Những Cậu Bé Hỏa Tiễn

Lượt đọc: 210 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3. MẸ TÔI

❊ ❊ ❊

NHỮNG MẢNH GỖ vỡ vụn bay vụt ngang qua tai tôi. Hàng rào tan tành thành từng mảng lớn tung lên không trung. Đám mảnh vụn cháy xém rơi rào rào xuống đất. Một tiếng động âm vang rền rĩ khắp khu lòng chảo. Tất cả chó của phía đầu và cuối thung lũng đồng loạt sủa inh ỏi, đèn sáng lên lần lượt từng nhà. Mọi người chạy ra và túm tụm lộn xộn trước những mái hiên. Về sau, tôi nghe thuật lại rằng nhiều người tưởng khu mỏ bị nổ hay người Nga đã tấn công vào thị trấn chúng tôi. Vào ngay lúc đó, tôi chẳng nghĩ được gì khác ngoài việc thấy một vòng tròn to màu cam lượn lờ trước mắt. Đến khi tôi lấy lại chút tri giác và bắt đầu nhận thức được thì vòng tròn mới biến mất và tôi mới nhìn lại xung quanh mình. Những đứa khác đang ngồi thu lu trên bãi cỏ, hai tay bịt chặt lấy tai. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi điểm sơ qua không có đứa nào bị thương nặng cả. Chỉ có mái tóc Đ.V của Roy Lee cần được chải lại, mắt O’Dell thì căng tròn như mắt những con cú làm tổ ở nhà than, và kính của Sherman thì lệch hẳn sang một bên. Lũ chó rút hết về phía góc xa của sân nhà. Bọn chúng trườn từ từ, bụng lê sát đất về phía chúng tôi khi Mẹ bước ra và nhìn về phía khoảng không gian đen kịt. “Sonny?” Mẹ gọi tôi. Và tôi nghĩ ngay lúc đó Mẹ đã nhìn thấy số phận của cái hàng rào vì nghe tiếng thảng thốt: “Ôi, lạy Chúa tôi!”

Bố bước ra sau Mẹ, trên tay vẫn cầm tờ báo: “Có chuyện gì thế Elsie?”

Vừa nhìn thấy sự xuất hiện của Bố, tất cả mấy thằng khác vùng bỏ chạy sạch. Chắc bọn chúng từng nghe cái tiếng hung tợn như vậy của ông ở khu mỏ nên chẳng đứa nào muốn dính vào trận lôi đình của ông cả. Tôi nhanh chóng liếc được hình ảnh Roy Lee phóng qua mảnh hàng rào còn sót lại. Mấy đứa kia thì băng qua chỗ hổng vừa được tạo ra bởi vụ nổ. Lúc nguy ngập đó, tôi tự nhủ chắc phải chạy trốn theo chúng nó lên rừng tạm lánh một hay hai năm mất thôi! Nhưng không may tôi đã bị bắt lại, ý định trốn chạy đã bị phá vỡ hoàn toàn. Tôi đáp lại Mẹ một cách yếu ớt, miệng tôi vẫn chưa thể hoạt động lại bình thường được. Mẹ nói: “Sonny Hickam. Cậu lại đây ngay cho tôi!”. Tôi vuốt hai tai cho bớt ù rồi chậm chạp tiến về phía hiên sau nhà, thấp thỏm chờ đợi Bố hay Mẹ bước ra để kết liễu tôi.

“Elsie, bà có biết chuyện quái quỷ gì vừa xảy ra ở đây không?” Bố hỏi Mẹ.

Thật may là Mẹ đã nhận ra toàn cuộc. “Sonny nó hỏi mình có thể cho nó chế tạo tên lửa hay không, Homer ạ!” Mẹ trả lời và lấy làm lạ khi Bố không nhận thức ra được sự thật hiển nhiên này.

Bố vẫn còn bối rối với câu trả lời của Mẹ. “Sonny mà chế tạo tên lửa ư? Nó thậm chí còn không biết gắn lại xích xe đạp nữa là!”

“Chúng ta cứ chờ xem sao.” Mẹ hít một hơi sâu. “Sonny, vậy mấy đứa kia có bị gì không?”

