Những Cậu Bé Hỏa Tiễn

Lượt đọc: 213 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25. HỘI CHỢ KHOA HỌC TOÀN QUỐC

❊ ❊ ❊

MỘT THÁNG trước kỳ hội chợ khoa học ở Bluefield trôi qua trong chớp mắt. Có quá nhiều thứ cần chuẩn bị. Cô Riley vui vẻ và rạng rỡ như đóa hoa tươi thắm nở rộ trong sắc xuân. Mặt cô đã hồng hào trở lại và ánh mắt rạng ngời như thuở nào. Mỗi ngày sau giờ học, cô giúp tôi cải thiện khả năng thuyết trình. Cô còn gọi điện cho thầy cô các trường khác cũng có học sinh tham dự để hỏi thêm một số kinh nghiệm chuẩn bị và thuyết trình. Mỗi ngày tôi đều mài dũa thêm bài thuyết trình của mình để có thể chuyển tải nhanh chóng về phép tính cho thiết kế miệng tên lửa De Laval, lực đẩy và tỉ lệ trọng lượng, và phép tính lượng giác cần cho việc tìm ra độ cao mỗi lần thử nghiệm tên lửa không chuyên.

Quentin đến nhà tôi vào mỗi cuối tuần; cậu giúp chuẩn bị những biểu đồ, đồ thị của kết cấu miệng tên lửa, đường bay của hỏa tiễn và thiết kế của bộ thăng bằng. O’Dell tìm đâu đó được một tấm vải nhung đen dùng để lót những bộ phận của hỏa tiễn khi trưng bày. Cậu ấy còn đóng một cái thùng gỗ, cẩn thận lót giấy báo để chứa tất cả mọi thứ. Sherman cùng Billy chụp lại nhiều hình ảnh của Cape Coalwood và gắn vào cuốn album ảnh. Còn Roy Lee thì làm những miếng giấy 3x5cm để chú thích kích thước và công dụng cho miệng, chóp và phần thân tên lửa.

Trong khi bọn tôi bận bịu chuẩn bị cho Hội Chợ Khoa Học Toàn Quốc thì hầm mỏ Coalwood tiếp tục ngưng trệ. Một vài thợ mỏ quá cần tiền nên cố gắng xin làm việc thêm ca khuya nhưng đều bị đội tự vệ của Liên minh Công nhân đuổi về hết. Cửa hàng của công ty cho thiếu nợ đến mức cùng cực để cứu vãn tình hình. Cả công ty và liên minh đều không tỏ dấu hiệu gì của sự nhượng bộ.

Chú Caton đến nài nỉ chú Dubonnet và cuối cùng ông đã nới tay một chút cho chú chế tạo miệng, thân, bộ thăng bằng và chóp tên lửa cho tôi dùng trưng bày. Những miệng tên lửa lần này cho thấy sự cải tiến vượt bậc trong thiết kế của BCMA từ việc khoét loe miệng đơn giản đến phiên bản mới nhất được tráng lớp cách nhiệt bóng bẩy. Tất cả đẹp lung linh như những món trang sức quí giá. Chú Caton đã dồn hết tâm trí cho chúng, cắt xén hết từng phần kim loại dư thừa đến khi góc phân kì/hội tụ có thể được nhìn thấy từ bên ngoài. Tôi dám chắc rằng nó nhìn không khác gì miệng tên lửa được chế tạo ở Cape Canaveral.

Tôi đến sảnh của Liên minh Công nhân để cám ơn chú Dubonnet đã nới tay cho chú Caton thực hiện công việc này. “Hãy nói với họ rằng công cụ hợp thành tên lửa của cháu được UMWA chế tác nhé,” ông buồn rầu nói. Chú ấy u sầu cũng hợp lý thôi, vì tôi biết kinh phí cho cuộc biểu tình đã cạn kiệt và lương thực tiếp tế cũng vơi dần. Thật tình tôi cảm thấy xấu hổ vì mình đã làm phiền chú về mấy quả hỏa tiễn trong hoàn cảnh này.

Còn ở nhà tôi, Bố vẫn đến khu mỏ làm việc đều đặn mỗi ngày, cùng thuộc hạ đảm bảo an toàn cho hầm mỏ và thậm chí còn phun bụi đá nếu cần thiết. Thỉnh thoảng trước và sau khi đi làm về, ông cũng có liếc sơ qua mấy thứ bọn tôi chuẩn bị trưng bày nằm dưới hầm nhưng chẳng có ý kiến gì. Trước lúc tôi thức dậy vào buổi sáng ông đã đi làm, còn khi ông về thì tôi đang trong phòng làm bài tập hoặc đã ngủ. Dù sao đi nữa, ông vẫn giữ lời hứa về việc hỗ trợ mọi thứ tôi cần nhưng chẳng màng hỏi han tôi về chuyến đi đến Indianapolis sắp tới. Thật ra, tôi cũng không đòi hỏi gì hơn ở ông cả.

