Hải Tiên là chân tiên tuyệt thế của thời thượng cổ.
Những điều bà biết thực sự quá nhiều, quá nhiều.
Hơn nữa, Chu Diệp đã từng xem qua ký ức những ngày Hải Tiên chưa trưởng thành, cậu biết rằng sau này Hải Tiên đã đặc biệt tìm hiểu qua bí pháp tách biệt Tâm Ma.
Vì thế Chu Diệp khẳng định, Hải Tiên chắc chắn sở hữu loại bí pháp như vậy.
Bởi vì khi Hải Tiên gặp phải sự phản bội, tu vi của kẻ phản bội cũng chỉ là Đế cảnh mà thôi.
Bí pháp mà cấp Đế cảnh đã có thể sử dụng, thì Hải Tiên – người đã thành tựu chân tiên tuyệt thế – không lý nào lại không thể lĩnh ngộ.
Cho dù Hải Tiên chỉ tìm hiểu một cách đơn giản, thì với tu vi cảnh giới và kiến thức của bà, việc sáng tạo ra một môn bí pháp tách biệt Tâm Ma là chuyện hết sức dễ dàng.
Cho nên, mục đích chính của Chu Diệp chuyến này không phải là cần du hồn, mà là nhờ Hải Tiên giúp đỡ tách Tâm Ma ra ngoài.
Dù Tâm Ma không bằng Chu Diệp, nhưng sức chiến đấu của nó cũng không thể coi thường.
"Cuối cùng cũng nhận ra sự mạnh mẽ của Tâm Ma ta rồi sao?"
Tâm Ma cảm thấy bản thân mình cũng thật không dễ dàng gì.
Đi theo Chu Diệp lăn lộn, chịu bao nhiêu khổ sở, cuối cùng cũng đến ngày được ngẩng đầu lên.
Đây là chuyện đã mong chờ từ lâu, cuối cùng sắp thành hiện thực, trong lòng không khỏi có chút kích động.
Tốc độ di chuyển của Chu Diệp rất nhanh.
Chỉ cần là nơi cậu đã từng đến, đều có thể sử dụng "Thiểm Thước", chỉ trong vài nhịp thở là có thể tới nơi.
Đây chính là sự mạnh mẽ của kỹ năng cấp viên mãn.
Cực kỳ thích hợp để chạy trốn khi đang ở trạng thái "cẩu sống", là một trong những kỹ năng bảo mệnh của Chu Diệp.
Xé rách không gian, Chu Diệp bước vào phạm vi Vô Tận Hắc Hồ.
Trên mỏm đá.
Hải Tiên đang cầm nhạc cụ nghiên cứu, sau khi cảm nhận được khí tức của Chu Diệp, ánh mắt liền rơi trên người cậu.
"Đến rồi à, đệ đệ?"
"Ừm..."
Chu Diệp có chút không quen lắm.
Gọi ai là đệ đệ đấy, tôn trọng một chút đi chứ.
"Hải Tiên tỷ tỷ, lần này đến đây là muốn nhờ tỷ giúp một tay." Chu Diệp nghiêm mặt nói, không hề có ý định nói nhảm như thường ngày.
Hải Tiên hơi nghi hoặc.
"Ngươi có khó khăn gì?"
Bà có thể nhìn ra thực lực hiện tại của Chu Diệp.
Đế cảnh trung kỳ, đã được tính là một con kiến có chút thực lực rồi.
Đối với Hải Tiên mà nói, tuy vẫn là một cọng cỏ yếu ớt không chịu nổi gió táp, nhưng đặt ở thế giới bên ngoài, đó chính là một đại lão chính hiệu.
Đã vậy, chẳng lẽ Chu Diệp còn có phiền phức gì mà tự mình không giải quyết được cần bà giúp sao?
"Chuyện này, có lẽ sẽ khơi gợi lại chuyện xưa trong lòng tỷ, sẽ gây ra tổn thương tâm lý thứ hai cho tỷ..." Chu Diệp rất thẳng thắn nói.
Nói một cách đơn giản, chính là cậu biết rõ sẽ như thế, nhưng vẫn muốn nhờ Hải Tiên giúp một tay.
"Đệ đệ à, đệ có thể quan tâm đến cảm xúc của ta một chút được không? Đệ nói chuyện như thế thì ta rất không muốn giúp đệ đâu đấy."
Hải Tiên không nhịn được đảo mắt một cái.
Trước kia, những cường giả đến Vô Tận Hắc Hồ đều cung cung kính kính, ngay cả Thanh Đế đến cũng mang theo sự tôn trọng dành cho tiền bối.
Còn tên Chu Diệp này, không lớn không nhỏ, lại còn dám muốn làm cha bà.