Qua bao năm kinh nghiệm, mỗi lần gặp rắc rối với Mẹ, tôi biết rằng cách tốt nhất là giả bộ ngờ nghệch. “Mấy đứa nào cơ ạ?” Tôi vờ ngơ ngác. Ngay cả trong những tình huống ngặt nghèo nhất, khả năng che đậy của tôi cũng làm cho sự việc được dịu đi đôi chút. Một lần, tôi dùng chiếc xe cút kít tốt nhất và cũng là chiếc duy nhất của Mẹ làm xe trượt xuống triền dốc của núi Substation. Sau đó tôi gắn nhầm vị trí của những cái chân mà tôi đã tháo ra trước đó và cả đám ốc vít liên kết khớp nối của chúng. Không những thế, trên đường thả dốc, xe còn trượt lên tảng đá chắn ngang đường để lại một vết lõm sâu không thể tưởng, bánh xe thì bị mòn vẹt. Đến khi trở về với những gì còn sót lại, tôi thanh minh thanh nga rằng đã thấy những bông hoa rất đẹp trên núi và định mang về cho Mẹ “nếu như chiếc xe cút kít cũ kĩ không vỡ tan ra từng mảnh như thế này!” Mẹ chẳng khờ dại tí nào để tin vào lời biện bạch của tôi nhưng bà vẫn cười ngặt nghẽo rồi vỗ tôi một cái mạnh hết sức. Dù gì đi nữa, đôi khi cũng là những việc tôi đã lỡ làm mất rồi...

“Elsie, tôi không quan tâm đến những thằng nhãi khác!” Bố bảo Mẹ, “Chỉ cần canh chừng thằng nhóc này thật kĩ trước khi nó kịp làm xấu mặt tôi với cả thị trấn Coalwood đấy!”

Mẹ cười rồi quát lại vẻ cay đắng, “Ôi, mình ơi, vâng. Thiên đường cấm không cho ông được quyền xấu hổ à! Tại sao vậy, tiếp đó thì mọi công nhân sẽ không xúc than cho ông nữa hay sao!”

Bố lườm Mẹ: “Đã 20 năm nay rồi họ có xúc bằng tay đâu, họ dùng máy móc cơ mà.”

“À, lại còn thú vị như thế đấy hả!”

Tôi nhận ra Bố và Mẹ lại bắt đầu cãi cọ như thường lệ, nên len lén thu mình vào góc tối trong sân nhà cạnh lũ chó. Dandy rúc vào tay tôi còn Poteet thì nằm dựa vào chân. Tôi cảm thấy cô nàng run rẩy, hay đó là tôi run cũng nên. Bố lại cho Mẹ một bài về việc khu mỏ đã nuôi sống Mẹ và lũ trẻ chúng tôi như thế nào, còn Mẹ thì đáp trả rằng khu mỏ đã đem lại bao nhiêu cạm bẫy chết chóc. Khi Bố lắc đầu bỏ vào nhà, bà Sharitz hàng xóm cạnh nhà khẽ gọi Mẹ rồi tựa vào hàng rào trò chuyện. Tôi chẳng nghe được họ nói gì nhưng tôi có thể đoán được hết. Tôi còn thấy bà Todd đang kiên nhẫn chờ đợi ở hàng rào bên cạnh. Bà Sharitz sẽ truyền tin tức từ Mẹ tôi sang bà Todd rồi cứ thế mọi việc sẽ đi dọc theo hàng rào qua khắp mọi nhà lân cận. Tôi biết rằng chỉ trong một giờ đồng hồ ngắn ngủi nữa thôi, cả Coalwood sẽ biết về cái tên lửa nửa vời, chuyện tôi đã kéo lũ trẻ vào sự ngu ngốc của mình như thế nào và mọi người sẽ được dịp cười hỉ hả vào mũi tôi. Sau khi nói chuyện với bà Sharitz, Mẹ đến bên cạnh tôi nhìn vào mảnh hàng rào đổ nát đang cháy âm ỉ rồi thở dài thườn thượt. Bây giờ chỉ còn hai mẹ con, Mẹ có thể thoải mái thể hiện sự thất vọng tràn trề và nổi trận lôi đình với tôi. Tôi gồng mình lấy hết can đảm chờ đợi. Ngờ đâu bà chỉ hỏi thật nhẹ nhàng: “Chẳng phải Mẹ đã dặn con đừng tự làm nổ tung mình đấy sao?”