Những ngày cuối tuần trước khi tôi xuất phát, tôi nghe Mẹ hỏi ông đã thông báo với công ty về việc chuyển xuống bãi biển Myrtle chưa. “Anh phải đợi đến khi cuộc biểu tình kết thúc, Elsie ạ,” ông đáp.

“Tại sao chứ?”

“Vì anh không muốn Liên minh Công nhân nghĩ rằng họ đã đuổi cổ được anh.”

Có vẻ như Mẹ chấp nhận lời giải thích này, còn tôi thì nghi ngờ điều đó. Thứ nhất, kể từ khi nào Bố lại quan tâm đến suy nghĩ của Liên minh Công nhân nhỉ? Một điều nữa, tôi không tin rằng Bố có thể bỏ đi mà không đào tạo một ai đó để thay thế mình. Để làm được việc này, ông phải thông báo kế hoạch của mình cho công ty càng sớm càng tốt. Hơn nữa, tôi cũng chẳng nghe động tĩnh gì về việc bố mẹ tôi chuyển đi nơi khác từ mạng lưới thông tin qua hàng rào cả. Tôi biết Mẹ không nhắc tới việc này với ai vì bà nghĩ đây là việc cá nhân. Nhưng có vẻ như Bố cũng chẳng cho ai trong khu mỏ biết. Chỉ cần một lời thì thầm to nhỏ thôi là tin tức sẽ lan nhanh khắp mạng lưới thông tin hoặc một trong mấy đứa bạn tôi sẽ hỏi han ngay. Vậy thật ra Bố đang dự định điều gì? Nhưng tôi quá bận bịu nên chỉ dừng lại ở suy nghĩ vẩn vơ này thôi.

Vào đêm trước ngày xuất phát đến Indianapolis, Quentin ở lại nhà tôi, nhưng mặc nhiên không cho tôi ngủ mà cứ xoáy không ngừng vào đầu tôi những câu hỏi về lượng giác, tích phân, vật lý, hóa học và công thức tích phân bọn tôi dùng cho thiết kế hỏa tiễn. Cuối cùng, đến khoảng 3 giờ sáng, tôi gục xuống giường, lấy gối bịt tai lại. “Đừng hỏi nữa, Q,” tôi nài nỉ. “Vì Chúa, đừng hỏi nữa.”

Tôi nghe loáng thoáng dưới chiếc gối giọng Quentin đằng hắng. “Đây là dự định của cậu hả Sonny, làm nhục mặt cả cái miền Tây Virginia bằng cái sự ngu dốt chết tiệt của mình à.”

Tôi kéo cái gối xuống. “Thì tiếp tục nào,” tôi thở dài.

“Vậy mới được chứ!” cậu ấy hồ hởi. “Được rồi bạn già. Một câu hỏi dễ nhé. Định nghĩa lực đẩy riêng.”

“Lực đẩy riêng được tính bằng cách lấy độ lớn của lực đẩy được tạo ra bởi chất nổ đẩy (tính bằng pound) chia cho tỉ lệ tiêu hao.”

“Tính toán nó để làm gì?”

Tôi đáp một hơi. “Nó dùng để xác định hiệu suất của chất nổ đẩy. Sử dụng giá trị của lực đẩy riêng, ta có thể tính được vận tốc tên lửa đạt được và qua đó sẽ đánh giá được toàn bộ quá trình thực hiện.”

“Tốt lắm. Tiếp này, hệ số trọng lượng khí là gì?”

Tôi buông một tiếng thở dài rên rỉ, dán mắt lên trần nhà và tiếp tục trả lời. So với Quentin, chắc chắn Indianapolis là một việc ngon ơ.

XE BUÝT LỚN TRAILWAYS tại trạm Welch cho phép tôi chất thùng dụng cụ và mấy tấm bảng vào trong khoang chứa hành lý. Mấy đứa bạn, Mẹ, Bố, chú Caton, chú Ferro, chú Dubonnet, Melba June và cả thầy Turner đều ra tiễn tôi. Basil cũng có mặt, hí hoáy viết liên hồi. Tờ Welch Daily News đã vay mượn một ít từ bài viết của anh ấy về chúng tôi và về chiến thắng của cả nhóm tại hội chợ khoa học. Basil còn dự định lấn át tờ báo lớn ấy bằng những tính từ chuyên biệt của anh.

Emily Sue cũng đến. Cô bạn bắt tôi mở vali cho xem bộ lễ phục màu xanh dương rồi vỗ vai tôi như một bạn trai và nói. “Tớ đoán rằng ít nhất thì cậu nhìn cũng bảnh bao.”

