Rời khỏi hoàng cung, dưới sự dẫn đường của Lục Nghị, họ bay về hướng Kiếm Tông.
Chu Diệp xoa xoa đầu Cẩu Tử, rồi hỏi: "Cẩu Tử, các ngươi chưa từng gặp cung chủ Linh Thủy Cung sao?"
Cẩu Tử ra vẻ hưởng thụ, vừa nghe Chu Diệp hỏi, lập tức tinh thần phấn chấn, đáp: "Chu đại lão không biết đấy thôi, cung chủ Linh Thủy Cung từ trước tới nay rất thần bí, không có tu hành giả nào từng thấy chân dung của nàng ta. Nếu không phải đệ tử Linh Thủy Cung tiết lộ, chúng ta thậm chí còn không biết giới tính của bà ấy."
Chu Diệp rơi vào suy tư.
Cung chủ Linh Thủy Cung này dù là Đế cảnh, nhưng sức mạnh cũng có hạn, không thể nào không ai từng thấy chân dung của bà ta.
Thế nhưng theo lời Cẩu Tử, thì đúng là không ai từng thấy.
Chu Diệp cảm thấy trong này có chút bí mật.
Biết đâu cung chủ Linh Thủy Cung này chỉ là một con Du Hồn.
Ừm, phỏng đoán này cực kỳ có khả năng.
"Đợi sau khi quen thuộc với Kiếm Tông xong, lúc đó chúng ta đi một chuyến tới Linh Thủy Cung, đi xem chân diện mục của vị cung chủ Linh Thủy Cung này." Chu Diệp lên tiếng nói.
"Được thôi!" Đôi mắt chó của Cẩu Tử lóe lên tinh quang.
Lục Nghị bĩu môi, hai người các ngươi đường đường là tu hành giả lớn, mà trong tư tưởng lại hạ tiện thế.
Để ý thấy thần thái của Lục Nghị, Chu Diệp nghiêm mặt nói: "Đệ đệ chớ hiểu lầm, ca ca ta là có chính sự trong người."
"Các ngươi sợ là không biết Du Hồn là loại sinh vật gì, hôm nay ca ca sẽ giải thích cho các ngươi hiểu."
"Thời thượng cổ, thế giới rất lớn, một giới vực ngày nay cũng chỉ bằng một châu của thời thượng cổ mà thôi. Mà thế giới đó vì sao tan vỡ? Chính là vì Du Hồn gây loạn đó!"
Tiếp đó, Chu Diệp miêu tả chi tiết về mối nguy hại của Du Hồn.
Lục Nghị với tư cách là đệ nhất nhân thế hệ trẻ của Kiếm Tông, những thứ biết được cũng không ít.
Giờ phút này vừa nghe, trong lòng kinh hãi.
"Cho nên, mục đích chuyến này là muốn xem chân thân của cung chủ Linh Thủy Cung, xem xem rốt cuộc bà ta có phải là Du Hồn hay không, có bị Du Hồn đoạt xá hay không. Nếu thực sự bị Du Hồn đoạt xá, vậy thì chúng ta phải lạt thủ tồi hoa rồi." Chu Diệp nghiêm túc nói.
Chu Diệp hắn có thể thề, những lời này tuyệt đối không phải nói bừa.
Từ miệng Cẩu Tử biết được chưa từng có ai nhìn thấy chân diện mục của cung chủ Linh Thủy Cung, Chu Diệp đã nảy sinh ý nghĩ này rồi.
Nếu đối phương thực sự bị Du Hồn đoạt xá, bất kể đối phương là thứ gì, Chu Diệp hắn đều sẽ không nương tay.
Dẫu sao, sự đáng sợ của Du Hồn, hắn hiểu rất rõ.
Nếu không có sinh vật Du Hồn này, thời đại tu luyện phồn vinh của thời thượng cổ đã không bị chấm dứt.
"Chu huynh nói rất đúng."
Lục Nghị lúc này cũng hiểu rõ tính nghiêm trọng của sự việc.
Hắn rất quyết đoán, Chu Diệp biết nhiều hơn hắn, vậy Chu Diệp nói sao thì là vậy.
