Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 53081 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3641
Điều tra

❊ ❊ ❊

"Phu nhân, kia, hung thủ kia chưa bắt được, liệu sau này chúng ta có gặp nguy hiểm nữa không?"

"Phu nhân, chúng ta đều là bách tính bình thường, nếu như có nguy hiểm gì, chúng ta cũng không có năng lực tự vệ, xin phu nhân hãy giúp tìm ra hung thủ, để chúng ta có thể an tâm."

"Đúng vậy phu nhân, xin phu nhân đại phát từ bi, giúp chúng ta với!"

"Cầu xin phu nhân..."

Nhìn những thôn dân này người nào người nấy hoảng sợ cầu khẩn, Phượng Cửu khẽ thở dài một tiếng, nói: "Đứng lên cả đi! Ta sẽ cho người điều tra xem sao."

"Đa tạ phu nhân."

"Lãnh Hoa, bảo Vệ Phong và Cổ Mạc đi tra xét những điểm bất thường đêm qua." Phượng Cửu dặn dò, ngồi trong sân nhâm nhi chén trà.

"Tuân lệnh." Lãnh Hoa đáp một tiếng, nhìn Lãnh Sương một cái rồi đi ra ngoài.

"Lão gia, chúng ta phát hiện một thi thể trong bụi cỏ cách đây không xa, là hộ vệ tuần đêm tối qua của chúng ta." Một hộ vệ bước lên phía trước, thấp giọng nói.

Nghe thấy lời này, người đàn ông trung niên theo bản năng nhìn về phía người phụ nữ mặc hồng y đang ngồi uống trà, thấy nàng thần sắc điềm nhiên như không nghe thấy gì, ông đang định mở lời thì thấy nàng đặt chén trà xuống, đứng dậy.

"Lãnh Sương, e rằng đến trưa cũng chưa đi được, trở về bảo người chuẩn bị làm cơm trưa đi!" Phượng Cửu nói xong, thong dong bước ra ngoài.

"Tuân lệnh." Lãnh Sương đáp lời, đi theo bên cạnh nàng rời đi.

Nhìn họ rời đi, người đàn ông trung niên vội vàng chạy đi xem tên hộ vệ đã chết kia. Vốn tưởng rằng sẽ là cách chết giống con gái mình, nhưng khi nhìn kỹ thì thấy nguyên nhân tử vong là do vết thương bị vật nhọn đâm xuyên qua đầu.

"Phụ thân, đây là loại binh khí gì mà gây ra vết thương như vậy?" Người đàn ông hỏi cha mình.

Người đàn ông trung niên nhìn thoáng qua, nói: "Không giống binh khí, ngược lại giống vật gì đó nhọn hoắt." Nói xong, ông nhìn về phía hai tên hộ vệ tuần đêm kia, hỏi: "Đêm qua hắn có gì bất thường? Đã đi những đâu?"

Đang hỏi han, liền thấy hai người đàn ông phong thái nổi bật đi tới, liếc nhìn họ một cái rồi dời tầm mắt sang thi thể dưới đất quan sát một lượt, sau đó nhìn về phía hai tên hộ vệ bên cạnh.

"Vừa hay chúng ta cũng muốn nghe, các ngươi nói đi!" Vệ Phong nói, ánh mắt dừng trên người hai tên hộ vệ.

Thấy là người của vị phu nhân mặc hồng y kia, người đàn ông trung niên gật đầu ra hiệu cho hộ vệ trình bày rõ sự việc.

"Tối qua lúc hắn ra sau nhà đi vệ sinh, không cẩn thận trượt chân ngã xuống mương. Lúc đó chúng tôi nghe tiếng kêu cứu liền chạy lại xem, còn nghe hắn bảo không sao. Một lúc lâu sau hắn quay lại, mặt đầy máu, sắc mặt cũng rất tái nhợt. Khi ấy chúng tôi đều bị hắn làm cho giật mình, vì máu đã đông lại nên chúng tôi cũng không thấy vết thương sâu đến đâu, thấy hắn đầy mặt máu liền bảo hắn đi xử lý vết thương. Chỉ là sau khi hắn đi xử lý vết thương thì không quay lại nữa, chúng tôi nghĩ hắn đau vết thương nên không đi gọi, mãi đến vừa rồi mới phát hiện hắn đã chết."

Nghe vậy, Vệ Phong sờ sờ cằm, hỏi: "Còn ở giữa thì sao? Trong khoảng thời gian đó ngoài chuyện này ra, có gì bất thường không?"

"Bất thường..."

Hai tên hộ vệ hồi tưởng lại, bỗng đập tay lên đầu: "Có! Tối qua cảm thấy rất không đúng, lúc chúng tôi bảo hắn quay về bôi thuốc, hắn thế mà lại muốn đi về phía căn phòng tiểu thư nghỉ ngơi, hơn nữa, hơn nữa cảm giác hắn mang lại cho chúng tôi lúc đó rất quỷ dị, hoàn toàn không giống ngày thường."

Nghe vậy, người đàn ông trung niên sững sờ, không nói lời nào.

Còn Vệ Phong và Cổ Mạc thì nhìn nhau, nói với hai tên hộ vệ kia: "Dẫn chúng ta đến con mương mà đêm qua hắn ngã xuống."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3453
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.