Trong một thoáng, tôi hồ như trông thấy cô Geneva Eggers đằng sau đám đông, nhưng khi cố nhìn lại cho rõ thì đã không còn bóng dáng của cô nữa. Dorothy cũng chẳng xuất hiện, đương nhiên rồi, và tôi cũng không mong đợi gì nàng. Melba June trao cho tôi một nụ hôn môi nồng thắm làm mặt tôi tím tái lại trước Mẹ vì ngượng. “Hãy chiến thắng nhé, dũng sĩ của em,” nàng cười hớn hở.

Ngay trước khi tôi bước lên xe buýt thì Jake đến trong chiếc Corvette quen thuộc làm tôi rất vui. Niềm vui còn được nhân lên khi tôi trông thấy cô Riley ngồi bên anh. Jake ra khỏi xe và vỗ vai tôi. “Anh nghe nói chú mày đã làm được nhiều cái hoành tráng phải không, Sonny. Anh phải quay về đây ngay để tiễn em đấy. À, em biết quý cô này chứ hả?”

Tôi bước lại phía cô Riley. Cô mở cửa xe nhưng không tỏ vẻ có ý định muốn bước ra ngoài nên tôi liền quỳ gối xuống bên cạnh. Không biết có phải cô lại cảm thấy mệt lại rồi hay không. “Cho họ thấy người dân miền Tây có thể làm được những gì, Sonny nhé,” cô bảo rồi chìa tay ra cho tôi.

“Vâng, thưa cô!” tôi nắm lấy tay cô lắc nhẹ và hứa. Hai cô trò nhìn nhau, rồi cô ôm tôi vào lòng, ghì chặt.

Mẹ vỗ nhẹ lên cánh tay tôi tại cửa xe buýt. “Con ngoan của Mẹ,” bà bảo. Còn Bố chỉ bắt tay tôi và chẳng nói gì, thậm chí còn cáu kỉnh khi thấy bóng dáng chú Dubonnet. Cả hai nói với nhau gì đó, ném những ánh mắt hận thù vào nhau khi xe buýt bắt đầu lăn bánh.

TÔI THẢ MÌNH VÀO GHẾ khi xe buýt bon bon lăn bánh trong màn đêm. Tôi ngủ gần như suốt chặng đường và chỉ mở mắt khi tia nắng đầu tiên rọi vào xe. Tôi giật mình khi không còn thấy xung quanh là những ngọn núi quen thuộc nữa mà thay vào đó là những dải đất trống trải dài mênh mông. Đến gần trưa thì tới thành phố, tôi lục tục lôi đồ đạc ra trong một góc ở Sảnh Hội chợ Indiana. Ở đây, tôi được chỉ định dựng quầy trưng bày ở góc ngoài rìa của hội chợ, chung khu với những đề án về lực đẩy khác. Ngay từ đầu, tôi đảo mắt sơ qua các quầy trưng bày khác và cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận ra rằng chẳng có cái nào đạt được sự tinh tế như thiết kế của BCMA cả. Bên cạnh quầy của tôi là một anh bạn có cái cằm nhô với chiếc mũ cao bồi trên đầu, đến từ Lubbock. Cậu ấy có hai thiết kế, một trong số đó có miệng tên lửa sử dụng thuật hàn chì, cái còn lại diễn tả cách phóng tên lửa bằng điện từ với nhiều bóng đèn màu nhỏ dọc theo chiều dài của bệ phóng, từ đó một trái bóng nhỏ được búng ra một khoảng cách khá xa. Chúng tôi nhanh chóng trở thành bạn của nhau. Tên cậu ấy là Orville nhưng thích được gọi là “Tex” hơn.

Tex cho tôi biết vài thông tin chẳng tốt lành tí nào: “Chúng ta chẳng thể thắng được giải nào ở đây đâu, Sonny ạ. Nhìn xung quanh đi. Giải thưởng sẽ thuộc về những đề án lớn và có nhiều sự đầu tư về tiền bạc.”

Lạc lõng giữa cái sảnh to lớn đông nghẹt người đi đi lại lại, tôi cảm thấy thật trơ trọi và bé nhỏ. Tôi cùng Tex đi thị sát các quầy trưng bày khác và nhận thức rõ những gì cậu ấy vừa nói. Đa số đều đồ sộ, phức tạp và hiển nhiên là toàn thứ đắt tiền. Một trong số đó có hai con khỉ được nhốt trong một bầu sinh quyển được cung cấp dưỡng khí từ cây xanh và có cả cơ cấu nuôi sống bằng viên thực phẩm nữa. Trước đây tôi chưa từng được thấy khỉ ngoài đời bao giờ, thế mà trong cái hội chợ khoa học này đã hiện diện những hai con. Đề án này được xưng danh CON ĐƯỜNG ĐẾN SAO HỎA. Tôi cảm thấy mụ mẫm cả người. Các chàng trai, cô gái chế tạo ra những đề án này sẽ là đối thủ của đám trẻ con của miền Tây Virginia chúng tôi ngoài đời sau này. Bất chợt, tôi cảm thấy tương lai của mình thật mờ mịt và những cái miệng tên lửa bóng loáng của tôi bỗng dưng trở nên thô kệch.

