Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 30266 | 6 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quyển 9 Chương 34
Quyết tâm và khí phách của Lý Trợ lý

❊ ❊ ❊

"Lý Nghị, bọn trẻ thật sự đều thôi học rồi sao?" Lên xe, Hoa Tiểu Nhụy hỏi.

"Thôi rồi." Lý Nghị nói: "Ngôi trường như vậy, không học cũng chẳng sao!"

Hoa Tiểu Nhụy nói: "Nhưng em thấy việc dạy tiếng Anh của họ khá tốt mà, tạo ra một môi trường tiếng Anh rất tốt, có lợi cho việc học tiếng Anh của bọn trẻ."

Lý Nghị nói: "Nhìn thì đẹp đấy. Thế nhưng, giáo viên trường họ không phải ai trình độ tiếng Anh cũng cao, phát âm của vài người căn bản là sai bét. Học tiếng Anh trong môi trường như vậy, em nghĩ sẽ đạt được trình độ gì chứ?"

"Vậy phải làm sao đây? Đây là trường mẫu giáo tốt nhất rồi mà!" Hoa Tiểu Nhụy lúc nào cũng chỉ nghĩ đến vấn đề học tập của con cái, Lý Hạo Nhiên là toàn bộ chỗ dựa tinh thần của cô.

Lý Nghị cười bảo: "Em căn bản không cần phải lo lắng chuyện bọn trẻ học tiếng Anh, cứ để tự nhiên là xong."

Hoa Tiểu Nhụy nói: "Vấn đề là, bây giờ họ tìm trường ở đâu đây?"

Lý Nghị nói: "Bọn trẻ còn nhỏ thế này, cứ để chúng chơi cho thỏa thích đi!"

"A?" Hoa Tiểu Nhụy nói: "Như vậy sao được!"

Lý Nghị hỏi: "Thế em mấy tuổi thì đi học?"

"Em năm tuổi ạ. Học một năm mẫu giáo rồi vào tiểu học luôn." Hoa Tiểu Nhụy trả lời.

Lý Nghị nói: "Con chúng ta mới mấy tuổi chứ? Em cần phải lo lắng như vậy sao?"

"Nhưng mà, trẻ con bây giờ toàn đi học mẫu giáo từ rất sớm, nào là lớp mầm, lớp chồi, lớp lá, rồi lớp tiền tiểu học, học nhiều hơn chúng ta thời đó tận mấy năm. Tốt nghiệp mẫu giáo là đã có trình độ văn hóa lớp ba tiểu học rồi!" Hoa Tiểu Nhụy nói: "Con chúng ta không được thua kém đâu."

Lý Nghị nói: "Em yên tâm, trường học sẽ có, con chúng ta chỉ nhận được sự giáo dục tốt hơn người khác thôi."

Hoa Tiểu Nhụy vỗ trán, cười nói: "Em suýt quên mất. Anh còn là lãnh đạo Bộ Giáo dục cơ mà! Anh chỉ cần lên tiếng, cả trường mẫu giáo trong thành phố, mặc chúng ta chọn lựa!"

Lý Nghị cười khà khà.

Thời gian vẫn còn sớm, Lý Nghị đưa Hoa Tiểu Nhụy về nhà xong liền đi thẳng đến đơn vị.

Sài Mãn Quý đến tìm Lý Nghị báo cáo công việc.

"Lý Trợ lý, chiều nay tôi có tìm anh nhưng anh không có ở đây."

"Ồ, trường con tôi họp phụ huynh." Lý Nghị nói.

"Lý Trợ lý, sao thế? Tôi thấy sắc mặt anh không tốt lắm, có phải thằng bé ở trường nghịch ngợm quá khiến cô giáo mách lẻo không?" Sài Mãn Quý cười hỏi.

"Hầy!" Lý Nghị nói: "Đừng nhắc nữa, họp cái phụ huynh mà tức lộn cả ruột, tôi cho con thôi học luôn rồi."

"Hả?" Sài Mãn Quý nói: "Thôi học? Tại sao? Là ngôi trường đó đối xử không tốt với bọn trẻ? Hay bản thân trường đó không tốt? Vậy thì đổi trường khác tốt hơn là được mà!"

Lý Nghị nói: "Bản thân ngôi trường đó cực tốt. Chỉ là cái trường mẫu giáo song ngữ Trung - Anh Cambridge gì đó..." Nói tóm tắt lại sự việc.

Sài Mãn Quý cười: "Trường học bây giờ đều thích treo cái mác mẫu giáo song ngữ. Thực ra thì bọn trẻ học được cái gì chứ? Thằng con tôi, từ bé đã học trường song ngữ, hồi nhỏ còn biết nhiều từ tiếng Anh, sau này lên tiểu học, hầy, giỏi thật, quên sạch sành sanh! Tôi giờ hiểu ra rồi, mẫu giáo chỉ là bán cái mác thôi. Căn bản chẳng có tác dụng gì to tát cả."

Lý Nghị cười khà khà: "Xem ra, đồng chí Mãn Quý rất có trải nghiệm sâu sắc về việc này nhỉ!"