Cẩu Tử trầm mặc một chút, rồi nói: "Cung chủ Linh Thủy Cung quả thực rất đáng nghi. Nếu không có ai từng thấy chân diện mục của bà ấy, tại sao tin đồn lại nói bà ấy rất xinh đẹp chứ?"
"Đám đệ tử Linh Thủy Cung đó, sợ là không dám đồn bậy về tướng mạo của cung chủ đâu nhỉ?"
"Không tệ, cho nên sau này chúng ta chắc chắn phải đi một chuyến tới Linh Thủy Cung." Chu Diệp khẽ gật đầu.
Hắn có linh cảm, Linh Thủy Cung này tuyệt đối không đơn giản.
---❊ ❖ ❊---
"Chu đại lão, phía trước chính là sơn môn của Kiếm Tông chúng ta, nhìn kìa, Đại trưởng lão đã tới rồi!" Cẩu Tử vô cùng kích động.
Chu Diệp ra vẻ đã hiểu.
Sơn môn Kiếm Tông nằm trong dãy núi, tọa lạc trên một đỉnh núi, sườn núi có mây mù bao phủ.
Trông cứ như tiên cảnh vậy.
Hơn nữa, nơi này còn bố trí rất nhiều đại trận, che giấu khí tức của Kiếm Tông.
Phải nói rằng, Kiếm Tông này làm việc rất thần bí.
"Lão hủ là Đại trưởng lão của Kiếm Tông, Tông chủ đi vắng không ở đây, lão hủ thay mặt Kiếm Tông, hoan nghênh Linh Đế giá lâm." Đại trưởng lão chắp tay hướng về phía Chu Diệp.
Chu Diệp hoàn hồn, chắp tay đáp lễ Đại trưởng lão, cười nói: "Lão tiền bối khách khí rồi."
"Linh Đế, mời." Trên mặt Đại trưởng lão lộ vẻ tươi cười, làm động tác mời.
"Đại trưởng lão, mời."
Chu Diệp khẽ gật đầu, sóng vai cùng Đại trưởng lão đi vào trong Kiếm Tông.
Đệ tử Kiếm Tông hai bên đường nhìn Chu Diệp với vẻ tò mò.
Tên này trông trẻ như vậy, đẹp trai như vậy, mà lại là một cường giả Đế cảnh.
"Linh Đế lần này tới đây, có sắp xếp gì không?" Đại trưởng lão mỉm cười hỏi.
Chu Diệp cũng không vòng vo, nói thẳng: "Nhân gian đang đối mặt với sự đe dọa từ Tiên Giới và Ma Giới, sư phụ phái ta tới Kiếm Tông xem có chỗ nào có thể giúp đỡ không, nhân tiện thúc đẩy hòa bình giao lưu và phát triển thương mại giữa hai giới."
Nghe vậy, Đại trưởng lão hiểu ý của Chu Diệp.
"Linh Đế, Kiếm Tông chúng ta sản xuất nhiều kiếm đạo huyền binh, nếu Mộc Giới có nhu cầu, chúng ta có thể giao dịch với giá gốc." Đại trưởng lão chân thành nói.
Chu Diệp suy nghĩ một chút.
Sinh linh của Mộc Giới, không ngoài là yêu thú và tinh linh.
Nếu huyền binh của Kiếm Tông bán cho những sinh linh này, thì lúc đó liệu có xuất hiện vài thiên tài kiếm đạo hay không?
Ừm... một con lợn ngậm một thanh phi kiếm, lấy thủ cấp kẻ địch từ nghìn dặm xa?
Hoặc là, một cây cổ thụ chọc trời, cành lá cuốn lấy một thanh đại kiếm, gặp kẻ địch là vung đao chém?
"Nếu thực sự có nhu cầu, đến lúc đó sẽ tới liên lạc với Kiếm Tông." Chu Diệp cười nói.
Trò chuyện một hồi, đã tới đỉnh núi.
"Nếu Linh Đế muốn ở lại Kiếm Tông lâu dài, thì ở lại đây đi, bên cạnh chính là nơi ở của Tông chủ và lão hủ." Đại trưởng lão nói.
"Phiền rồi."
Chu Diệp gật đầu.
"Tông chủ không ở đây, lão hủ còn nhiều việc phải xử lý, xin cáo từ trước."
