Lời đầu tiên, tôi xin được trân trọng cảm ơn chị Phan Thị Lệ – Giám đốc Công ty Sách Phương Nam, người đã tạo điều kiện cho quyển sách của tôi được xuất bản tại Việt Nam. Chân thành cảm ơn em Trần Nhật Hoàng Phương đã tận tâm chuyển ngữ câu chuyện của tôi sang tiếng Việt, em Hoàng Ngọc Diệu đã kiên nhẫn trong quá trình biên tập bản Việt ngữ này, cùng tất cả những người đã giúp tôi được kể lại câu chuyện của mình nơi quê hương yêu dấu.
* * *
Tôi muốn dành lời cảm ơn đặc biệt và chân thành đến người chấp bút cho tôi, anh Jay Wurts. Kinh nghiệm và tài năng của anh đã mang đến màu sắc và sự bóng bẩy cho bản thảo của tôi. Jay là một người thầy, một người định hướng cho những tác giả mới, luôn luôn kiên nhẫn và đáng kính. Tôi cũng muốn cảm ơn đến biên tập viên của tôi, chị Jesssica Wulf, người đã chú ý vào từng chi tiết và đã có nhiều lời khuyên để có bản thảo cuối cùng vô giá và được đón nhận.
Ở chợ đêm Đà Lạt, trong chuyến về nước năm 2013, tôi đã gặp một người thợ của nghề nghiệp cũ nhất thế giới: kể chuyện bằng những bức hình, người họa sĩ cao bồi Phong Vân. Những bức vẽ xuất hiện trong sách đã làm sống lại cách nhìn từ đôi mắt trẻ thơ của tôi nhiều thập kỷ trước. Cảm ơn Phong Vân, vì những bức vẽ này và vì tình bạn mới của chúng ta.
Tôi nợ lời cảm ơn chân thành nhất dành cho những người đã hỗ trợ tôi trong việc chuẩn bị câu chuyện này: anh Quang và em gái tôi, Thủy, vì những ký ức của riêng họ và đã xác nhận lại những điều tôi nhớ được; cậu Hải và dì Thu đã cho tôi những thông tin về Ba Mẹ tôi, ba mẹ và ông bà của Mẹ tôi; bạn bè tôi ở Việt Nam, Nhung, Loan, Việt và Thơm vì đã tìm kiếm và giúp chúng tôi có được những chuyến trở về Việt Nam thành công và thú vị; và người bạn cũ và người đồng nghiệp từ căn cứ không quân Tinker, ở thành phố Oklahoma. Xin cảm ơn anh, Johnny!
Sự kính trọng chân thành và khiêm nhường xin dành cho tất cả những ai đã ngã xuống trong cuộc chiến ở Việt Nam. Tôi muốn cảm ơn, với tất cả tấm lòng mình, hai người đàn ông, hai người lạ – người cảnh sát ở Hồng Ngự và người tài xế taxi ở Sài Gòn – chỉ trong khoảng 24 giờ họ đã bước vào cuộc đời tôi và anh Quang, họ là những thiên thần hộ mệnh của chúng tôi. Nhờ có họ, chúng tôi không bị vào trại trẻ mồ côi hoặc gặp phải những điều tồi tệ hơn. Tôi không biết tên của họ, và tôi cũng sẽ không bao giờ biết được, nhưng họ là những tấm gương về lòng tốt của dân tộc tôi. Cầu Chúa ban phước lành và luôn ở bên họ!
Dành cho những người miền quê Texas ở Beattie và Glen Rose, những thầy cô và bạn bè thời trung học của tôi. Xin cảm ơn vì đã tử tế và chấp nhận một người tị nạn châu Á. Và tôi đặc biệt cảm ơn bà Charlene Gilchrest, người đã cho chúng tôi một mái nhà, những cánh đồng đậu phộng để làm việc, những bao đựng bột in hình hoa để tôi may quần áo, cho chúng tôi sự hiểu biết và, quan trọng hơn hết thảy, tình yêu thương.