“Ba ngày sau ư?” Chu Diệp nhận được thông báo.
“Cũng tốt, đợi sau khi xong Thành Đế Yến, thì phải bắt tay vào chuẩn bị chuyện nâng cao thực lực các mặt của ta thôi.”
Chu Diệp lặng lẽ gật đầu.
Trong kế hoạch của hắn, đợi sau khi Thành Đế Yến kết thúc, hắn phải nâng cao toàn bộ thực lực các mặt, ít nhất cũng không thể cứ để bản thân chỉ dựa vào đốt nhang để chiến đấu được đúng không?
Như vậy thì quá đơn điệu, hơn nữa nếu gặp kẻ địch lúc nhang đang trong thời gian hồi chiêu thì phải làm sao?
Chẳng lẽ chỉ còn nước chờ chết thôi sao?
Chu mỗ hắn cũng không phải là người thích chờ chết, hắn chỉ thích trực diện hơn một chút, hoặc là hắn giết đối phương, hoặc là đối phương giết hắn.
Chờ chết ư? Điều đó thật tuyệt vọng, chẳng hay ho chút nào.
Nói đi cũng phải nói lại, tu vi cảnh giới quả thực rất quan trọng, dù sao thì tu vi cảnh giới càng cao, lực lượng phát huy ra từ việc đốt nhang lại càng mạnh.
Nhưng trong tình hình hiện tại, Chu Diệp cho rằng sức chiến đấu cũng quan trọng không kém.
Cho nên, thực lực các mặt nhất định phải duy trì ở một trình độ nhất định, nếu không sau này đối với những người tu hành đồng cảnh giới mà hắn cũng không đánh lại, thì mất mặt biết bao.
Chu Diệp khoanh chân ngồi xuống.
Trong tùy thân không gian vẫn còn mười con du hồn, tạm thời có thể dùng được khoảng ba ngày.
Vừa đúng ba ngày sau là Thành Đế Yến, sau khi Thành Đế Yến kết thúc, Chu Diệp định đi Vô Tận Hắc Hồ một chuyến, trong lúc trị liệu cho Hải Tiên thì nhờ Hải Tiên giúp mình bắt thêm một ít du hồn, như vậy thì bản thân không cần phải chạy tới chạy lui nữa.
Vừa luyện hóa du hồn, vừa nhìn những thông báo tăng linh điểm nhấp nháy như đạn mạc trước mắt, trong lòng Chu Diệp không hề cảm thấy khô khan chút nào. Ngược lại, hắn còn thấy vui vẻ trong đó.
Cảm nhận của Tâm Ma lại khác.
Nó nhìn những con du hồn đã được nướng chín, luôn cảm thấy dáng vẻ của du hồn này nhìn khá giống mình.
Có lẽ, chính vì lý do này nên Chu Diệp mới thích luyện hóa du hồn, hay nói cách khác, sau khi nếm được vị ngọt từ du hồn, mới thường xuyên nhớ đến mình.
Đây quả là một nỗi bi ai.
Tâm Ma cảm thấy ưu thế duy nhất của mình chính là có thể "tích tiểu thành đại".
Chỉ cần mỗi lần chừa lại một chút, bản thân có thể vô hạn phục hồi trở lại, sau đó nghỉ ngơi hai ngày, lại có thể cung cấp chút giá trị cho Chu Diệp rồi. Đây chính là ưu thế duy nhất của nó.
“Suy nghĩ này thật mẹ nó chẳng có chút cầu tiến nào cả.”
Tâm Ma có chút kinh hãi.
Theo lẽ thường mà nói, bản thân đáng lẽ phải tìm mọi cách nhắm vào Chu Diệp mới đúng, mà hiện tại, chính mình lại đang tìm mọi cách để khiến Chu Diệp coi trọng mình.
Chuyện này mà nói ra ngoài, chắc chắn sẽ bị những tâm ma khác cười chết mất.
“Quên đi, bọn chúng thì hiểu được cái gì?”
“Sống sót mới là mục tiêu lâu dài, một đám ngu ngốc, căn bản không thể hiểu nổi lý niệm của huynh đệ ta, dù có nói rõ ràng cho bọn chúng, bọn chúng cũng không lĩnh ngộ nổi.” Tâm Ma cười khinh khỉnh, đã tìm được cách tự an ủi bản thân.