"Linh Đế có nhu cầu gì, cứ sắp xếp cho tên nhóc Lục Nghị này là được." Đại trưởng lão lộ vẻ áy náy.
Kiếm Tông là thế lực đỉnh cao của nhân gian, môn hạ có rất nhiều đệ tử, ngày nào cũng có nhiều việc phải giải quyết, điểm này Chu Diệp cũng hiểu.
Theo Đại trưởng lão rời đi.
Cẩu Tử lên tiếng nói: "Chu đại lão, lần này là nhờ phúc của ngài đấy, trước kia chúng ta rất ít khi tới đỉnh núi này."
Trên đỉnh Kiếm Tông có mấy tòa đại điện, đại điện chính giữa chính là nơi ở của Kiếm Tông Tông chủ, bên phải là nơi ở mà Đại trưởng lão sắp xếp cho Chu Diệp, còn bên trái là của Đại trưởng lão.
Đứng trên đỉnh núi, Chu Diệp nhìn xuống có thể thấy mấy khoảng đất bằng phẳng ở sườn núi.
Trên những khoảng đất bằng này, có không ít đệ tử Kiếm Tông mặc bạch y đang tu luyện.
Không khí tu luyện của toàn bộ Kiếm Tông vẫn khá là tốt.
"Tông chủ của các ngươi đi đâu rồi?" Chu Diệp tò mò hỏi.
"Tông chủ quanh năm ở bên ngoài, không ai biết Tông chủ đang làm gì." Lục Nghị lắc đầu.
Cẩu Tử đầy vẻ tà ác, hạ giọng nói: "Chu đại lão, ngài nói xem liệu Tông chủ chúng ta ngoài mặt là lãnh tụ chính đạo, trong bóng tối có phải là một đại ma đầu không?"
Sắc mặt Chu Diệp ngưng trọng.
Trời ạ, Cẩu Tử tuy là đang đùa, nhưng nghe có vẻ rất có lý.
Dẫu sao thì lãnh tụ của các thế lực đỉnh cao bình thường, nếu không có việc gì thì chắc chắn là ngồi trấn giữ trong nhà, làm gì có chuyện ngày nào cũng chạy ra ngoài quậy phá.
Mà Tông chủ của Kiếm Tông thì không giống thế.
Cũng không biết có chuyện gì, tóm lại là trong Kiếm Tông thường xuyên không thấy bóng người.
Trừ khi Kiếm Tông có chuyện lớn xảy ra, bằng không thì muốn gặp Tông chủ là vô cùng khó khăn.
"Cẩu Tử, đừng nói bậy!"
Lục Nghị lườm Cẩu Tử một cái.
Cẩu Tử tỏ vẻ không quan tâm.
Tuy đã gặp lão già Tông chủ đó, nhưng Cẩu Tử đối với lão già đó không có chút hảo cảm nào.
Không có lý do gì khác, nụ cười của lão già đó trông thì hiền hòa thật, nhưng lúc nói chuyện lại cực kỳ độc địa, mở miệng ra là muốn ăn thịt chó.
Ngươi nói xem đối với loại người này, Cẩu Tử nó có thể có hảo cảm gì chứ.
"Đệ đệ, đệ phải coi trọng vấn đề này, biết đâu Tông chủ của các ngươi trong bóng tối thực sự không phải là người tốt gì." Chu Diệp vỗ vỗ vai Lục Nghị.
Khóe miệng Lục Nghị giật giật.
Các ngươi sao có thể phỉ báng Tông chủ như vậy chứ, nếu Tông chủ mà biết, chẳng phải sẽ tức giận tới mức rút kiếm chém hai người các ngươi à.
"Được rồi, chúng ta nói chính sự đi."
Chu Diệp xua xua tay, thần sắc nghiêm túc lại, rồi nói: "Vị trí của Kiếm Tông khá gần với hướng Ma Giới, việc đầu tiên cần đề phòng chính là Lão Ma Đầu Liên Minh của Ma Giới."
"Các ngươi chớ xem thường cái Lão Ma Đầu Liên Minh này, cao thủ trong liên minh này không ít đâu, đều là một đám lão ma đầu ẩn thế, nghe nói bọn chúng nhân lúc thiên địa dung hợp, còn tạo ra vài vị Đế mới."