Sài Mãn Quý nói: "Gia đình hiện nay, phần lớn chỉ có một con, ai chẳng coi như hoàng đế nhỏ mà nuôi, bất cứ thứ gì cũng muốn cho chúng thứ tốt nhất."

Lý Nghị nói: "Ừm, phải. Cách giáo dục quá nuông chiều này, không biết là tốt hay xấu, bây giờ thì chưa nhìn ra được. Anh tìm tôi có việc gì?"

"À, vâng, đúng rồi." Sài Mãn Quý nói: "Lý Trợ lý, việc anh bảo tôi làm hôm trước, tôi đã đích thân dẫn đội đi làm rồi."

Lý Nghị nghĩ một lát mới nhớ ra là việc gì, bèn hỏi: "Thế nào? Con em nông dân lao động đã được nhập học hết chưa?"

"Chưa." Sài Mãn Quý nói: "Hiện tại các trường đều tuyển đủ người rồi, họ đều đang đùn đẩy, không chịu nhận thêm người."

Lý Nghị nói: "Không có điều kiện thì tạo điều kiện cũng phải nhận bọn trẻ vào! Đây là lệnh chết! Trường nào không nghe lệnh thì anh kiểm tra họ! Một quận, bao nhiêu trường tiểu học, kiểu gì chả có phòng trống, mỗi trường tiểu học dẹp ra một phòng học thì chứa được bao nhiêu học sinh chứ? Thực sự không có phòng trống thì dẹp luôn phòng họp cho tôi! Dọn ra, sắp xếp cho học sinh nhập học gần nhà!"

Sài Mãn Quý nói: "Việc này, việc này, có chút không ổn thì phải? Lý Trợ lý, tôi đã điều tra sơ qua, những đứa trẻ là con em nông dân lao động bị trường từ chối nhận kia, hầu hết căn bản học tập kém, thành tích tệ, lại còn nghịch ngợm phá phách, trường học thật sự không muốn nhận những người này."

Lý Nghị nói: "Thánh nhân đã dạy: Hữu giáo vô loại! Họ là những người làm công tác giáo dục, chẳng lẽ đến đạo lý này mà cũng không hiểu sao?"

Sài Mãn Quý nói: "Lý Trợ lý, việc con em nông dân lao động nhập học quả thực là một vấn đề lớn. Thực ra, quê hương của những nông dân lao động này đều có trường học, nhưng họ cứ nhất quyết không để con cái ở lại nông thôn nhận giáo dục, mà nhất định phải mang vào thành phố. Mà tài nguyên giáo dục trong thành phố hiện nay vốn đã căng thẳng, lấy đâu ra chỗ chứa họ nhập học chứ?"

Lý Nghị nói: "Ai cũng có quyền được hưởng giáo dục công bằng."

Sài Mãn Quý nói: "Nói thì nói vậy, nhưng trên đời này chưa bao giờ có sự công bằng thực sự. Nếu trường học thực sự nhận con em nông dân lao động vào học, thì con cái những người đã mua nhà ở Kinh thành sẽ không còn chỗ học, như vậy đối với họ là không công bằng."

Lý Nghị nói: "Chẳng lẽ không thể giải quyết song song được sao?"

Sài Mãn Quý cười khổ một tiếng, nói: "Tất nhiên là có thể giải quyết, đó là mở rộng khuôn viên trường hoặc xây mới. Nhưng đất Kinh thành tấc đất tấc vàng, bộ phận giáo dục cấp dưới lấy đâu ra nhiều vốn liếng để giải quyết vấn đề nan giải này chứ?"

Lý Nghị trầm ngâm: "Vậy mặc kệ thế nào, trước mắt cứ giải quyết tốt vấn đề nhập học cho số con em nông dân lao động mà các phóng viên phản ánh đã!"

Sài Mãn Quý nói: "Lý Trợ lý, tôi cũng cùng suy nghĩ với anh, cũng rất muốn giúp đỡ những anh em nông dân lao động đáng kính đáng mến này, chỉ là, chỉ là..."

"Có gì nói thẳng, đừng có ấp a ấp úng!" Lý Nghị trầm giọng nói.

Sài Mãn Quý ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng vẫn phải nói: "Lý Trợ lý, tôi cho rằng, tiền lệ này không thể mở."

"Tiền lệ nào không thể mở?" Lý Nghị vặn hỏi.

"Chính là tiền lệ nhận con em nông dân lao động nhập học, không thể mở." Sài Mãn Quý nói.

"Hầy!" Lý Nghị cười lạnh: "Lạ thật đấy! Tôi bảo anh giải quyết vấn đề này, anh không những không giải quyết mà còn quay lại bảo tôi không được cho họ nhập học? Tại sao thế?"

"Lý Trợ lý, những người phản ánh với truyền thông chỉ là một bộ phận nông dân lao động, giải quyết vấn đề học tập cho bộ phận này đương nhiên không khó, mỗi lớp học thêm mấy cái bàn là giải quyết được thôi."

