Phạm Lâm bước tới, thấy nàng dùng nước lạnh rửa mặt, liền lo lắng cơ thể vừa mới hồi phục của nàng không chịu nổi dòng suối lạnh lẽo giữa núi rừng này.
"Không sao đâu." Phượng Cửu nói, rồi ngồi xuống tảng đá bên cạnh, lại dặn dò: "Phạm Lâm, ngươi đi xem thử đan dược tùy thân của mọi người có đủ không? Nếu không đủ, thì giúp bọn họ điều chế thêm."
"Tuân lệnh." Phạm Lâm đáp, song vẫn không yên tâm để nàng ngồi đó một mình, thế nên khi xoay người rời đi, hắn liền ra hiệu cho Lãnh Sương chú ý trông nom.
Lãnh Sương đi tới bên cạnh Phượng Cửu, thấy nàng đang ngồi trên tảng đá, liền hỏi: "Chủ tử, người có muốn ngâm chân không?"
"Ừm." Phượng Cửu đáp. Nghĩ đến nước suối trong lành mát mẻ, ngâm chân hẳn sẽ rất thoải mái, có lẽ còn giúp giải tỏa được những u uất trong lòng, nàng liền định tháo giày ra, nào ngờ tốc độ của Lãnh Sương còn nhanh hơn cả nàng.
"Chủ tử cứ ngồi đó là được." Lãnh Sương nói, giúp nàng tháo giày, rồi cẩn thận đặt đôi chân nàng vào dòng nước bên cạnh. Nước ở đó rất nông, chỉ ngập đến cổ chân.
Cảm giác mát lạnh từ lòng bàn chân thấm vào, lan tỏa lên tâm trí, dần dần khiến tâm trạng đang có chút nặng nề của nàng trở nên thư thái. Nàng hơi ngả người ra sau, tựa vào tảng đá, một tay chống đầu, thoải mái khép hờ đôi mắt.
Phía bên kia, mọi người đang bận rộn nhặt cành khô nhóm lửa, săn thú các thứ. Dưới sự bận rộn của mọi người, đống lửa đã được nhen lên, lều nhỏ cũng dựng xong, hương thơm của thịt nướng lan tỏa khắp không gian.
Đôi chân Phượng Cửu đặt lên tảng đá để làm khô. Nàng chỉ ngâm một lát rồi rút về, dựa vào tảng đá, vì nơi này thoải mái nên nàng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Lãnh Sương trông chừng bên cạnh, thấy nàng đã ngủ, liền lấy áo choàng đắp lên cho nàng, cẩn thận giúp nàng xỏ lại giày sau khi chân đã khô ráo, đồng thời ra hiệu cho đám người phía xa khẽ tiếng một chút, đừng làm ồn đến chủ tử.
Thấy đầu chủ tử hơi nghiêng xuống khi ngủ, Lãnh Sương liền ngồi dịch sang bên cạnh, để đầu nàng tựa vào vai mình, một tay hơi đỡ lấy nàng để tránh việc nàng ngủ say sẽ ngã về phía bên kia.
Phượng Cửu tỉnh lại nhờ mùi thịt nướng. Lúc tỉnh dậy, trời đã tối sầm lại. Thấy mình đang dựa vào vai Lãnh Sương, nàng ngáp một cái rồi cười bảo: "Vậy mà không cẩn thận lại ngủ quên mất, dạo này luôn thấy buồn ngủ."
"Phạm Lâm nói người đang mang thai nên dễ buồn ngủ hơn ạ." Lãnh Sương nói, thấy nàng đã tỉnh liền đắp áo choàng lên người nàng, nói tiếp: "Gió đêm lạnh lẽo, chủ tử hãy buộc áo choàng vào đi ạ!"
"Ừm." Phượng Cửu đáp, để mặc cho nàng giúp mình buộc áo choàng.
"Chủ tử, thịt nướng ăn được rồi ạ." Giọng La Vũ vang lên từ phía trước không xa.
"Chủ tử, nô tỳ còn nấu chút cháo linh mễ, nếu người không muốn ăn thịt nướng thì có thể uống chút cháo ạ." Giọng Cầm Tâm cũng tiếp lời.
Phượng Cửu và Lãnh Sương bước tới. Nàng nhìn bọn họ, mỉm cười rồi đi tới bên đống lửa ngồi xuống: "Cái nào cũng được, hôm nay quả thật hơi đói."
Thấy vậy, mọi người đều mỉm cười, cắt một miếng thịt nướng đưa cho nàng, rồi bưng tới một bát nhỏ cháo linh mễ.
Phượng Cửu cũng cảm thấy hơi đói, cho nên khẩu vị vẫn rất tốt. Nàng ăn một miếng thịt nướng, uống hai bát nhỏ cháo linh mễ. Sau khi ăn no cùng mọi người, Phượng Cửu liền bảo mọi người ngồi vây quanh đống lửa, kể lại sự việc cho bọn họ nghe.
"Động phủ mà ta muốn dẫn các ngươi tới nằm ngay phía sau thác nước này. Các ngươi phải nghe cho kỹ, một khi đã vào trong thì mọi sự đều phải cẩn thận, nhất là cánh cửa ở bên trong đó, không ai biết được khi nào sẽ có dã thú lao ra vồ lấy cắn chết các ngươi đâu."