Cẩu Tử vừa nghe, lập tức nói: "Cái Lão Ma Đầu Liên Minh này đối với Chu đại lão mà nói, chắc chắn không phải là vấn đề gì nhỉ?"
Chu Diệp nghe vậy, rất khiêm tốn nói: "Song quyền nan địch tứ thủ, trong liên minh của bọn chúng có nhiều tồn tại Đế cảnh như vậy, một mình ta chắc chắn không giải quyết hết được."
Đồng tử Lục Nghị co rút.
Trời ạ, ngẫm kỹ câu này, nói là một mình không giải quyết hết, chứ không phải là không giải quyết được.
Nghĩa là, thêm hai người trợ giúp nữa, chắc là có thể giải quyết được rồi nhỉ?
Lòng Cẩu Tử chấn động, rồi nói: "Chu đại lão đúng là Chu đại lão, nghĩ tới thực lực của Chu đại lão, một mình chắc chắn có thể giải quyết được một nửa Lão Ma Đầu Liên Minh!"
Chu Diệp nhìn Cẩu Tử, khẽ nói: "Thổi phồng quá rồi, chúng ta vẫn nên khiêm tốn một chút."
"Còn các ngươi, đối với thực lực của ta đừng ôm hiểu lầm, mấy vị Đế mới chắc chắn không phải là vấn đề gì lớn, một đao là chém đổ, nhưng đám lão ma đầu đó thì không dễ đối phó như vậy."
"Tuy nhiên có Thánh Ma Môn ở đó, các ngươi cũng không cần lo lắng, Thánh Ma Môn sẽ giúp kiềm chế Lão Ma Đầu Liên Minh, cho nên các ngươi chỉ cần đề phòng cho tốt, khi cần thiết thì ra tay phối hợp với Thánh Ma Môn là được."
Lục Nghị đã hiểu.
Thực lực Kiếm Tông trông thì không yếu, nhưng so với các thế lực đỉnh cao của các giới vực khác, Kiếm Tông vẫn còn quá yếu.
Kiếm Tông Tông chủ - Kiếm Thánh hiện nay là Đế cảnh hậu kỳ, Đại trưởng lão - Kiếm Tôn là Đế cảnh trung kỳ.
Một môn song Đế, tu vi đều không kém, nhìn bề ngoài thì quả thực rất mạnh.
Nhưng trước khi tham gia Tinh Hà Kế Hoạch, Kiếm Thánh cũng chỉ là Đế cảnh trung kỳ, Kiếm Tôn cũng mới chỉ là Đế cảnh sơ kỳ mà thôi.
Cho dù hiện tại trông rất có thực lực, nhưng so sánh với các thế lực đỉnh cao khác, Kiếm Tông vẫn còn có chút không đủ tầm.
Cho nên, Kiếm Tông hiện tại vẫn lấy phòng thủ là chính.
"Oanh!"
Bầu trời bắt đầu rung chuyển.
Đại địa cũng bắt đầu lắc lư.
Trong lúc không kịp đề phòng, Lục Nghị có chút đứng không vững.
"Chu đại lão, đây là xảy ra chuyện gì vậy?" Cẩu Tử có chút sợ hãi.
Khí tức kinh khủng truyền tới từ chân trời, dường như có thể trấn áp tất cả trên thế gian.
"Đây là khí tức của Sư thúc sao?"
Chu Diệp cảm nhận được trong không khí có một tia khí tức thuộc tính hỏa, lập tức hiểu ra.
---❊ ❖ ❊---
Yêu Giới.
Vạn Yêu Sâm.
"Đế cảnh cực hạn?"
"Không đủ, hoàn toàn không đủ, nhân lúc trạng thái ta hiện tại không tệ, ta cũng phải thành Tiên."
Viêm Tước Yêu Đế cử động vai một chút.
Dưới sự tích lũy của tài nguyên tu luyện, tu vi của hắn đã đạt tới cực hạn cuối cùng của Đế cảnh, đã không thể tiến thêm được nữa.
Trong trạng thái như vậy, Viêm Tước Yêu Đế hắn cũng phải bắt đầu thành Tiên.
Dẫu sao trong thiên địa ngày nay, dưới Tiên cảnh đại lão, đều là con kiến.
Hắn Viêm Tước muốn làm đại lão.