Ngay sau đó, tôi nghe chiếc “hắc phôn” réo vang và nhìn thấy bố ngang qua cửa sổ phòng khách khi ông chạy tới nhấc ống nghe. Tôi hy vọng rằng không phải là ai gọi để than phiền về tiếng ồn vừa xảy ra. Mẹ nhìn vào cửa sổ rồi lại nhìn về phía nhà than. Tôi biết rằng tốt nhất là nên im lặng khi Mẹ đang suy ngẫm mọi việc trong đầu. Một lúc sau, Mẹ chỉ về phía sân sau và bảo tôi: “Đi nào, lại ngồi xuống bậc thềm đi, Mẹ con mình cần nói chuyện với nhau.”

“Con biết là con đã làm sai, Mẹ ạ!” Tôi cố gắng phủ đầu những suy nghĩ của Mẹ.

“Homer Hadley Hickam Con. Việc này không sai, nó chỉ ngu ngốc thôi. Mẹ bảo ngồi xuống, nghe không!”

Tôi chấp hành với cảm giác như một tên tử tù sắp bị chặt đầu đến nơi vậy. Dandy bò lên cạnh, rên ư ử khe khẽ rồi gác đầu lên bàn chân tôi. Poteet thì phóng đi bắt dơi. Tôi quan sát nó phóng lên không, xoay hai vòng rồi rơi, xuống tiếp tục chạy, cái mõm đen ngoác rộng.

Tôi tự nhủ, lần này mình gặp rắc rối to rồi đây. Mẹ luôn rất giỏi trong việc nghĩ ra những hình phạt cực kì sáng tạo. Một lần nọ, sau giờ học vào Chủ nhật, trong lúc vội vàng xuống sông bắt tôm với Roy Lee, tôi đã mang cả đôi giày da dùng đi lễ nhà thờ xuống nước. Khi Mẹ bắt gặp đôi giày Buster Browns ướt sũng của tôi bà đã gằn giọng: “Mẹ thề với con đấy Sonny, nếu đầu óc con còn trống rỗng hơn nữa thì nó sẽ bay khỏi cổ con như bong bóng đấy!”. Để trừng phạt, Mẹ ra lệnh cho tôi trong tuần tới chỉ được mang tất khi đi lễ nhà thờ. Chẳng mất bao lâu để tin tức này truyền đi khắp thị trấn. Nhưng tôi chẳng lấy thế làm thất vọng, khi bước xuống lối đi trong nhà thờ thì mọi người thầm huých vào người đứng kế bên rồi chỉ trỏ vào tôi. Chỉ có điều tôi đã làm rách tất và ngón chân cái to oạch của tôi lòi hết cả ra ngoài. Mẹ bị mất mặt thật sự khi ngay cả linh mục cũng không thể giữ được gương mặt điềm tĩnh trong lúc đấy.

Mẹ đứng trước mặt tôi, khoanh tay lại rồi nghếch cằm về phía trước. Bố nói Mẹ nhìn thật đúng là con nhà Lavender khi làm động tác này và thông thường điều đó đồng nghĩa với rắc rối sắp xảy ra. “Sonny, con có nghĩ rằng con có thể chế tạo tên lửa được không?”

Câu hỏi của Mẹ làm tôi giật mình và quên hẳn tính rụt rè thường ngày: “Không, Mẹ ạ.” Tôi nhắc lại rõ ràng hơn: “Con không biết làm như thế nào cả.”

Mẹ đảo mắt” “Mẹ biết con không biết làm. Nhưng mẹ muốn biết nếu con thật sự nghiên cứu về nó, con sẽ làm được chứ?”

Tôi dò xét xem Mẹ có đang lừa tôi vào tròng nhằm bắt tôi làm việc gì ngoài ý muốn hay không. Tôi chắc chắn là có, chỉ có điều phải tìm ra nó mà thôi. Dù vậy, tôi nghĩ ít nhất cũng nên nói gì đó. “Xem nào... con nghĩ rằng có lẽ là con có...”

Mẹ ngắt lời tôi. Mẹ biết tôi chỉ trả lời qua loa cho xong. “Sonny,” Mẹ thở dài. “Con là một thằng bé dễ thương. Mẹ yêu con lắm. Nhưng quỷ tha ma bắt, con luôn như đi trên mây suốt cả đời mình, tạo dựng ra những trò chơi và lôi kéo Roy Lee, Sherman, O’Dell vào những kế hoạch ngông cuồng. Mẹ nghĩ đã đến lúc con nên chín chắn lên một chút.”