“Hầu hết những sản phẩm quái vật được trưng bày ở đây đều đến từ New York hay Massachusetts.” Tex nhún vai. “Tốn kém rất nhiều kinh phí, thêm vào đó mấy đứa chúng nó thật sự rất thông minh. Và vài yếu tố khác nữa. Ban giám khảo không thích đề án về hỏa tiễn đâu, vì họ nghĩ chúng quá nguy hiểm. Tớ biết rõ rằng khi tới đây, mình sẽ chẳng có cơ hội để chiến thắng bất cứ thứ gì đâu.”

“Vậy tại sao cậu lại tham dự?” tôi buột miệng hỏi. Giờ đây, tôi cảm thấy hy vọng được đặt chiếc cúp vào tủ trưng bày ở Big Creek đang dần dần bốc hơi đi mất.

“Vì nó rất thú vị. Rồi cậu sẽ thấy.”

Tex nói rất đúng, thật sự mọi thứ ở đây rất thú vị. Tôi cùng cậu ấy gây ấn tượng mạnh với những người lân la đến xem đề án của chúng tôi, miêu tả cho họ về công trình nghiên cứu học hỏi của mình và cảm giác thực tế khi phóng một quả tên lửa sẽ như thế nào. Tôi dùng tay của mình rất nhiều và còn tạo ra những âm thanh rõ to. Trông tôi giống như một diễn viên trên sân khấu và tôi thật sự thích thú với sự chú ý của mọi người, trừ khi họ bu lại quá gần thôi. Người dân miền Tây Virginia chúng tôi vẫn luôn cần một khoảng cách nhất định giữa mình và người lạ. Tôi lưu ý Tex rằng quầy trưng bày của bọn tôi luôn có nhiều người đến tham quan hơn những đề án to lớn, đắt đỏ kia. “Chắc chắn, chúng ta nổi tiếng rồi đấy.” Tex nói, “Nhưng điều đó chẳng gây ấn tượng tích cực gì cho ban giám khảo đâu.”

Ban giám khảo sẽ đến xem và chấm điểm vào ngày thứ tư của hội chợ. Vào đêm thứ hai, tất cả mọi người được thết đãi bữa ăn tối cực kì thịnh soạn và thu dọn đồ đạc cho gọn lại rồi về khách sạn. Tex và tôi đều đổi chỗ với người cùng phòng để được chia phòng với nhau. Bọn tôi cùng đi dạo quanh những con đường của Indianapolis, nơi này như một thủ đô rộng lớn, nườm nượp người và xe cộ tấp nập. Người dân ở đây rất thân thiện nhưng do quá đông nên tôi không cảm thấy thoải mái, ngay cả cái khoảng không gian trống trải xung quanh này cũng vậy, chợt tôi nhận ra mình đang nhớ những vùng núi ở nhà biết bao. Ở miền Tây Virginia, chúng luôn sừng sững hiên ngang tạo thành một hàng rào vững chắc bao quanh thị trấn và người dân bên trong. Còn ở Indianapolis, mọi người có thể tới từ bất cứ nơi đâu và va vào bạn bất cứ lúc nào.

Tôi thổ lộ cảm giác của mình cho Tex nghe làm cậu ấy phì cười. “Anh bạn ạ, nếu cậu muốn hiểu rõ hơn cảm giác trống trải, bằng phẳng này thì phải đến Texas thôi.” Sau đó bọn tôi cùng kể cho nhau nghe nhiều hơn về quê nhà của mình, mọi việc dường như làm cho Tex lo lắng. “Cậu không phải đến đây để thi đua trong hội chợ này,” cậu ấy bảo. “Cậu đến đây để đem lại chiến thắng cho tất cả những người dân ở thị trấn nhỏ bé nơi quê nhà. Rồi cậu sẽ ra sao nếu trở về với hai bàn tay trắng?” Nói rồi cậu lắc đầu. “Ôi dzời ơi. Tớ phải suy nghĩ nhiều hơn về điều này rồi đấy.”

Sáng hôm sau, Tex và tôi bắt xe buýt ra hội chợ để tiếp tục một ngày thú vị nữa của mình. Nhưng mọi việc xảy ra thật bất ngờ, tôi thấy mấy cái miệng, thân và chóp tên lửa của mình đã không cánh mà bay.

Tôi không thể nào hiểu nổi và cũng chẳng có kinh nghiệm gì để đối mặt với điều này. Làm sao mà chúng biến mất được nhỉ? Ai lại đánh cắp chúng và tại sao? Tex đến bên cạnh tôi. “Cậu không khóa đồ đạc lại à?”