Bà chưa giết chết Chu Diệp là đã thấy mình có tính khí quá hiền hòa rồi.
"Không sao, ta là bậc thầy tâm hồn, ta có thể khai thông cho tỷ mà."
Chu Diệp giơ tay vỗ vai Hải Tiên, ánh mắt như đang nói: Tỷ phải kiên cường lên.
Hải Tiên trừng mắt nhìn Chu Diệp, cũng biết chỉ khi ở trước mặt mình thì tên này mới không khách sáo như vậy.
Chẳng còn cách nào khác, ai bảo bà đã đồng ý cho Chu Diệp gọi mình là tỷ tỷ cơ chứ.
"Đệ nói xem, ở thế giới bên ngoài, chị gái đánh em trai có phải là chuyện bình thường không?" Hải Tiên đột nhiên hỏi.
Chu Diệp ngẩn người, sau đó nói: "Em trai không hiểu chuyện, chị gái đánh một chút, chỉ cần không đánh ra vấn đề gì thì chắc chắn là hợp lý. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đánh em trai thì phải đánh sớm, nếu không sau này lớn lên sẽ đánh không lại đâu."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Chu Diệp, Hải Tiên nói giọng u oán: "Hay là, ta tranh thủ lúc đệ chưa trưởng thành, đánh cho đệ một trận ra trò?"
"Chà, hóa ra là ta đã nhìn lầm người rồi."
Chu Diệp thở dài một tiếng, lắc đầu bất lực, vẻ mặt có chút đau khổ.
"Ta vốn tưởng Hải Tiên tỷ tỷ rất dịu dàng, mang lại cho ta cảm giác của một tiểu thư khuê các, hiểu lễ nghĩa. Hóa ra ta đã luôn hiểu lầm, Hải Tiên tỷ tỷ lại là một người phụ nữ nóng nảy đến thế, lại muốn bắt nạt một chàng trai yếu ớt không trói gà không chặt như ta..."
Hải Tiên đảo mắt.
"Đệ đừng có giả vờ nữa được không? Trước kia mỗi lần đệ diễn, toàn khiến người ta suýt tin là thật. Hôm nay đệ diễn hơi lố rồi đấy, đây không phải trình độ diễn xuất bình thường của đệ." Hải Tiên cảm thán.
Trước đây, Chu Diệp mỗi khi bắt đầu diễn là hào hứng vô cùng.
Hơn nữa, diễn cực kỳ giống, khiến người ta cảm giác như thể thật sự là như vậy.
"Ta nói chuyện chính đây, ta muốn tỷ dạy ta phương pháp tách biệt Tâm Ma." Chu Diệp nghiêm mặt lại, có chút khẩn trương nhìn Hải Tiên.
Hải Tiên hơi ngơ ngác, cảm thấy khó hiểu, bà hỏi: "Chẳng lẽ đệ cũng muốn phản bội ai đó sao?"
Khóe miệng Chu Diệp co giật.
Mình tách Tâm Ma, chẳng lẽ còn có thể để Tâm Ma đi đâm Lộc Tiểu Nguyên một nhát hay sao.
"Nhắc đến bí pháp tách biệt Tâm Ma này, tỷ không cảm thấy đau lòng chút nào sao?"
Hải Tiên lắc đầu, nói: "Tại sao ta phải đau lòng? Đã trôi qua bao nhiêu năm rồi, nếu vết thương vẫn chưa lành thì nó sẽ mưng mủ đấy."
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của bà, Chu Diệp hơi lo, cậu cảm thấy Hải Tiên chắc chắn là có chút đau lòng, chỉ là không biểu hiện ra ngoài mà thôi.
Thế nhưng, trong lòng Hải Tiên thực sự không hề gợn sóng.
Bà việc gì phải đau lòng vì một kẻ đã chết?
"Bí pháp tách Tâm Ma ta có thể nói cho đệ, thực ra khá đơn giản. Nhưng ta nghĩ nếu đệ tự mình thi triển bí pháp này thì có thể sẽ xảy ra chút vấn đề, hay là để ta giúp đệ đi." Hải Tiên nói.
"Vậy được, làm phiền tỷ vậy." Chu Diệp gật đầu, lại hỏi: "Ta có cần chuẩn bị gì không?"
"Không cần, lát nữa ta sẽ cưỡng ép để Tâm Ma huyễn cảnh xuất hiện, đệ cứ bảo Tâm Ma không được phản kháng, ta sẽ trực tiếp tách nó ra khỏi linh hồn đệ. Có ta ra tay, thần hồn của đệ không những không bị tổn hại chút nào, mà Tâm Ma cũng không phải gánh chịu đau đớn gì cả." Hải Tiên lắc đầu.