Những tâm ma khác tuy nhìn có vẻ rất cứng cỏi, nhưng lại chẳng sống được lâu.
Mình tuy yếu đuối, hơn nữa còn ra dáng đầu hàng phe địch, nhưng mình có thể sống lâu hơn mà. Đây là chuyện tuyệt vời biết bao.
“Thôi cứ tiếp tục nằm đó vậy, ngày mai chắc là có thể phục hồi lại rồi, thỉnh thoảng tìm chút cảm giác tồn tại, để tên này nhớ đến mình mới là quan trọng nhất.” Tâm Ma nghĩ thầm, giờ nó đã hoàn toàn đầu hàng phe địch rồi.
Đừng giảng đạo lý với tâm ma.
Bản thân Tâm Ma cảm thấy suy nghĩ của mình chính là đạo lý.
---❊ ❖ ❊---
Thông Thiên Hà.
Hai ngày nay Huyền Quy lòng như đang rỉ máu.
Hắn càng nghĩ càng thấy lỗ, cuộc sống này vốn dĩ đã là miễn cưỡng no đủ, giờ bỗng chốc phải chi trả năm vạn linh tinh, điều này khiến hắn sống thế nào đây.
Thiên Uyên ở bên cạnh.
Nhìn sắc mặt như bị táo bón của Huyền Quy, khinh bỉ cười một cái.
Xem kìa, cái tâm thái này chẳng tốt chút nào, trong tổng số tám vạn linh tinh, có ba vạn linh tinh là của mình cơ mà, bản thân còn chẳng hề rầu rĩ, ngươi Huyền Quy chỉ bỏ ra nhiều hơn hai vạn thôi, làm bộ mặt khổ sở chi vậy.
“Tâm thái phải vững vàng, ngươi có biết không?”
Thiên Uyên lên tiếng nói.
“Vững cái rắm, ngươi thử bỏ ra nhiều hơn hai vạn linh tinh xem?” Huyền Quy liếc hắn một cái, tên này căn bản không hiểu sự mất cân bằng trong lòng hắn.
Nếu trong tám vạn linh tinh mà cả hai chia đều, thì Huyền Quy hắn chẳng có vấn đề gì cả, nhưng vấn đề hiện tại nằm ở chỗ Thiên Uyên chỉ bỏ ra ba vạn, mà mình lại bỏ ra năm vạn, cho nên lòng hắn cực kỳ mất cân bằng.
“Đừng có hoảng.”
“Đến lúc đó những người bạn cũ tới tham gia Thành Đế Yến chắc chắn sẽ tặng lễ, cùng lắm thì lúc đó ngươi chiếm phần lớn là được chứ gì.” Thiên Uyên bĩu môi nói.
“Cũng được.”
Huyền Quy suy nghĩ kỹ một chút, thầm cười trong lòng.
Thật sự tưởng hắn Huyền Quy để ý hai vạn linh tinh này sao, đợi chính là câu nói này của ngươi đấy, Thiên Uyên.
Nếu ngươi không nói như vậy, ta Huyền Quy cũng không tiện làm thế, nhưng đã đích thân ngươi nói ra rồi, thân là Yêu Đế tồn tại, chắc chắn không thể nuốt lời đúng không.
Thật là tuyệt vời.
Nhìn nụ cười trên mặt Huyền Quy, Thiên Uyên đột nhiên cảm thấy mình bị hố rồi.
Hồi tưởng lại một chút, Thiên Uyên có chút nghẹt thở.
Đây còn là người không vậy?
Mẹ kiếp, đồ súc sinh.
Thiên Uyên đảo mắt khinh bỉ, mặc dù đã nhìn thấu thủ đoạn của Huyền Quy, nhưng lời đã nói ra rồi, còn mẹ nó có thể nuốt lời được sao.
“Huyền Quy, sau này nếu ngươi còn diễn khổ nhục kế, ta mà còn để ý tới ngươi, ta mẹ nó không phải là người.” Thiên Uyên cười lạnh một tiếng.
“Ngươi vốn dĩ cũng đâu phải là người.”
Huyền Quy nhún nhún vai, vẻ mặt không chút quan tâm.
Nói đi cũng phải nói lại, ngày nào cũng hố Thiên Uyên, Huyền Quy chính hắn cũng cảm thấy hơi ngại.