“Tớ không nghĩ là mình phải làm vậy!” tôi la lên, giọng như lạc cả đi.

“Cậu từ đâu đến vậy, Sonny? À, phải rồi, miền Tây Virginia, tí nữa là tớ quên mất.” Nói rồi cậu ấy cho tôi xem cái thùng gỗ với cái khóa to đùng. “Ở đây là thành phố. Cậu phải khóa mọi thứ lại.” Cậu ấy vừa nói vừa nhìn tôi với ánh mắt đầy sự cảm thông. “Cậu phải thông báo việc này cho bảo vệ. Đi nào, để tớ dẫn cậu đi.”

Sau cùng, bọn tôi cũng tìm được người bảo vệ, ông nghe tôi tường thuật mọi chuyện rồi bảo rằng đêm qua có vài đứa vào đây, có lẽ bọn chúng đã khoắng đồ đạc của tôi. Tôi nghe rõ mồn một những gì ông ấy vừa nói nhưng chẳng thể tin vào tai mình. “Nhưng tại sao bọn nó phải làm vậy chứ?” tôi hỏi.

Người bảo vệ nhìn tôi. “Cháu đến từ đâu thế hả?”

“Miền Tây Virginia đấy,” Tex đáp như một lời giải thích, và hình như nó có tác dụng hoàn toàn.

Tôi trở về quầy trưng bày trong nỗi thất vọng tràn trề. Tôi vẫn còn đây những tấm ảnh của mấy đứa khác, cô Riley, lớp vật lý, xưởng kim khí điện máy, chú Bykovski, chú Ferro, chú Caton, tất cả những người thợ máy, nhà than, nhà tôi, phòng thí nghiệm dưới hầm với Daisy Mae đang nằm trên nắp máy giặt, và tất cả những giấy tờ tính toán cho miệng tên lửa, tấm hình có chữ ký của von Braun. Tôi cũng còn đây miếng nhung đen của O’Dell và những tấm giấy 3x5cm của Roy Lee. Nhưng miệng, thân, chóp tên lửa đã biến mất hết thì còn ý nghĩa gì cơ chứ. Khi ban giám khảo đến chấm điểm, tôi chẳng có gì cho họ xem cả. Tex đang bận rộn dựng quầy trưng bày. Nhiều người bắt đầu vào tham quan. Còn tôi thì chỉ biết đứng như trời trồng. Tất cả những gì đã xảy ra - hỏa tiễn của bọn tôi, chú Bykovski, Cape Coalwood, tích phân, cả Daisy Mae xấu số nữa - đều chỉ trông đợi vào lần phán quyết này, vậy mà bây giờ... Mặc dù biết rằng mình chẳng thể thắng nhưng những cảm giác kinh khủng từ chuỗi hình ảnh cứ dồn dập kéo tới làm mọi việc trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết. “Tex, tớ phải làm gì bây giờ?” tôi la lên.

Text dừng tay và đến bên cạnh tôi. Cậu ấy cởi chiếc mũ cao bồi ra rồi gãi đầu. “Thị trấn nhỏ bé đó của cậu có điện thoại chứ hả?”

Tôi chưa bao giờ gọi điện thoại đường dài lần nào trong đời cả. Tex dẫn tôi đến trạm điện thoại, tôi bấm số 0 rồi đọc số điện thoại nhà cho tổng đài. Và đây là một cú điện thoại do người nghe trả tiền. Mẹ nhấc máy và rồi tôi kể hết mọi việc cho bà. Bà không thốt lên được một lời nào. “Mẹ à, con phải có lại mấy dụng cụ hỏa tiễn. Mẹ có thể nhờ Bố hay ai đó giúp không?”

Một sự im lặng bao trùm đầu dây bên kia. “Sonny à, cuộc biểu tình đã trở nên tồi tệ hơn nhiều trong tuần này rồi. Vài người của Liên minh Công nhân đánh đuổi mấy người đốc công ra khỏi khu mỏ vào hôm qua. Bây giờ Tag phải lên nhà than để canh gác. Còn Bố con thì suốt ngày dọa sẽ đấm vỡ mũi John Dubonnet. Mẹ nghe ông ấy nói với Clyde rằng có thể sẽ nhờ đến cảnh sát liên bang nữa cơ.”

Tôi lại càng thêm thất vọng. “Mẹ ạ, con thật sự cần giúp đỡ.”

Bà thở dài. “Mẹ sẽ cố hết sức mình.”