Mỗi khi một bà Mẹ ở Coalwood bảo rằng con trai mình phải “chín chắn lên một chút” thì thường thiên về hướng những gì cậu ta không muốn làm cho lắm. Tôi bắt đầu cảm thấy lúng túng. Mẹ lại sắp làm mọi việc trầm trọng thêm cả chục lần rồi đây. “Đêm hôm nọ, mẹ đã lo lắng cho con khi trò chuyện với Bố.” Mẹ phân trần. “Mẹ hỏi Bố rằng con sẽ nên làm gì khi lớn lên, thì Bố bảo đã tìm cho con một công việc phục vụ trên mặt đất ở khu mỏ. Con có hiểu điều này đồng nghĩa với việc gì không hả Sonny? Con sẽ trở thành một thứ đại loại như là thư ký của Bố con, sẽ suốt ngày dính với cái máy đánh chữ lọc cọc gõ những đơn từ hoặc ghi chép bao nhiêu tấn than được luân chuyển mỗi ngày. Đó là những gì Bố nghĩ con có thể làm tốt nhất đấy!”

Một câu hỏi bật ra khỏi miệng tôi, nó khiến chính tôi cũng phải ngạc nhiên. Tôi nghĩ rằng mình đã thắc mắc điều này rất lâu nhưng vẫn chưa có lời giải đáp. Tôi hỏi Mẹ: “Sao Bố lại không ưa con vậy?”

Mẹ như vừa bị dội một gáo nước lạnh vào mặt. Mẹ lặng im một hồi, gặm nhấm lấy câu hỏi rồi rốt cuộc bà cũng mở miệng: “Không phải Bố không ưa con, chỉ vì ông ấy lúc nào cũng nghĩ đến khu mỏ nên chẳng còn nhiều thời gian để nghĩ về con mà thôi.”

Nếu như Mẹ nói để an ủi thì bà đã chẳng làm cho lòng tôi vui lên chút nào cả. Tôi biết Bố luôn nghĩ về Jim, luôn khoe khoang với mọi người rằng anh ấy là một cầu thủ bóng bầu dục tài ba đến cỡ nào, và anh ấy sẽ xé toang cả thế giới với tài năng đó ra sao khi lên đại học.

Mẹ lại ngồi xuống choàng tay qua vai tôi. Tôi co rúm trong cái ôm mang cảm giác xa lạ này, đã lâu rồi bà không ôm ghì lấy tôi như vậy. Đây cũng không phải là cách gia đình tôi thường làm với nhau. “Con phải thoát khỏi Coalwood, Sonny ạ!” Mẹ nhỏ nhẹ nói. “Jimmy sẽ đi thôi. Bóng bầu dục sẽ mang nó ra khỏi đây. Mẹ vẫn mong nó trở thành bác sĩ, nha sĩ hay một thứ gì đó tương tự như vậy, nhưng bóng bầu dục cuối cùng cũng giúp nó ra khỏi Coalwood, sau đó nó có thể trở thành bất cứ ai mà nó muốn.”

Mẹ ghì tôi lại gần hơn. Một thoáng cảm động, tôi ngả đầu lên vai bà, nhưng chợt nhận ra rằng điều này có vẻ đã đi quá xa. “Sẽ thật không dễ dàng chút nào đối với con.” Mẹ quả quyết. “Con và mẹ, mình sẽ phải làm gì đó để thuyết phục Bố thay đổi cách nhìn về con và cho con lên đại học. Mẹ đã dành dụm tiền rất lâu, bây giờ có lẽ đã tạm đủ cho con rồi đấy, nhưng nếu mẹ nói với Bố lúc này thì ông ấy sẽ gạt phắt đi thôi, sẽ cho rằng như vậy là phí phạm. Trong suy nghĩ của Bố, con sẽ chỉ luẩn quẩn ở đây, làm việc vặt vãnh ở khu mỏ của ông mà thôi, con ạ!”

“Con đương nhiên muốn học đại học...” Tôi bắt đầu nói.

“Con phải muốn chứ!” Mẹ cướp lời tôi ngay, tay buông khỏi vai tôi. Chợt tôi cảm thấy người mình thoáng lạnh. Mẹ tuyên bố hùng hồn: “Một ngày nào đó Coalwood sẽ chết, chết dần chết mòn!”

“Gì cơ Mẹ?” Tôi không hiểu Mẹ muốn nói gì.