Nhưng hai bên có giao tình mấy chục vạn năm, lại là đồng sinh cộng tử, chút vấn đề nhỏ này cũng chẳng đáng bận tâm.
Hơn nữa, Huyền Quy hắn cũng không chỉ mải mê hố Thiên Uyên, lúc Thiên Uyên cần, hắn cũng đã giúp không ít chuyện đấy nhé.
Cái này gọi là gì.
Theo tư tưởng cốt lõi của Thảo gia, đây chắc là một hành vi tăng tiến tình cảm, sao có thể gọi là hố Thiên Uyên được chứ.
Không hiểu thì đừng có nói bậy bạ được không.
Thiên Uyên không biết suy nghĩ của Huyền Quy, nếu bị hắn biết được, có lẽ sẽ bắt đầu đánh nhau tay đôi, phân định thắng bại.
Nếu không đánh cho Huyền Quy mặt mũi bầm dập, Thiên Uyên hắn sẽ không đời nào bỏ qua.
“Mấy ngày nay có chút bận, ta đi nghỉ ngơi một lát trước đây, đợi đến ngày Thành Đế Yến rồi lại tới.” Thiên Uyên nói với Huyền Quy.
“Được, ta biết rồi.”
Huyền Quy gật đầu.
Sau khi Thiên Uyên rời đi, Huyền Quy mở rộng hòn đảo thêm một chút.
Hòn đảo vốn dĩ đã hơi nhỏ, đến lúc đó nhiều bạn cũ tới như vậy, có lẽ không chứa nổi.
Mà hòn đảo hiện tại, dài rộng hơn hai trăm trượng, đã gần như ổn rồi.
---❊ ❖ ❊---
Toàn bộ Thanh Hư Sơn đã bị tuyết trắng bao phủ.
Tuyết trong sân dày một thước.
Sau khi Chu Diệp luyện hóa xong du hồn và tâm ma của ngày hôm nay, liền ngồi xổm trong sân đắp người tuyết.
Hắn trước kia chưa từng chơi cái này bao giờ.
Vừa đắp người tuyết, Chu Diệp vừa nhìn “máy xúc tuyết” bên cạnh.
Tiểu Mộc Mộc và tiểu hồ ly đang ngọ nguậy trong tuyết, đẩy tuyết bò tới bò lui, chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Chu Diệp bất lực lắc đầu, tiện tay bốc một nắm tuyết, ném ra, đập trúng đầu Tiểu Mộc Mộc.
Tuyết hoa văng ra, Tiểu Mộc Mộc cũng không thấy đau.
Cô bé ngẩng đầu nhìn nhìn, có chút ngơ ngác.
“Bộp.”
Một quả cầu tuyết nữa rơi trúng mặt Tiểu Mộc Mộc, khiến cô bé cảm nhận được một chút lạnh lẽo.
Nhấc bàn tay nhỏ bé lên xoa xoa mặt, Tiểu Mộc Mộc vẻ mặt không thể tin nổi nhìn người cha nuôi với vẻ mặt vô tội.
“Trẻ con phải có một tuổi thơ trọn vẹn mới đúng.”
Chu Diệp tự thuyết phục chính mình.
Một quả cầu tuyết đập trúng vai Chu Diệp.
Tiểu Mộc Mộc ngồi trên tuyết, lại bốc một nắm tuyết trắng, ném về phía Chu Diệp.
Cô bé không vò chặt tuyết, quả cầu tuyết còn chưa chạm tới Chu Diệp đã tan ra thành những bông tuyết li ti.
“Tiểu Mộc Mộc, con tiêu rồi.”
Chu Diệp nở một nụ cười.
Nhìn nụ cười của cha nuôi, Tiểu Mộc Mộc có chút sợ hãi.
Bên cạnh cửa sổ, nhìn hành vi ấu trĩ của Chu Diệp, Lộc Tiểu Nguyên nín cười.
Ngay sau đó.
Lộc Tiểu Nguyên nhìn thấy, Chu Diệp bốc một nắm tuyết, rồi nhét vào trong áo của Tiểu Mộc Mộc.
Tiểu Mộc Mộc cảm thấy sau lưng lạnh buốt, có chút không quen mà ngọ nguậy trên mặt đất.