Đột nhiên tôi cảm thấy mình thật ngu ngốc và ích kỉ. Trong khi Mẹ cho tôi biết thị trấn đang loạn cả lên, Bố và chú Dubonnet sắp thượng cẳng tay hạ cẳng chân và có thể cảnh sát liên bang sẽ xuất hiện nữa, thế mà tôi còn ở đây lằng nhằng về mấy dụng cụ hỏa tiễn của mình. “Mẹ à,” tôi nói, cố gắng kìm nén lại phần hồn đang muốn gào thét, khóc than và van nài của mình lại, “không sao đâu. Thật sự đấy Mẹ ạ. Con xin lỗi vì đã gọi điện như thế này.”

“Không, không đâu Sonny,” bà trấn an. “Con gọi là đúng rồi. Mẹ sẽ cố xem mình có thể làm gì, nhưng Mẹ không thể hứa chắc gì cả, con hiểu không?”

Tôi gác máy rồi quay trở lại quầy trưng bày của mình. Nhiều người nhìn theo tôi rồi tiếp tục qua xem tác phẩm của thí sinh khác. Tôi tìm thấy một cái thùng và ngồi ngay lên đó. Dù sao đi nữa, tôi nghĩ Tex cũng đúng thôi. Chẳng ai trong khu vực lực đẩy này có thể thắng một giải thưởng nào đâu. Vì vậy có lẽ tôi nên trở về nhà và chấp nhận lời nhận xét của mạng lưới thông tin hàng rào rằng mình chỉ là thằng thùng rỗng kêu to giống như những gì Bố đã từng nghe bấy nhiêu năm nay.

Đêm đó, Tex nghe điện thoại của khách sạn và gọi tôi. Ra là Mẹ gọi. “Con có thể ra trạm xe buýt Trailways ở Indianapolis vào lúc 8 giờ sáng mai không?”

Tim tôi như ngừng đập. “Có lẽ được.”

“Sẽ có một cái thùng được gửi cho con đấy.”

“Chuyện gì xảy ra vậy Mẹ?”

Bà cười nhưng tôi chẳng thấy tia hy vọng nào từ đó cả. “Sonny à, con hãy kiên nhẫn đợi đi.”

Sáng hôm sau, tôi vận bộ lễ phục màu xanh dương và chiếc cà vạt lòe loẹt vào rồi bắt chiếc xe taxi đầu tiên trong đời mình. Sau khi nhận lấy chiếc thùng gỗ đề tên mình tại trạm xe buýt, tôi hối thúc tài xế taxi và chúng tôi phóng như điên trên những con đường như đang ở Indianapolis 500. Xe thắng gấp ngay trung tâm hội chợ, và rồi người tài xế giúp tôi khuân chiếc hộp vào quầy trưng bày. Tex sang giúp đỡ tôi sắp xếp mọi thứ. Khi tôi thò tay vào túi rút tiền trả taxi, người tài xế nhìn mấy tấm hình rồi lắc đầu. “Chú cũng là dân miền Tây Virginia,” chú bảo. “Cháu chẳng nợ chú xu nào cả ngoài việc phải thi đấu cho thật tốt nhé!”

“Có bất ngờ cho cậu này, Sonny ơi,” Tex bảo, mắt cậu ấy xoe tròn khi thấy chiếc cà vạt của tôi. “Tớ đã nói chuyện với ủy ban phụ trách hội chợ này.” Cậu ấy hất đầu về phía mọi thí sinh nam nữ trong khu trưng bày lực đẩy và họ cũng cười toe toét đáp lại. “Tất cả bọn tớ đã làm việc này trong khi cậu đang lo lắng về mấy dụng cụ của cậu. Bọn tớ dọa họ rằng nếu như bọn mình không được chấm điểm một cách công bằng thì chúng ta sẽ phản kháng, giương bảng hiệu và diễu hành xung quanh như sinh viên ở châu Âu và Nhật Bản từng làm. Họ đã thực sự hoảng sợ và đồng ý tách khu lực đẩy ra một nhóm nhỏ riêng biệt và được quan tâm ngang bằng với những lĩnh vực khác.”

Tôi rất bất ngờ về điều này. “Tex, tớ hy vọng cậu có thể đoạt giải!” tôi buột miệng và thật ngạc nhiên rằng tôi thật sự mong mỏi như vậy.

Tex nhìn mấy cái miệng, chóp và thân tên lửa của tôi. “Tác phẩm của cậu là đại diện hoàn hảo cho cả bọn đấy, Sonny. Cố lên nhé.” Cậu ấy ngừng lại một lúc. “Quỷ thần ơi, tớ thích cái cà vạt này quá. Cậu mua ở đâu vậy?”

Không đầy một giờ sau, một toán người rảo bước vào khu của chúng tôi. Họ chính là ban giám khảo. Một trong số họ còn trẻ tuổi và giọng nói mang âm hưởng tiếng Đức. Tôi thực sự sửng sốt khi biết anh đang làm việc trong nhóm của von Braun. “Ý anh là anh thật sự biết Wernher von Braun?” tôi há hốc miệng. Không thể tưởng tượng được, tôi cảm thấy như mình đang được phỏng vấn bởi Thánh Paul hay một ai đó vừa bước ra từ trong Kinh Thánh.