Mẹ đứng dậy. Tôi thấy mắt bà ngấn lệ. Là một người cứng cỏi, Mẹ không phải là một người dễ rơi nước mắt. Chỉ một lát sau, Mẹ đã hoàn toàn bình tĩnh lại. “Con không thể trông chờ vào khu mỏ sau khi học xong cấp 3, và cũng không thể trông đợi điều gì tốt đẹp từ cái thị trấn này cả. Chú ý này, con nghe không? Hãy nhìn những đứa trẻ ở Big Creek đi, từ Berwind, Bartley đến Cucumber... Bố của chúng thất nghiệp và các thị trấn đó dần tàn lụi xung quanh họ. Do nền kinh tế suy sụp hay do mỏ than cạn kiệt dần hay vì lý do gì nữa Mẹ không biết hết được, nhưng Mẹ cảm thấy rằng rồi một ngày Coalwood cũng sẽ chung số phận mà thôi. Con phải làm mọi cách để thoát khỏi đây, bắt đầu từ bây giờ, con nhé!”

Tôi chẳng biết nói gì nữa cả, chỉ đứng nhìn Mẹ trân trân. Bà lặng lẽ thở dài... “Để thoát khỏi đây, con phải cho Bố thấy rằng con thông minh hơn ông ấy nghĩ. Mẹ tin con có thể chế tạo được tên lửa, Bố thì không. Mẹ muốn con chứng minh rằng mẹ đúng và ông ấy hoàn toàn sai. Yêu cầu này có quá đáng không con?”

Mẹ lại thở dài lần nữa trước khi tôi kịp đáp lại, lướt mắt qua hàng rào đã bị thiêu rụi, lầm lũi bước qua tôi tiến thẳng vào nhà. Tôi nhẹ nhàng rút chân ra khỏi đầu Dandy, tránh cho nó khỏi giật mình rồi rời bậc thềm. Đứng chơ vơ trong khoảng tối ở góc sân, bóng núi bao trùm lấy tôi, tôi cố gắng hệ thống và suy ngẫm lại tất cả những gì Mẹ nói. Dandy đứng dậy, rụt rè bước lại gần và liếm tay tôi. Nó bây giờ là một con chó già ngoan ngoãn. Còn về phần Poteet, nó đã thôi không còn đuổi bắt dơi nữa và nằm thiu thiu ngủ dưới gốc cây táo sau nhà.

Khi tôi vào trong nhà, Bố vẫn còn ôm lấy chiếc “hắc phôn”. Bố luôn dùng thán từ khi nói chuyện điện thoại với người ở công ty: “Cho Số 4 hoạt động ngay lập tức!”. Số 4 là một trong những cái ống thông gió khổng lồ nằm trên mặt đất dùng để dẫn không khí xuống hầm mỏ. Người nào đó ở đầu dây bên kia đang không làm đúng theo yêu cầu của Bố. “Bây giờ tôi rời nhà đến đó đây, phải làm cho nó hoạt động khi tôi đến nơi, nghe chưa!” Bố dập máy một cách thô bạo. Tôi nhìn Bố mở toang tủ quần áo, chộp lấy áo khoác và mũ. Ông vụt qua tôi, không thèm liếc nhìn như tôi chẳng hề hiện diện rồi đi qua cửa sau. Tôi nghe tiếng cửa lách cách mở rồi đóng lại và Bố mất hút vào trong màn đêm sâu thẳm.

Tôi lên lầu, thấy Mẹ đang đợi mình trong phòng lớn. Bà chưa yên lòng với tôi: “Con có hiểu được chút nào từ những gì mẹ nói tối nay không?”

Hình như tôi đang đờ đẫn lắm. “Dạ...”, tôi bắt đầu nói.

“Ôi Chúa, Sonny con ơi!” Mẹ rên rỉ một cách giận dữ. Mẹ đặt ngón tay lên mũi tôi: “Mẹ-đặt-niềm-tin-vào-con-đấy!”, từng chữ thốt ra dằn mạnh cùng từng nhịp gõ. “Cho Bố thấy là con có thể đạt được một thành tựu nào đó! Hãy chế tạo tên lửa đi!”. Mẹ nhìn tôi với ánh mắt đầy ngụ ý rồi trở vào phòng ngủ.