Lộc Tiểu Nguyên tức giận đảo mắt.
Chu Diệp cậy vào việc Tiểu Mộc Mộc sinh ra đã có tu vi, cho nên không sợ lạnh, cứ như vậy bắt nạt Tiểu Mộc Mộc.
“Lấy lớn hiếp nhỏ mà.”
Lộc Tiểu Nguyên nghĩ thầm.
Nàng cũng muốn bắt nạt Chu Diệp một chút, nhưng nghĩ kỹ lại, kết quả nếu mình ra trận cũng có thể bị Chu Diệp bắt nạt ngược lại.
Cho nên, thôi bỏ đi.
Còn về Tiểu Mộc Mộc, dù sao cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.
Để đứa nhỏ có một tuổi thơ trọn vẹn cũng tốt mà.
---❊ ❖ ❊---
Tiểu Mộc Mộc ngồi trên nền tuyết, bĩu môi, trên khuôn mặt non nớt tràn đầy vẻ oán trách.
Chu Diệp ngồi một bên.
Nghĩ ngợi một chút, liền xách Tiểu Mộc Mộc lên rung rung giữa không trung, làm rơi ra từng mảng lớn tuyết.
Tiểu hồ ly thấy tình hình không ổn liền sớm chạy tới bãi tuyết phía xa tự chôn vùi mình.
Tiểu hồ ly rất may mắn, lông của mình và màu của tuyết rất giống nhau, đại lão chắc là không nhìn thấy mình.
Thật là tuyệt vời.
Cảm ơn bộ lông trắng như tuyết này.
“Nào, sưởi ấm chút đi.”
Chu Diệp phủ Huyền khí lên hai tay, sau đó xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Mộc Mộc.
Gương mặt non mềm bị Chu Diệp xoa đến đỏ ửng.
Tiểu Mộc Mộc giận đến phồng má.
“Được rồi, đi tìm mẹ nuôi con chơi đi.”
Chu Diệp xách Tiểu Mộc Mộc, đặt cô bé lên bậu cửa sổ.
“Ta còn chưa từng bắt nạt con nít bao giờ, ngươi lại đi bắt nạt con nít, thật quá vô sỉ.” Lộc Tiểu Nguyên bế Tiểu Mộc Mộc, vẻ mặt nghiêm túc nói với Chu Diệp.
“Sư tỷ, nói chuyện phải có lương tâm chút đi, tính tới tính lui, hôm nay ta mới hơn hai tuổi, ta cũng vẫn là một đứa trẻ thôi.” Chu Diệp lý lẽ hùng hồn trả lời.
Nghĩ lại lúc trước, bản thân còn chưa đầy tháng đã bị Lộc cẩu tặc bắt nạt.
Lúc đó mình, thảm biết bao.
Lộc Tiểu Nguyên nghe vậy, không nói nên lời.
Quả thực, nếu bỏ qua tu vi của Chu Diệp, Chu Diệp đúng là một đứa bé.
“Hai ngày nữa Thành Đế Yến, ta định dẫn Tiểu Mộc Mộc đi ăn chực uống chực đây.” Chu Diệp dựa vào cửa sổ, nói với Lộc Tiểu Nguyên.
“Ngươi tự đi là được rồi, tiểu gia hỏa ở nhà theo ta, sẽ không bị đói đâu.” Lộc Tiểu Nguyên lắc đầu.
Với cách Chu Diệp trông trẻ, Lộc Tiểu Nguyên cảm thấy quá nguy hiểm.
Nếu không phải tiểu gia hỏa mới sinh ra đã có tu vi cao, có lẽ giờ đã yểu mệnh cũng không chừng.
Tất nhiên, nếu tiểu gia hỏa không có tu vi, Chu Diệp chắc chắn sẽ không chơi kiểu đó rồi.
“Cũng được, dẫn theo Tiểu Mộc Mộc khá phiền phức.”
Chu Diệp gật đầu đồng ý.
Hắn tự mình đi một mình, tự do tự tại biết bao.
Hơn nữa, đến lúc đó Thành Đế Yến nhiều tiền bối như vậy, mỗi người bế một lát, thì đến bao giờ mới thoát thân được.
Cho nên, không dẫn Tiểu Mộc Mộc đi cũng tốt.