Vị chưởng quầy vẫn luôn ngồi sau quầy tính tiền chưa ra ngoài, vừa nhìn thấy khối ngọc bài kia, hai chân liền nhũn ra, không kìm được liếc nhìn người đàn ông trung niên kia một cái, rồi vội vàng nói với Đỗ Phàm: "Công tử, đây... đây là chiến bài, là... dùng để khiêu chiến ạ."
"Ồ? Chiến bài sao?" Đỗ Phàm kinh ngạc nhìn khối ngọc bài kia, rồi lại nhìn về phía người đàn ông trung niên nọ, lông mày hơi nhướng lên, đôi mắt nheo lại cười nói: "Ngươi muốn khiêu chiến với ta?"
"Không sai!" Người đàn ông trung niên chắp tay đứng thẳng, vẻ mặt lộ rõ vẻ tự tin.
"Ha ha, nhưng mà, ta không có thời gian chơi đùa với ngươi." Đỗ Phàm vừa nói, đũa đang kẹp miếng ngọc bài liền vung mạnh một cái, khiến tấm bài bay thẳng về phía người đàn ông trung niên kia. Tốc độ nhanh đến mức khiến người đàn ông trung niên phải lùi lại một bước mới đón được khối ngọc bài.
Cầm khối ngọc bài trong tay, luồng kình lực kia đánh cho lòng bàn tay hắn tê dại, cảm giác đau đớn ấy còn khiến mồ hôi rịn ra trên trán hắn. Thế nhưng, tay hắn vẫn siết chặt lấy khối ngọc bài không hề buông lỏng, đôi mắt cũng nhìn chằm chằm vào Đỗ Phàm.
"Ngươi to gan thật!" Hai nam đệ tử đứng cạnh người đàn ông trung niên quát lớn, một tay đã đặt lên chuôi kiếm, chuẩn bị rút ra.
"Lui xuống!"
Người đàn ông trung niên trầm giọng quát, liếc mắt cảnh cáo hai tên đệ tử, lúc này mới nhìn sang Đỗ Phàm: "Tại hạ là Chu Thành Hùng của Lăng Tiêu Tiên Tông, các hạ ngay cả tên cũng không dám để lại sao?"
Đỗ Phàm khẽ phe phẩy quạt, đôi mắt nheo lại cười nói: "Không phải không dám để lại, mà là ngươi còn chưa xứng để biết tên của bổn công tử."
Nghe những lời đầy kiêu ngạo này, người đàn ông trung niên siết chặt nắm đấm, cười lạnh một tiếng: "Được! Chu mỗ xin cáo từ trước, sau này nếu có cơ hội, nhất định sẽ lĩnh giáo cao chiêu của các hạ!"
"Chúng ta đi!" Hắn quay người phất tay áo bước đi, lửa giận trong lòng bốc lên nghi ngút. Vì thế, khi đi ngang qua chiếc xe Tử Kim Linh Lộc, ánh mắt hắn liếc nhìn hai con Tử Kim Linh Lộc, dưới đáy mắt xẹt qua một tia âm hiểm.
Mối nhục này, Chu Thành Hùng hắn nhất định phải đòi lại!
"Người của Lăng Tiêu Tiên Tông ư? Cũng chỉ đến thế mà thôi." La Vũ lắc đầu, thu hồi ánh mắt không thèm để ý tới nữa, mà là gắp món ăn nhắm cười nói: "Món ăn ở khách điếm này làm cũng khá đấy."
"Ừm, quả thực rất được." Vệ Phong nhấp một ngụm rượu, cũng gắp một đũa thức ăn, rõ ràng là không hề đặt đám người Lăng Tiêu Tiên Tông kia vào mắt.
Đỗ Phàm nhìn hai người bọn họ một cái, hỏi: "Còn bọn họ thì sao? Không xuống ăn à?"
"Phạm Lâm đang dạy Cầm Tâm, nhìn hai người họ bận rộn như vậy, đoán chừng sẽ không xuống ăn đâu. Mấy người còn lại hình như đã nằm nghỉ rồi. Hôi Lang ta vừa thấy ở hậu viện, nhưng cũng không thấy hắn qua đây. Lãnh Hoa và Lãnh Sương thì đang ở bên chỗ chủ tử, chắc là sẽ xuống ăn muộn một chút thôi!"
Vệ Phong vừa nói vừa nhấp thêm ngụm rượu, gọi tiểu nhị: "Cho thêm hai món nữa, cả cơm nữa, có món thịt nào không? Thái thêm một đĩa thịt lên đây."
"Dạ được ạ!" Tiểu nhị đáp lời, nỗi lo lắng ban nãy cũng đã tan biến sau khi đám người tiên tông kia rời đi, lúc này hắn tươi cười quay người vào bếp chuẩn bị.
Ở một phía khác, đám người tiên tông cuối cùng không tìm được khách điếm để nghỉ ngơi, nên chỉ đành tạm bợ ở trong nhà dân. Trong sân, các đệ tử nhìn sư thúc đang sầm mặt lại, không khỏi nhìn nhau ngơ ngác.
"Sư thúc, những người đó có phải rất lợi hại không?" Chẳng lẽ thực lực của những kẻ đó còn trên cả Chu sư thúc? Nếu không thì sao Chu sư thúc lại bị sỉ nhục như vậy mà vẫn nhịn xuống?
Chu Thành Hùng mím môi, cử động bàn tay vẫn còn đang tê dại, trầm giọng nói: "Thực lực thâm bất khả trắc."