Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 53081 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3618
Sẽ tỉnh lại thôi

❊ ❊ ❊

Dược Vương khẽ thở dài một tiếng, lắc lắc đầu đứng dậy nói: "Tình trạng của hắn rất phức tạp, ngoại trừ nội thương trong cơ thể ra, thì nghiêm trọng nhất và khó xử lý nhất chính là luồng Hắc Liên chi khí kia. Hắc Liên chi khí âm hàn thấu xương chiếm cứ chủ mạch trong cơ thể hắn, hiện tại trong kinh mạch của hắn đâu đâu cũng là luồng khí tức đó, muốn loại bỏ nó đi, thật khó khăn!"

Ông vuốt râu, lại nói tiếp: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tình trạng của hắn cũng có chút kỳ lạ. Sự lợi hại của Hắc Liên chi khí đó, dù hắn là cường giả cấp Thần Vương, sợ rằng cũng khó mà chống đỡ được, nhất là sau khi chịu trọng thương như vậy, càng không thể nào sống sót. Thế nhưng tâm mạch của hắn lại hoàn hảo không tổn hại, Hắc Liên chi khí không thể xâm nhập vào tâm mạch, cho nên đến bây giờ hắn mới chỉ là hôn mê bất tỉnh chứ không phải mất mạng."

Nghe vậy, Phạm Lâm lúc này mới lên tiếng nói: "Lúc ấy khi chủ tử đỡ lấy Diêm Chủ, đã không màng đến cơ thể mình mà truyền sinh cơ tinh thuần cho Diêm Chủ. Những ngày này ngày nào tôi cũng kiểm tra cơ thể Diêm Chủ, cảm thấy hẳn là sinh cơ của Thanh Liên đang bảo vệ tâm mạch của Diêm Chủ."

"Ừm, không sai, tâm mạch của hắn quả thật đang được một luồng sinh cơ bao bọc, đó hẳn là sinh cơ của Thượng Cổ Thanh Liên. Ngoài ra, thứ có thể giúp hắn giữ lại một hơi thở sống đến bây giờ, có lẽ còn vì hắn đã uống loại đan dược bảo mệnh nào đó." Dược Vương nói xong, lại nhìn Hiên Viên Mặc Trạch trên giường một cái.

"Tình trạng này của hắn, có lẽ phải đợi Phượng Cửu tỉnh lại tự mình điều trị thôi. Y thuật của nàng ấy cao hơn ta, việc dùng thuốc luyện đan cũng là thanh xuất ư lam, trước mắt vẫn nên chữa trị cho Phượng Cửu trước đi!" Trong lúc nói chuyện, ông sải bước đi ra ngoài, vừa đi vừa gọi: "Phạm Lâm, ngươi cùng ta tới đây, sau khi kê đơn xong ngươi tự mình đi sắc thuốc."

"Tuân lệnh." Phạm Lâm đáp một tiếng, hành lễ với Phượng Tam Nguyên và những người khác, rồi vội vàng đi theo Dược Vương ra ngoài.

Sau khi Dược Vương và Phạm Lâm đi ra, không bao lâu sau, Hạo Nhi cũng đi tới đây. Vừa vào phòng, Hạo Nhi liền hành lễ với hai người trước: "Tằng tổ phụ, gia gia, Hạo Nhi tới thăm cha."

"Đi đi!" Phượng Tiêu ra hiệu cho nó tiến lên.

Hạo Nhi bước lên trước, đi đến bên giường nhìn Hiên Viên Mặc Trạch đang hôn mê, nhỏ giọng gọi: "Cha, Hạo Nhi về rồi. Hạo Nhi vừa đi xem nương rồi, nương cũng chưa tỉnh, Sương dì nói nương là mệt quá, đợi nương nghỉ ngơi khỏe rồi sẽ tỉnh lại. Cha, cha cũng mệt rồi sao? Cha nghỉ ngơi khỏe rồi, có phải cũng sẽ tỉnh lại không?"

Nghe những lời của đứa trẻ, Phượng Tiêu không nhịn được mà lau nước mắt. Ông bước lên vỗ vỗ vai Hạo Nhi, nói: "Đi thôi! Gia gia dẫn con ra ngoài, chúng ta đừng làm phiền cha con nghỉ ngơi, đợi cha con nghỉ ngơi khỏe rồi, cha con sẽ tỉnh lại thôi."

"Vâng, gia gia, Hạo Nhi sẽ nghe lời, sẽ ngoan ngoãn, Hạo Nhi còn có thể giúp chăm sóc cha và nương." Nó ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nghiêm túc nhìn Phượng Tiêu nói. Đứa trẻ nhỏ bé vì trước đó đã khóc nên lúc này đôi mắt đỏ hoe.

"Hạo Nhi thật ngoan." Phượng Tiêu an ủi vỗ vỗ đầu nó, nhìn nhau với cha mình, lúc này mới nói với Hôi Lang đang canh bên giường: "Chăm sóc Mặc Trạch cho tốt, hắn nhất định sẽ tỉnh lại." Nói xong, mấy người liền dẫn đứa trẻ đi ra ngoài.

Hôi Lang lặng lẽ đứng một bên cạnh giường, cả người không còn vẻ thần thái như ngày thường, nếu nó không nói chuyện mà đứng đó thì chẳng khác nào không khí. Lúc này nghe thấy lời của Phượng Tiêu, nó hơi cúi thấp đầu, đợi sau khi họ đi rồi mới lặng lẽ lau đi nước mắt nơi khóe mắt.

Chủ tử của nó chưa từng bị thương nặng như thế này, tất cả mọi người đều nói có thể tỉnh lại, nhưng, rốt cuộc có thể tỉnh lại hay không, chẳng ai biết được...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3453
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.