Nghe nàng nói vậy, Phượng Cửu liền gật đầu, đi cùng nàng mua dao. Trên đường đi, nghe nàng kể chuyện về gia tộc mình, Phượng Cửu cũng đại khái hiểu rõ, thì ra còn tồn tại một gia tộc như vậy.
Chỉ là, sau khi Phượng Cửu đi cùng nàng dạo một vòng, nàng vẫn không tìm được con dao làm bếp vừa ý.
Đến tận chạng vạng tối, hai người bước vào một tửu lâu. Tống Mễ Nhi mượn nhà bếp của tửu lâu, tự mình xuống bếp làm cho nàng một bàn thức ăn.
Nhìn bàn thức ăn sắc hương vị đầy đủ trước mắt, Phượng Cửu nhướng mày, nói: "Nhìn có vẻ rất ngon."
"Phượng tỷ tỷ, tỷ nếm thử xem, muội còn biết làm rất nhiều món khác, chỉ là ở đây không có nguyên liệu nên đành tạm bợ." Tống Mễ Nhi vừa nói vừa gắp thức ăn cho Phượng Cửu, đồng thời nhìn nàng, chờ đợi đánh giá.
Thấy vậy, Phượng Cửu cầm đũa gắp miếng đồ chiên vàng óng trong bát ăn một miếng. Vừa vào miệng đã thấy bên ngoài giòn rụm, bên trong mềm mại, thịt tươi ngon mọng nước, dư vị vô cùng, hơn nữa còn có một luồng linh lực theo miếng thịt trôi xuống bụng mà lưu chuyển khắp cơ thể, khiến nàng cảm thấy vô cùng sảng khoái, không khỏi gật đầu nói: "Rất thơm, đây là thịt gì? Sao làm ngon thế này?"
"Hi hi, trong bếp vừa hay có một con Hắc Linh Trư mới giết, muội lấy miếng thịt mềm ngon nhất trên cơ thể nó làm đĩa này cho Phượng tỷ tỷ ăn. Thịt này mang đi xào cũng cực kỳ ngon, chỉ tiếc là một con linh thú heo chỉ có một miếng như vậy, chỉ đủ làm một đĩa."
Nghe vậy, Phượng Cửu giơ ngón cái về phía nàng, nói: "Trù nghệ của muội quả thực không tệ. Trước kia ta có một vị đầu bếp, trù nghệ cũng cực kỳ giỏi, nhưng muội còn hơn nàng ba phần, thực sự không đơn giản."
Được Phượng Cửu khen ngợi, nàng vui vẻ cười, vừa gắp thức ăn cho nàng vừa nói: "Phượng tỷ tỷ, tỷ thử cái này xem, cái này là..."
Tiếp đó, nàng cứ vừa gắp thức ăn cho Phượng Cửu, vừa giới thiệu xem món đó được làm như thế nào, còn Phượng Cửu gần như suốt quá trình chỉ gật đầu, không nói lời nào, chỉ chuyên tâm ăn thức ăn trong bát.
Cho đến khi hơn nửa bàn thức ăn đã vào bụng, nàng mới dừng đũa, khẽ thở ra một hơi, vẻ mặt thỏa mãn nói: "No quá, đã lâu rồi ta chưa ăn no như vậy. Món nào cũng ngon, ngon đến mức không muốn dừng lại."
"Người nhà của muội làm món ăn đều rất ngon, tay nghề của muội ở nhà còn chưa xếp hạng được đâu!" Nàng cười hớn hở nói, nhìn thấy nàng ăn thỏa mãn, người làm món ăn như nàng nhìn cũng thấy vui vẻ.
"Vừa nãy muội cứ mải mê gắp thức ăn cho ta, chính muội lại chẳng ăn được bao nhiêu." Phượng Cửu nói, đứng dậy đi lại một chút cho tiêu cơm.
"Phượng tỷ tỷ, tỷ chưa từng nghe câu này sao: 'Ba năm nạn đói cũng không bỏ đói được Táo Quân'?" Nàng chớp chớp mắt với nàng, vẻ mặt kiều diễm nói: "Người làm bếp thường là lúc thức ăn chưa lên bàn đã no rồi. Tỷ nghĩ xem, món này nếm thử một chút, món kia nếm thử một chút, một bàn thức ăn này làm xong thì làm sao mà đói được chứ?"
Nghe vậy, Phượng Cửu không khỏi bật cười thành tiếng, ánh mắt tràn đầy ý cười nhìn nàng, nói: "Mễ Nhi, muội nói muội tự mình ra ngoài lịch lãm xông xáo? Chi bằng đi theo ta thế nào?"
"Đi theo tỷ?"
Nàng ngạc nhiên nhìn Phượng Cửu, nói: "Phượng tỷ tỷ, muội là phải đi khắp nơi xông xáo lịch lãm, muội không thể đi theo tỷ về nhà được." Tuy rằng nàng cũng khá thích vị Phượng tỷ tỷ xinh đẹp này, nhưng nàng còn phải đi khắp nơi tìm nguyên liệu nấu những món ngon nữa!