Cắt đứt tài nguyên hàng hóa của địa giới nàng nắm giữ, vậy nàng liền đến lãnh thổ của Tứ Phương Đại Đế kia quấy phá một phen. Muốn đào chân tường của nàng, nàng liền phải tìm cơ hội tiêu diệt một tên đại đế trong số đó trước! Tiếp nhận lãnh thổ của hắn qua!
Hiện nay, những thế gia và cường giả trên lãnh thổ của nàng đều sợ uy nghiêm của Tứ Phương Đại Đế mà không dám thần phục nàng, cảm thấy nàng thân là một nữ tử, dù cho phi thăng Đại Đế, quý là Phượng Chủ, cũng chẳng qua chỉ là một nữ tử.
Đối với cường giả mà nói, muốn để bọn họ thần phục một nữ tử, độ khó không kém gì việc chính họ phi thăng thành Đế. Dẫu sao, nữ tử từ xưa đến nay đều ở thế yếu, trừ phi làm ra chuyện gì đó khiến bọn họ tâm phục khẩu phục, nếu không, rất khó để những người đó thần phục nàng.
Mà đối với nàng, chuyện có thể dùng vũ lực giải quyết thì đơn giản hơn nhiều, nàng cũng càng sẵn lòng dùng thực lực để chứng minh tất cả.
Tống Mễ Nhi không biết lai lịch của Phượng Cửu, chỉ biết nàng tên là Phượng Cửu, cũng không liên tưởng đến vị Phượng Chủ mới phi thăng cách đây không lâu. Dẫu sao, nhân vật chí cao vô thượng như vậy là sự tồn tại mà nàng nghĩ cũng không dám nghĩ tới. Trong lòng nàng, cường giả như vậy đều thần bí khó lường, tự nhiên không thể nào dễ dàng gặp được như thế.
Sau khi hai người thanh toán xong liền đi ra ngoài. Tống Mễ Nhi đi theo bên cạnh, thấy nàng đi thẳng về hướng cổng thành, không khỏi hỏi: "Tỷ tỷ, chúng ta đây là muốn ra khỏi thành sao?"
"Ừm, đi nơi khác dạo một chút." Phượng Cửu đáp, dẫn nàng đi về hướng cổng thành. Thế nhưng, ngay khi hai người vừa ra khỏi cổng thành, phía sau truyền đến một tiếng quát.
"Chính là bọn họ! Bắt lấy bọn họ! Đừng để bọn họ chạy thoát!"
Phượng Cửu và Tống Mễ Nhi quay đầu nhìn lại, thấy là người dưới trướng của tên công tử cẩm y đã xử lý trong cửa hàng lúc trước. Chỉ có điều, lần này người dẫn đội đã đổi thành hai gã trung niên nam tử, mà phía sau còn đi theo tên trung niên nam tử từng bị chảo phẳng của Tống Mễ Nhi quất mạnh một cái lúc trước.
"Bọn họ tới tìm thù rồi, chúng ta mau chạy thôi!" Tống Mễ Nhi nói, vội vàng kéo Phượng Cửu chạy trốn ra ngoài.
Phượng Cửu liếc nhìn những người đó một cái, cũng không dừng lại, mà đi theo Tống Mễ Nhi hướng ra ngoài thành. Trong lòng thầm nghĩ, thiếu Đỗ Phàm và những người khác ở bên cạnh, có rất nhiều chuyện xử lý đều phải đích thân ra tay.