Bố về nhà thì đã quá nửa đêm. Tôi chợp ngủ lơ mơ trong những câu nói của Mẹ. Tôi nghe Bố rón rén bước lên cầu thang và bắt đầu nghĩ lại mọi việc vừa xảy ra. Tôi nhẹ nhàng nhấc con mèo hoa Daisy Mae ra khỏi vòng tay mình rồi đặt nó xuống chân giường. Tôi nhổm dậy và mở toang cửa sổ, nhìn ra ngoài. Nhà than bao trùm lấy tôi như một con nhện khổng lồ. Theo lời Mẹ, Bố luôn nghĩ rằng tôi chỉ thích hợp làm một tên thư ký quèn ở khu mỏ mà thôi... Một luồng hơi nước thốc lên từ ống thông khí cạnh nhà than, tôi dõi theo nó bay lên trời, nhìn những giọt nước nhỏ tản mát ra xung quanh. Tối nay, mặt trăng lơ lửng trên cao, to và vàng nhã, mờ ảo giữa vòng hơi nước bảng lảng xung quanh nó. Những ngôi sao lấp lánh trôi theo dòng sông nhỏ hẹp của bầu trời lọt thỏm giữa những ngọn núi cao. Tôi ngắm nhìn những tia sáng lóa lên từ xa xa. Tôi chẳng phân biệt được ngôi sao này với ngôi sao khác, thật tình không hiểu biết về kiến thức không gian là mấy. Và thật phũ phàng, đối với tên lửa, tôi cũng chẳng biết tí gì. Đột nhiên tôi cảm thấy mình thật sự ngu ngốc như Bố thường nghĩ. Mẹ bảo tôi phải chế tạo được tên lửa, phải cho Bố thấy tôi có thể làm được gì. Tôi cũng từng nghĩ là mình phải học hỏi như thế nào để có thể làm việc được cho Wernher von Braun. Nếu như Bố thông qua “học bổng” Elsie Hickam của Mẹ thì may ra điều đó có thể trở thành hiện thực.

Rồi tôi nhớ lại lời Mẹ nói về việc Coalwood đang dần tàn lụi. Đây là điều khó hiểu nhất trong những gì Mẹ nói tối nay. Xung quanh tôi, ngày ngày Coalwood vẫn tiếp diễn trong bản giao hưởng công nghiệp với tiếng ầm ầm của những chuyến xe than, tiếng khói phun rền rĩ của đầu tàu và tiếng nhịp chân rộn rã của thợ mỏ. Làm sao mọi thứ đó có thể kết thúc được?

Chiếc “hắc phôn” lại réo lên ầm ĩ cắt ngang suy nghĩ của tôi. Có lẽ Bố chỉ vừa kịp đặt đầu lên gối lúc điện thoại reo. Tôi nghe thấy giọng nghẹt mũi của Bố và một tràng chửi tục nối tiếp sau đó. Chỉ trong vài giây, cửa phòng Bố bật tung ra rồi tôi nghe tiếng ông phóng thình thịch xuống cầu thang cứ như đang bị truy đuổi vậy. Xuống tới cuối thang thì Bố bắt đầu ho, những tiếng ho thật khàn đục. Dạo này Bố hay than phiền về chứng dị ứng của mình mặc dù tiết thu trong không khí thường có rất ít phấn hoa. Tôi thường bị đánh thức vào ban đêm bởi những tiếng ho của Bố, nhưng chưa bao giờ nghe nó trầm trọng như vậy. Ít phút sau, tôi nhìn thấy Bố qua cửa sổ phòng mình khi ông bước nhanh về phía khu mỏ, đầu cúi xuống đất và chiếc khăn rằn quấn quanh mặt. Bố đột ngột dừng lại rồi cúi gập người xuống, như đang trong cơn quặn đau dữ dội, có vẻ chứng dị ứng đang thật sự hành hạ ông. Bố gượng thẳng người và hấp tấp bước tiếp. Khi Bố đến gần đường ray thì một đoàn tàu dài chở đầy than lăn bánh ra, chừa đường đi cho Bố cứ như là nó nhận thấy được sự xuất hiện của ông vậy. Đến lúc Bố nhảy qua đường ray và mất dạng phía cuối đường thì những chiếc toa xe đi ngược trở lại che khuất tầm nhìn của tôi. Phòng Mẹ ngay cạnh phòng tôi, tôi nghe được tiếng bà kéo rèm cửa sổ xuống. Vậy ra Mẹ cũng đang dõi theo Bố.

Người dịch:Lâm Thanh Tùng - Làm ebook: thanhbt - Ngày hoàn thành: 04/09/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.