Tại một góc không mấy nổi bật, Phượng Cửu tựa lưng vào tường đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt cùng cô bé kia, không nhịn được mà lộ ra một nụ cười.
Nụ cười của nàng như hoa tươi nở rộ, như gió xuân phơ phất, lại càng như lông vũ khẽ lướt qua nơi đáy lòng, khiến những kẻ đang lén lút nhìn nàng không khỏi ngẩn ngơ, si mê nhìn gương mặt tuyệt mỹ cùng nụ cười mê hoặc lòng người đang nở rộ trên môi mỹ nhân ấy.
Trên thế gian này, sao lại có mỹ nhân như vậy chứ? Một cái nhíu mày, một nụ cười đều lay động tâm hồn, ánh mắt lưu chuyển lại càng gợi cảm mê hoặc, khiến người ta không tự chủ được mà chìm đắm trong dung nhan vô song phong hoa tuyệt đại của nàng...
“Tiểu nha đầu, cô nợ đòn rồi!” Tu sĩ kia sắc mặt đỏ gay, một bước tiến lên muốn dọa cô bé, nhưng lại bị một người bên cạnh cản lại.
“Ta nói này, tốt nhất ngươi đừng động vào con bé, vị này chính là tiểu tiểu thư được Thư gia cưng chiều nhất đấy.” Quản gia Quách bên cạnh nói, ánh mắt liếc nhìn tu sĩ kia một cái, rồi bảo: “Nếu con bé mất đi một sợi tóc, ngươi cũng đừng hòng rời khỏi thành này.”
Tu sĩ kia nghe vậy thì giật mình, vội vàng dừng bước, sắc mặt trong chốc lát trắng bệch đan xen.
“Hừ! Ta trở về sẽ mách ông nội, ngươi ở đây yêu ngôn hoặc chúng, thế gia chúng ta mới không thèm tùy tiện dọn nhà đâu! Gia tộc chúng ta đời đời kiếp kiếp đều ở đây, mới không dọn đi.” Giọng nói non nớt của cô bé mang theo sự mềm mại, nghe vô cùng êm tai.
Tu sĩ kia vì biết cô bé này là thiên kim tiểu thư của Thư gia nên cũng không dám nói thêm gì nữa, bèn nói: “Ta không chấp nhặt với một đứa con gái nhỏ như cô.” Nói đoạn, y hất tay áo, xoay người chen khỏi đám đông rời đi.
“Ha ha, mười một tiểu thư, còn nhớ ta không?” Quản gia Quách cười đi tới, hỏi: “Sao cô lại ở đây một mình? Tùy tùng của cô đâu?”
“Nhớ chứ, ông là quản gia nhà Quách tỷ tỷ mà.” Cô bé mỉm cười, trên gương mặt nhỏ nhắn lộ ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào, giọng nói mềm mại đáp: “Ta đi theo nhị ca ra ngoài, nhưng nhị ca thấy Quách tỷ tỷ rồi nên huynh ấy không đi nổi nữa, thế là ta lén chuồn ra đây.”
Nghe vậy, quản gia Quách sửng sốt một chút, hỏi: “Là tiểu thư nhà ta sao?”
“Đúng vậy!” Cô bé gật đầu, vươn tay chỉ về phía sau: “Họ đang chọn đồ ở chỗ bán bảo vật đằng kia kìa!”
Nghe thế, quản gia Quách vội nói: “Hay là mười một tiểu thư đi cùng qua đó đi? Cô ở bên ngoài một mình không an toàn.”
“Hi hi, an toàn lắm, nhị ca thường bảo trông ta rất an toàn, hơn nữa, người trong thành đa số đều biết ta, không ai đánh ta đâu.” Cô bé vừa cười vừa nói.
Mà ở nơi góc tường, Phượng Cửu nghe thấy lời này của cô bé thì nhịn không được bật cười “phụt” một tiếng.
Có lẽ vì nghe thấy tiếng cười, gương mặt tròn trịa đáng yêu của cô bé khẽ nhăn lại, hỏi: “Ai đang cười ta?” Cô bé lần theo âm thanh tìm đến, nhìn thấy Phượng Cửu trong y phục đỏ rực đang tựa vào góc tường.
“Oa!” Đôi mắt cô bé mở to, hàng lông mi dài chớp chớp nhìn chằm chằm vào Phượng Cửu.
Lúc này, những người vây quanh cũng chú ý tới mỹ nữ tuyệt sắc y phục đỏ rực nơi góc tường kia, trong chốc lát tất cả đều nhìn đến ngẩn ngơ.
Có thể nói, đối với những người tu tiên thì rất ít kẻ có dung mạo xấu xí, trong giới tu tiên, dù là nam tử tuấn mỹ hay nữ tử tuyệt sắc đều dễ dàng bắt gặp, chỉ là, rất nhiều khi, kẻ nổi bật nhất, khiến người ta sinh lòng kinh diễm thường không phải ở dung mạo, mà là khí độ.