Anh ấy tươi cười. “Anh làm việc với ông ấy mỗi ngày mà.” Sau đó anh bắt đầu đưa ra những câu hỏi hóc búa. Nhưng tôi đã chuẩn bị kĩ lưỡng nên những câu trả lời cứ thế mà tuôn ra ào ạt. Sự giải thích về định nghĩa của lực đẩy riêng và tỉ số khối lượng có vẻ như làm anh ấy đặc biệt ấn tượng.

Sau khi những vị giám khảo khác chất vấn tôi xong, anh quay sang hỏi tôi: “Em biết Tiến sĩ von Braun cũng có mặt hôm nay phải không?”

Tôi lại há hốc miệng ra. “Không thưa anh! Ở đâu ạ?”

Anh khoát tay áng chừng về phía trung tâm của thính phòng. “Lần cuối cùng anh thấy ông ấy là ở khu trưng bày sinh vật học.”

“Tex, cậu trông đồ giúp tớ nhé?”

Tex cười vang. “Dĩ nhiên rồi. Xin cho tớ một chữ ký nhé!”

Tôi chạy đi tìm để tận mắt chứng kiến người đàn ông vĩ đại đó. Tôi lang thang qua các lối đi chính, lạc đường và hỏi han xung quanh xem có ai thấy Tiến sĩ von Braun hay không. Lần nào cũng vậy, hình như là tôi luôn lỡ dịp gặp ông. Một giờ sau, tôi chịu thua, không tìm nữa và trở lại quầy trưng bày của mình. Tex buồn bã đón tôi. “Bạn hiền ạ, thật tiếc phải cho cậu biết rằng ông ấy vừa ghé ngang đây. Ông đã chính tay cầm cái miệng tên lửa đó lên, Sonny ạ.” Tex chỉ vào miệng tên lửa được chú Caton chế tác lại. “Ông ấy nói đây là một thiết kế tuyệt hảo và mong ước được gặp mặt cậu bé chế tạo ra nó.”

Tôi vội vàng lao về phía Tex chỉ nhưng hình như Tiến sĩ von Braun đã rời khỏi đây rồi. Thất vọng não nề, tôi trở về và biết mình vừa đánh mất một cuộc viếng thăm khác. Lần này là mấy vị giám khảo đến trao bằng khen và hai chiếc huy chương bạc và vàng. Tex vỗ lưng tôi sung sướng. Cậu ấy được giải nhì nhưng chẳng hề gì, điều quan trọng là cả hai chúng tôi đều chiến thắng. Tôi liền làm một cuộc điện thoại đường dài thứ hai ngay sau đó.

TÔI BƯỚC RA KHỎI XE BUÝT ở Bluefield trong một biển người với những khuôn mặt quen thuộc, tràng pháo tay và những tiếng hò reo. Tất cả mọi người đều trầm trồ chiếc huy chương bất ngờ tôi vừa đạt được. Việc đầu tiên tôi biết là “Cuộc biểu tình đã chấm dứt!” từ chú Caton. Trước khi tôi kịp hỏi chuyện gì đã xảy ra và mấy dụng cụ tên lửa gửi lên sau được chế tạo như thế nào thì Roy Lee kéo tôi ra một bên. “Sonny, cô Riley đang nằm bệnh viện.”

Mẹ đến bên tôi, còn Bố thì đã chờ sẵn trong chiếc Buick. Chú Dubonnet và chú Caton giúp chất đồ đạc vào thùng xe. “Đi theo mấy đứa bạn đi,” bà bảo. “Rồi Mẹ sẽ kể mọi chuyện cho con nghe sau.”

QUENTIN, ROY LEE, SHERMAN, O’DELL, BILLY VÀ TÔI lặng lẽ lướt qua những dãy hành lang im ắng, sạch sẽ của Bệnh viện Stevens của Welch. Chúng tôi tìm thấy Jake đang ngồi cạnh giường cô Riley. Cô đang được đỡ ngồi dậy, phờ phạc và phải gắn ống truyền dịch trên tay. “Chào các em,” cô thì thào với bọn tôi. “Sonny. Trở về từ hội chợ rồi à? Kết quả ra sao?”

Tôi đưa cô xem chiếc huy chương. “Em thành công rồi,” cô nói. “Cô luôn biết là em sẽ làm được mà.” Rồi cô cố gượng cười với mỗi đứa trong bọn tôi. “Cô thật vinh hạnh vì được dạy dỗ các em.”

“Cô Riley -” tôi chợt nhận ra rằng yêu quí cô đến nhường nào, và từ trước đến nay tôi chưa từng biết ai tốt như cô và chắc sẽ chẳng còn gặp được người nào như vậy nữa.

