Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 53081 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3709
Thiết Như Hoa

❊ ❊ ❊

“Cô nương, cô làm như vậy có phải là hơi quá đáng không?” Một giọng nói mang theo ý cười truyền đến, khiến người phụ nữ vạm vỡ kia không khỏi ngẩn ra, nàng ngẩng đầu nhìn về phía người vừa lên tiếng, vừa nhìn thấy liền không khỏi ngây người.

Chỉ thấy nam tử kia khoác trên người bộ y phục tuyêm tốn mà xa hoa, gương mặt tuấn mỹ lại ôn nhu, trên mặt mang theo nụ cười như gió xuân ấm áp, trong tay cầm một chiếc quạt khẽ phe phẩy, dáng vẻ đúng chuẩn một vị công tử quý tộc phong lưu, thực sự khiến nàng nhìn đến ngẩn ngơ.

“Cút!”

Vệ Phong tranh thủ lúc đó đẩy người phụ nữ kia ra, nhanh chóng đứng dậy, ghê tởm phủi phủi y phục trên người, ánh mắt sắc lạnh trừng về phía người phụ nữ vạm vỡ đang nhìn mình như kẻ si tình kia.

“Công tử, tiểu nữ tử Thiết Như Hoa, xin hành lễ với công tử.”

Người phụ nữ vạm vỡ làm bộ dáng thiếu nữ e thẹn, khẽ hạ thân mình phúc một cái với Đỗ Phàm, giọng nói kia cũng cố ý nắn cho thanh mảnh, nhưng vì cổ họng thô khàn nên nghe vào khiến người ta nổi hết da gà.

Khóe miệng Đỗ Phàm giật giật, lấy chiếc quạt trong tay che một nửa gương mặt, chàng cười cười, liếc mắt nhìn Vệ Phong rồi nói với người phụ nữ kia: “Hóa ra là Thiết cô nương, không biết vị huynh đệ này của ta đã đắc tội gì với cô nương?”

“Đắc tội? Không có không có, chỉ là, ta muốn mời chàng, à không, mời mấy vị công tử đến phủ ta ở tạm một thời gian.” Người phụ nữ nói, ánh mắt lấp lánh sự hưng phấn khi thì rơi trên người Đỗ Phàm, khi lại rơi trên người Vệ Phong bên cạnh.

“Xì! Ngươi nếu muốn đàn ông, cứ trực tiếp đến kỹ viện là được rồi? Dám tơ tưởng đến chúng ta? Ngươi xứng sao?” Vệ Phong khinh bỉ một tiếng, không chút che giấu sự ghê tởm và coi thường trên mặt.

Người phụ nữ vạm vỡ nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, nàng chằm chằm nhìn La Vũ, nở một nụ cười quỷ dị: “Đã vào thành này rồi, không có mấy kẻ nào có thể thoát khỏi lòng bàn tay của ta! Huống chi, các ngươi còn là những người nằm trên bảng treo thưởng, hừ, các ngươi nghĩ mình còn đi được sao?”

Giọng nàng ta vừa dứt, tay liền vung lên, chỉ thấy bên ngoài ùa vào một đám hộ vệ mặc giáp sắt vây chặt lấy khách điếm: “Người không liên quan đều cút ra ngoài cho ta!”

Người trong khách điếm nghe vậy cũng không dám ở lại lâu, lập tức vội vàng rời đi, sau khi ra khỏi khách điếm liền đứng ở phía xa quan sát.

Đỗ Phàm nhìn người phụ nữ vạm vỡ trước mặt, chiếc quạt trong tay khẽ phe phẩy, nói: “Cô nương, ta khuyên cô nên sớm rời đi thì hơn, nếu không, huynh đệ của ta mà ra tay, thì dù cô có thêm gấp mấy lần số người này cũng không phải đối thủ đâu.”

“Ta cũng nói lại lần nữa, biết điều thì ngoan ngoãn đi theo ta, bằng không, lát nữa mà phải kéo lê đi thì khó coi lắm.” Người phụ nữ nhìn chằm chằm Vệ Phong, vẻ mặt si mê nói: “Gương mặt tuấn tú thế này, nếu mà bị thương, ta sẽ đau lòng lắm đấy.”

“Tìm chết!”

Sắc mặt Vệ Phong trầm xuống, giọng vừa dứt, thanh kiếm trong tay lóe lên, khi thân hình lướt ra, kiếm khí tỏa hàn quang cũng ập tới phía người phụ nữ kia.

“Vút!”

Nhìn thấy một kiếm kia tấn công tới, người phụ nữ lại không hề sợ hãi, trong mắt chỉ có sự hưng phấn, nàng nhanh chóng lùi lại, thân pháp linh hoạt ngoài dự đoán của bọn họ.

Kiếm khí lướt qua mặt đất, để lại một vết hằn trên nền đất, còn người phụ nữ kia đã né tránh, đứng bên ngoài nhìn Đỗ Phàm và những người khác, giọng nói đầy vẻ thèm thuồng: “Mỹ nam, các ngươi là tự ra đây, hay là ta vào trong đây?”

“Thực lực nữ nhân này không ra sao, nhưng thân pháp lại rất linh hoạt, mọi người cẩn thận một chút.” Đỗ Phàm nói với Vệ Phong và mấy người kia, chàng đang đứng bên trong cửa khách điếm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3453
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.