"Hừ!" Sắc mặt Lý Nghị lập tức sa sầm xuống, nghiêm giọng hỏi: "Nói như vậy, đồng chí Sài Mãn Quý, anh không phải là không có cách giải quyết vấn đề, mà là không muốn giải quyết, đúng không?"

"Không, không phải ý đó." Sài Mãn Quý thấy Lý Nghị nổi giận, không khỏi toát mồ hôi hột, vội vàng nói: "Lý Trợ lý, xin anh nghe tôi nói tiếp."

"Tốt nhất anh đưa ra được một lời giải thích hợp lý, nếu không, anh biết tay tôi!" Lý Nghị nhướn mày.

Sài Mãn Quý nói: "Là thế này, giải quyết vấn đề nhập học cho bộ phận con em nông dân lao động này thực sự không phải chuyện khó, nhưng nếu mở tiền lệ này thì nguy to đấy ạ! Nông dân lao động làm việc ở Kinh thành nhiều như vậy, nếu họ thấy con cái đồng nghiệp đều được nhập học, chẳng lẽ họ lại không đón con từ nông thôn lên sao? Sau đó lại tìm truyền thông báo chí phản ánh, đến lúc đó chúng ta thật sự sẽ xoay xở không xuể, bó tay chịu chết thôi."

Lý Nghị nói: "Đồng chí Mãn Quý, anh nhìn xa trông rộng thật đấy!"

Sài Mãn Quý nói: "Đây cũng là do các hiệu trưởng nhắc nhở tôi."

Lý Nghị cười lạnh: "Tôi không quan tâm sau này sẽ xảy ra tình trạng gì, hiện tại, bao nhiêu đứa trẻ đang đợi nhập học! Vấn đề này, chính là vấn đề lớn nhất hiện tại! Đồng chí Sài Mãn Quý, đã có năng lực giải quyết tốt việc này thì hãy dành ra ba ngày, giải quyết dứt điểm cho tôi!"

Sài Mãn Quý nói: "Lý Trợ lý, nhưng mà, tiền lệ này một khi mở ra, sợ là hậu họa khôn lường!"

Lý Nghị phất tay, nói: "Trước tiên giải quyết tốt việc này đã, chuyện sau này để sau này hãy tính! Nghe rõ chưa?"

Sài Mãn Quý nói: "Được rồi, đã là ý của Lý Trợ lý kiên quyết như vậy, tôi cũng không còn gì để nói. Sau này nếu thật sự xuất hiện hiện tượng con em nông dân lao động ồ ạt đổ vào thành phố xin học, thì tôi thực sự không có cách nào giải quyết đâu đấy!"

"Cách giải quyết luôn nhiều hơn vấn đề." Lý Nghị nói: "Khi vấn đề nảy sinh, chúng ta luôn có thể tìm ra cách giải quyết. Cứ đi làm tốt việc trước mắt là được."

"Rõ." Sài Mãn Quý ngoài miệng thì đồng ý với Lý Nghị, trong lòng lại không cho là đúng, thầm nghĩ hiện tại người gây rối không nhiều, đương nhiên dễ giải quyết, một khi tất cả nông dân lao động đều đòi cho con cái nhập học ở Kinh thành, thì đến ông trời cũng bó tay!

Hắn không tin, chỉ dựa vào một mình Lý Nghị mà có thể giải quyết hết mọi nan đề.

Từ văn phòng Lý Nghị đi ra, Sài Mãn Quý chắp tay sau lưng bước đi, tâm sự nặng nề, đột nhiên, hắn nghĩ đến chuyện mà Lý Nghị vừa nói.

Con của Lý Trợ lý vậy mà bị một cái trường mẫu giáo nào đó đuổi học!

Thật là vô lý hết chỗ nói!

Cái thể diện to lớn của Bộ Giáo dục còn để đâu cho hết?

Lý Trợ lý là lãnh đạo trong Bộ, ông ấy hành sự đương nhiên phải khiêm tốn, không thể đi so đo với một trường mẫu giáo nhỏ bé, nhưng ông ấy đã nói chuyện này với mình, chẳng lẽ mình lại làm ngơ sao?

Sài Mãn Quý chớp mắt lại nghĩ, Lý Trợ lý sở dĩ nói chuyện con bị thôi học với mình, chắc chắn là có thâm ý!

Hắn lại suy nghĩ sâu hơn: Lý Trợ lý hôm nay sở dĩ tâm trạng không tốt, có lẽ có quan hệ mật thiết với trường mẫu giáo này.

Trường mẫu giáo đắc tội Lý Trợ lý, Lý Trợ lý bèn trút giận lên mình, bây giờ, cơn giận trong lòng mình, chỉ có thể tìm cái trường mẫu giáo song ngữ Trung - Anh Cambridge gì đó kia để trút giận!

Nghĩ vậy, Sài Mãn Quý đi về văn phòng của mình, hắn tất nhiên sẽ không đích thân đi đối thoại với một trường mẫu giáo, hắn chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho cục giáo dục nơi trường mẫu giáo đó đóng trên địa bàn, thế là đủ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2246
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.