“Cho cô cầm cái huy chương được không?” cô hỏi.

“Nó là của cô mà,” rốt cuộc tôi cũng mở miệng được. “Chúng em không thể đạt được nó nếu không có cô.” Rồi tôi ấn nó vào chiếc gối cô đang nằm.

Cô xoay khuôn mặt xinh xắn của mình sang ngắm nhìn nó. “Cô chỉ tìm cho em cuốn sách thôi mà -”

“Cô đã làm rất nhiều thứ khác nữa chứ ạ!” tôi cố gắng thốt lên nhưng vẫn nghẹn lời. Trong lòng tôi đang nóng như lửa đốt. Tại sao Chúa lại để cô bệnh cơ chứ? Lòng nhân ái của Chúa mà Cha Lanier và Cha Richard Bé Nhỏ thường nhắc đến đâu mất rồi? Chẳng lẽ đây là một ví dụ, đánh gục một cô gái trẻ với ước muốn duy nhất trong đời mình là dạy dỗ đàn em thân yêu hay sao?

Khi cô nhắm mắt lại như muốn thiếp đi, tôi nhìn sang Jake. Anh lắc đầu rồi dẫn bọn tôi ra ngoài. “Cô ấy chỉ ngủ thôi. Họ chích nhiều thuốc cho cô ấy lắm.”

“Cô ấy có chết không?” tôi hỏi nhỏ đến nỗi không thể nghe thấy. Thật khó khăn để thốt lên những lời này.

Anh ấy không trực tiếp trả lời câu hỏi của tôi. “Cô ấy sẽ quay trở lại dạy học sau khi được bác sĩ chữa trị. Và chiếc huy chương của em sẽ ủng hộ cho cô ấy rất nhiều đấy, anh tin là như vậy.”

Jake dẫn bọn tôi ra xe Roy Lee. Anh tách tôi ra. “Đừng làm hỏng những thành quả em vừa đạt được, phải tự hào lên chứ,” anh bảo.

Tôi lắc đầu. “Jake, nó chẳng có nghĩa gì cả.”

Jake đút tay vào túi, thở dài rồi nhìn về phía rặng núi. “Anh không phải là kẻ ngoan đạo, Sonny ạ. Nếu em muốn nghe những câu tục ngữ hay cách ngôn thì hãy đến nhà thờ mà nghe. Nhưng anh tin rằng mỗi người đều có một số phận - em, anh và cả Freida nữa. Tức giận hay trách móc Chúa chẳng giúp ích gì được đâu. Mọi thứ đã được an bài rồi. Em phải tập chấp nhận nó đi nhé!”

“Phải anh không vậy, Jake?” tôi hỏi anh, giọng đầy khinh miệt. “Anh chấp nhận mọi thứ như vậy à? Đó là lý do mà anh say sưa sao?”

Anh nhìn thẳng vào mặt tôi. “Đôi lúc anh uống rượu để không phải suy nghĩ nữa,” anh đáp. “Những lúc khác chỉ vì nó tạo ra cảm giác lâng lâng tuyệt vời. Chẳng có gì sai cả, em biết mà - cảm giác tuyệt vời. Đôi lúc em nên uống một ít, sẽ giúp cho em thư giãn đấy.”

Lòng tôi chùng hẳn xuống. “Anh biết không, em sẵn sàng hi sinh cánh tay phải của mình chỉ để được sống một cuộc sống như anh, được hưởng mọi khoái lạc của cuộc đời.”

“Anh biết em có khát vọng sống mãnh liệt, Sonny ạ. Mọi thứ đều thể hiện rất rõ trong em.” Anh nhìn ra xung quanh. “Mấy ngọn núi cũ kĩ này có thể làm chùn bước bất cứ ai. Một khi em rời xa được chúng... thì cả chân trời mới sẽ chờ đón em ngoài kia. Em sẽ thấy được điều đó thôi.”

Tôi nghĩ về những gì anh vừa nói, những gì đang đợi tôi phía trước. Thật lòng tôi chẳng muốn nói nhưng dường như lời lẽ cứ bật ra. “Em thật sự sợ tương lai, anh Jake ạ.”

Jake quay sang tôi nhưng, tỏ vẻ ngần ngại. Anh đã ở miền Tây Virginia một thời gian dài, đủ để cái tính phớt lờ nơi đây phủ đầy lên anh. Sau đó, anh chợt bật cười rồi choàng tay sang ôm tôi vào lòng. “Bạn già ạ, ai trong chúng ta cũng đều sợ điều đó cả.”

Niềm sung sướng trào dâng, tôi tựa hẳn vào người anh và kí ức xa xưa của những tối thứ bảy lúc Bố còn cõng tôi lên cầu thang chợt tràn về.

Người dịch:Lâm Thanh Tùng - Làm ebook: thanhbt - Ngày hoàn thành: 04/09/2015
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.