Thấy nàng tỏ vẻ không chút vội vàng, Mạch Trần mỉm cười hỏi: "Nàng không lo lắng sao?"
"Lo lắng? Có gì mà phải lo lắng?" Phượng Cửu lơ đãng đáp, vừa xoay xoay chén trà trong tay vừa nói: "Hiện tại, đám người dưới quyền ta vẫn chưa có ai đến tìm, tin tức này ta cũng chưa nhận được. Hiện giờ không cần vội, cứ đợi khi nào bọn họ nhịn không nổi nữa tự tìm đến rồi tính sau! Hơn nữa, họ đã không coi ta ra gì, thì ta cũng phải cho họ một bài học, không phải sao?"
Nghe vậy, Mạch Trần khẽ lắc đầu cười. Điều này quả nhiên rất giống tính cách của nàng, đã nàng không lo lắng thì ắt hẳn sẽ có cách giải quyết. Thế nên, hắn không tiếp tục chủ đề này nữa mà hỏi: "Vậy còn chỗ Tứ Phương quân chủ, nàng định xử lý thế nào?"
Phượng Cửu xoay chén trà trong tay, khóe môi hơi nhếch, trên mặt hiện lên ý cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo thấu xương, thậm chí còn thoáng hiện tia hàn quang.
"Bốn kẻ đó đều bị thương không nhẹ, muốn hồi phục trong thời gian ngắn là điều không thể. Nay ta mới phi thăng, còn chưa nắm rõ cũng như làm quen với mọi thứ ở vùng trời đất này, nên cứ để bọn họ sống thêm vài ngày nữa đi! Sớm muộn gì, món nợ này ta cũng phải tính với bốn người bọn họ."
Hiện tại bốn kẻ đó đều bị chính thực lực của mình phản phệ mà bị thương, sau khi trở về chắc chắn sẽ lo sợ nàng tìm đến cửa nên sẽ bế quan. Dù nàng có tìm đến, e là bọn họ cũng chưa chắc đã trốn trong tiên phủ của mình. Chi bằng cứ gác việc này lại, xử lý tốt chuyện trước mắt đã.
Hơn nữa, nàng cũng cần tìm hiểu kỹ xem thế lực ở Thượng Tiên Giới này rốt cuộc tồn tại như thế nào.
"Nàng không vội vã ra tay là đúng. Tứ Phương Đại Đế tồn tại đã quá lâu, thế lực của bọn họ tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài. Hơn nữa, những Đại Đế khác cũng có chút giao tình với họ. Với lại, cho dù nàng có tìm đến, e là bọn họ cũng chẳng ở trong tiên phủ của mình đâu."
Mạch Trần vừa nói vừa liếc nhìn nàng, rồi lấy từ trong không gian ra một xấp tài liệu đưa cho nàng: "Đây là một số thông tin ta thu thập được trong một năm qua. Trước khi chúng ta phi thăng, bên trên đã có Thập Phương Đại Đế. Chỉ là, có vài vị lánh đời không dễ lộ diện, nên thông tin thu thập được cũng có hạn."
Phượng Cửu nhận lấy tài liệu hắn đưa, lật xem một lượt rồi mỉm cười: "Đa tạ huynh, những thứ này rất hữu ích với ta."
Mạch Trần cười đáp: "Bốn vị Đại Đế đối phó nàng vốn dĩ dã tâm bừng bừng. Hơn nữa theo ta biết, bọn họ kiêng dè lời tiên đoán nàng sẽ trở thành Thiên Địa Chi Chủ nên mới muốn đối phó nàng. Còn những vị khác thì đã ẩn thế nhiều năm, rất ít khi xuất hiện."
Hắn nói đoạn, khựng lại một chút rồi tiếp lời: "Trong đó có một vị được gọi là Thanh Đế, thực lực thâm sâu khó lường, ngay cả Tứ Phương Đại Đế cũng phải kiêng dè ông ta ba phần. Chỉ là người này không màng thế sự. Tuy nhiên, nghe đồn ông ta thu nhận ba đồ đệ, rất mực yêu chiều. Cách đây không lâu, ông ta còn dẫn ba vị đồ đệ đi tham dự yến tiệc của một vị tiên ông, từ yến tiệc đó, ông ta đã giành được một cây Thượng Cổ Thần Tiên cho tiểu đồ đệ của mình."
Ban đầu Phượng Cửu không mấy bận tâm, chỉ vừa lật xem tài liệu vừa nghe. Nhưng khi nghe đến việc ông ta thu nhận ba đồ đệ, bàn tay đang lật tài liệu chợt khựng lại. Nàng ngẩng đầu nhìn Mạch Trần, chăm chú nghe hắn nói hết.
Đợi hắn nói xong, nàng không khỏi mỉm cười, bảo: "Nghe huynh nói vậy, ta biết người huynh nhắc đến là ai rồi."
Nghe vậy, Mạch Trần hơi ngạc nhiên: "Nàng quen biết?"