Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 53081 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3634
Mượn chỗ nghỉ ngơi

❊ ❊ ❊

"Vâng." Mọi người lên tiếng đáp lại, Lãnh Hoa và Cầm Tâm bèn đi về phía ngôi làng nhỏ kia, chuẩn bị tìm một hộ gia đình để chủ tử có thể nghỉ ngơi, cũng để họ nấu chút cháo cho chủ tử dùng.

Ngôi làng nhỏ này không lớn, sự xuất hiện của họ khiến người trong làng đều đổ xô ra xem, mà những người đã đến đây nghỉ chân trước đó tất nhiên cũng ra ngoài nhìn ngó.

"Phụ thân, là những người chúng ta gặp trên đường trước đó." Chàng thanh niên nói với phụ thân mình. Có lẽ vì những lời phụ thân đã căn dặn, khiến lúc này khi nhìn thấy đám người đó, họ cũng trở nên thận trọng hơn đôi chút.

Sắc mặt người đàn ông trung niên hơi ngưng trọng, trầm mặc một hồi lâu sau mới căn dặn: "Đi dặn dò người của chúng ta một tiếng, bảo họ không được mạo phạm đến đối phương."

"Vâng." Hai người đáp rồi mới bước ra ngoài.

Sau khi hai nam tử dặn dò xong xuôi người của mình, họ đứng trước một gian phòng nhìn về phía bên kia, liền thấy một bóng dáng đỏ rực bước xuống từ cỗ xe ngựa Tử Kim Linh Lộc, bên cạnh có hai nữ tử dung nhan khuynh thành đang cẩn thận đỡ lấy nàng. Bởi vì xung quanh còn có những nam tử khác canh giữ, họ muốn nhìn cũng không thấy được dung nhan của đối phương. Thế nhưng, ngay lúc nàng bước vào cửa, trong thoáng chốc đã nhìn thấy một góc nghiêng tuyệt mỹ...

Nữ tử thật đẹp...

Trong lòng hai người khẽ động, trong mắt hiện lên vẻ kinh diễm. Dù cho dung nhan của hai nữ tử áo đen áo trắng đang đỡ nàng kia đã có thể coi là tuyệt sắc khuynh thành, nhưng so với nữ tử áo đỏ kia, lại chẳng bằng một phần vạn.

Người nữ tử này rốt cuộc là ai? Đi lại bằng xe Tử Kim Linh Lộc, những nam tử đi theo bên cạnh người nào cũng khí độ bất phàm, dù là những công tử thế gia như họ nhìn thấy cũng cảm thấy tự mình kém xa. Còn hai nữ tử đỡ nàng kia, dung nhan khí độ đều không phải là tỳ nữ bình thường, chỉ sợ là thiên kim tiểu thư trong các gia tộc lớn đứng trước mặt hai nữ tử đó cũng chỉ như nha hoàn mà thôi.

Họ ngẩn ngơ nhìn căn phòng mà nữ tử áo đỏ bước vào, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn lại, cho đến khi một ánh nhìn khiến họ sởn tóc gáy rơi trên người mình, họ mới bừng tỉnh, đối diện với một nam tử đang cầm quạt, đôi mắt híp lại đầy ý cười đang nhìn chằm chằm vào họ.

Nhìn thấy hắn, hai người không khỏi nhớ đến lời cha mình, lập tức chắp tay hành lễ rồi vội vàng quay vào trong phòng.

Phượng Cửu vì đang mang thai, lại thêm trong lòng ẩn chứa tâm sự, lo lắng cho cơ thể của Mặc Trạch, nên cả người trông hơi ủ rũ, không có tinh thần. Vừa vào trong phòng, sau khi Cầm Tâm và Lãnh Hoa thu xếp ổn thỏa, nàng liền vào phòng khách để nghỉ ngơi.

Hộ gia đình này là một đôi vợ chồng già, con cái đều đã vào thành cả, chỉ còn hai ông bà ở nhà. Khi biết họ muốn mượn chỗ ở lại cũng rất vui vẻ, sau khi nhận số kim tệ Lãnh Hoa đưa, liền nhường lại căn nhà này cho họ, còn hai vợ chồng thì sang ở căn nhà nhỏ đối diện.

Trong nhà đều là người của mình, mỗi người liền phân công nhau làm việc.

Sau khi Phượng Cửu chợp mắt một lát, Lãnh Sương liền bưng bát cháo đã nấu xong vào: "Chủ tử, cháo ăn được rồi ạ."

Phượng Cửu bước đến bên bàn ngồi xuống, vừa nói: "Dặn bọn họ đừng làm phiền những người khác trong làng, chúng ta chỉ mượn chỗ ở lại một đêm ở đây thôi, ngày mai sẽ đi."

"Vâng." Lãnh Sương đáp lời, sau khi ra ngoài dặn dò vài câu liền đứng lặng lẽ một bên.

Sau khi dùng bữa xong, Phượng Cửu bảo Lãnh Sương lui ra ngoài. Sau khi cửa phòng đóng lại, nàng liền thoáng cái tiến vào trong không gian, đến bên cạnh Hiên Viên Mặc Trạch đang hôn mê ở đó.

Nàng lấy linh dịch ra cho hắn uống, lại giúp hắn bắt mạch, vận động thân thể một chút rồi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3453
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.