Nghe thấy lời ấy, Mộc gia chủ không khỏi ngẩn ra. Ông nhìn những người trên phi thuyền, không biết ai là chủ nhân mà người kia nhắc đến. Thế nhưng tình hình trước mắt, bọn họ nguyện ý ra tay giúp đỡ, ông tất nhiên là cầu còn không được, lập tức vội vàng cảm ơn: "Nếu đã như vậy, Mộc mỗ xin đa tạ trước."
Phạm Lâm giúp đỡ đỡ ông đến đống lửa bên cạnh phi thuyền của bọn họ, để người thanh niên đang hôn mê nằm xuống bên cạnh đống lửa, lúc này mới nói: "Để ta giúp hắn xử lý vết thương trước đã! Ở đây có một bình thuốc cầm máu, ngươi dùng trước đi, lát nữa ta sẽ giúp ngươi băng bó."
"Thuốc cầm máu ta có, không cần..." Lời còn chưa nói xong, đã thấy Phạm Lâm mỉm cười.
"Thuốc của ngươi không giống với thuốc của ta."
Mộc gia chủ hơi ngẩn ra, chỉ cảm thấy trong nụ cười của nam tử này mang theo sự tự tin. Ông cúi đầu nhìn bình thuốc bị nhét vào tay mình, cuối cùng không từ chối nữa, chỉ nói lời cảm ơn: "Đa tạ."
Ông vì vết thương trên cánh tay mà rắc bột thuốc lên, liền thấy máu trên vết thương ở nơi đó lập tức ngừng chảy. Tốc độ cầm máu này khiến trong lòng ông vô cùng kinh ngạc, không thể tin nổi mà nhìn nam tử nho nhã kia.
Chỉ thấy hắn dùng thủ pháp thuần thục giúp con trai ông xử lý vết thương. Vết thương đẫm máu đang rỉ máu sau khi được làm sạch và rắc linh dược cầm máu, cũng giống như ông, máu tươi nơi vết thương lập tức ngừng chảy.
"Công tử là dược sư?"
Ông không nhịn được mà hỏi. Trên người nam tử này có mùi dược liệu nhàn nhạt, hơn nữa thủ pháp xử lý vết thương vô cùng thuần thục, linh dược cầm máu lại càng có thể gọi là thần hiệu. Nếu là dược sư,phỏng chừng (phỏng chừng) phẩm giai không thấp, dù sao thì ông cũng chưa từng thấy qua loại thần dược cầm máu nhanh chóng như vậy.
"Ừm, coi như là vậy đi!" Phạm Lâm đáp một tiếng, sau khi xử lý vết thương của người thanh niên kia xong, lại giúp Mộc gia chủ xử lý vết thương trên người, vừa hỏi: "Tại sao các ngươi lại lạc đàn? Chúng ta nghe thấy tiếng gầm của hung thú, lại đi trêu chọc bọn chúng sao?"
Nghe thấy lời này, Mộc gia chủ cười khổ một tiếng: "Sau khi chúng ta quay về không lâu thì gặp phải hung thú vây công nơi nghỉ chân. Nhưng ở đó ta đã bày ra trận pháp và kết giới, cũng có thời gian phản ứng, cho nên ta liền..."
Ông kể lại đại khái sự việc cho hắn nghe, cuối cùng cười khổ nói: "Chỉ là không ngờ rằng, trong gia tộc của ta lại có kẻ mang lòng dị tâm. Hắn thừa dịp khói mù không nhìn rõ mà đẩy con trai ta vào trong Cửu Khúc Mê Tung Trận. Ta muốn đi cứu thằng bé, cũng bị đẩy ra theo. Để cầu sống sót, ta đành phải mang theo con trai chạy về phía này. Quả nhiên, những hung thú đó không dám lại gần nơi này."
Ông vốn chỉ muốn thử vận may, không ngờ thực sự vì vậy mà giữ được mạng sống. Nếu không phải nơi họ ở cách đây cũng không xa, chỉ sợ bọn họ không chỉ bị thương, mà là mất mạng rồi.
Nghe vậy, Phạm Lâm cười cười: "Theo ta thấy thì kẻ đó muốn đẩy người nên là ngươi, chứ không phải con trai ngươi."
Mộc gia chủ ngẩn ra, nhìn ý cười trên mặt hắn, không khỏi trầm tư một hồi. Được hắn gợi ý như vậy, bản thân lại suy ngẫm kỹ lại, trong lòng không khỏi chùng xuống.
Chỉ là, ai sẽ muốn hại ông? Lại vì sao muốn hại ông? Hiện giờ hai cha con họ đã ra ngoài, người trong tộc bên đó đều ổn chứ?
"Đúng rồi, ta hỏi một chút, cánh rừng này gọi là gì? Từ đây đi ra ngoài còn bao xa nữa?" Phạm Lâm hỏi, ánh mắt dừng trên người Mộc gia chủ đang trầm tư.