Đối với một chân tiên tuyệt thế như bà, dù thực lực chưa hoàn toàn hồi phục, thì bà vẫn là một chân tiên tuyệt thế chính hiệu, xử lý chuyện này chỉ là việc nhỏ trong tầm tay.
"Ta hiểu rồi."
Chu Diệp đã hiểu.
Với thực lực của Hải Tiên, căn bản không cần dùng đến mấy loại bí pháp hoa hòe màu mè đó, trực tiếp tách Tâm Ma ra khỏi thần hồn mình là được.
"Mẹ kiếp, cái đùi này ôm thật là quá to."
Tâm Ma chính là "con cá lọt lưới" của giáo dục tố chất. Chu Diệp muốn lên án hành vi thiếu tố chất này nhưng thực sự là lực bất tòng tâm.
Hải Tiên nhấc tay.
Tinh thần Chu Diệp thoáng chốc mơ hồ, ngay sau đó khung cảnh xung quanh thay đổi dữ dội.
Tâm Ma huyễn cảnh giáng xuống.
Tâm Ma ở bên cạnh, chắp hai tay lại, đang cầu nguyện.
"Thành công đi, nhất định phải thành công."
Nụ cười trên mặt nó ngày càng phấn khích.
"Tâm Ma của ngươi, trông hơi ngốc nghếch." Hải Tiên im lặng một lúc rồi đánh giá.
Tâm Ma nghe vậy, chẳng mảy may quan tâm.
Trong lòng nó, mình chính là một Chu Diệp khác, mình ngốc nghếch thì chẳng phải là Chu Diệp ngốc nghếch sao.
Cho nên đây là đang chửi Chu Diệp, chẳng liên quan nửa xu gì đến nó.
Nếu Hải Tiên không phải đại lão, Tâm Ma đã bắt đầu xúi giục Chu Diệp phản kích rồi, nhưng trong tình huống hiện tại, Tâm Ma ngay cả mở miệng cũng không dám.
"Rắc rắc rắc..."
Trên bầu trời, một bàn tay khổng lồ xé toạc không gian, biến cả thế giới thành bóng tối.
Tâm Ma huyễn cảnh lung lay sắp đổ.
Bàn tay khổng lồ tóm lấy Tâm Ma, sau đó cưỡng ép lôi nó ra khỏi phạm vi của Tâm Ma huyễn cảnh.
Thần niệm của Hải Tiên giống như vị thần không thể ngăn cản, sở hữu sức mạnh to lớn. Thần niệm hóa thành một con dao sắc bén, trực tiếp chém đứt mối liên hệ căn bản giữa Tâm Ma và Chu Diệp.
Mối liên hệ căn bản bị chém đứt chính là nguyên nhân khiến Tâm Ma không thể rời xa Chu Diệp.
Chỉ cần mối liên hệ này còn tồn tại, thì Tâm Ma vĩnh viễn không thể rời xa Chu Diệp để tồn tại độc lập.
Chỉ cần chém đứt mối liên hệ này, Tâm Ma có thể rời khỏi Chu Diệp. Thế nhưng, vì vẫn còn những mối liên hệ khác tồn tại, nên nếu Chu Diệp chết, Tâm Ma chắc chắn sẽ chết theo.
Mà một khi Tâm Ma chết đi, thần hồn của Chu Diệp cũng sẽ chịu những tổn thương khó mà hồi phục.
Chuyện này cũng giống như một phân thân được tạo ra từ tâm huyết vậy.
Tuy nhiên, phân thân này lại vô cùng đặc biệt.
Tâm Ma huyễn cảnh vỡ tan, Chu Diệp nhìn bóng dáng hơi mờ ảo của chính mình ở bên cạnh, giơ ngón tay cái về phía Hải Tiên: "Lợi hại, ta chẳng cảm thấy gì mà tỷ đã làm xong rồi."
Hải Tiên liếc nhìn Chu Diệp cười nhẹ, sau đó nói: "Sau khi Tâm Ma rời khỏi ngươi, tiến độ tu vi cảnh giới của nó sẽ chậm hơn, chỉ có quay lại trong thần hồn ngươi mới có thể nâng cao cảnh giới... Hơn nữa, sau khi Tâm Ma chết đi, thì đó chính là cái chết thật sự."
"Không sao, ta tạo ra Tâm Ma dễ lắm."
Chu Diệp xua tay. Nghĩ lại hồi đó, Tâm Ma đời đầu của cậu cũng "ngỏm" rồi.
Cái hiện tại là đời thứ hai.
"Đúng là đồ tra nam."
Ở bên cạnh, Tâm Ma thở dài một tiếng.
Nhìn dáng vẻ của Chu Diệp, chỉ cần mình "ngỏm" là cậu ta lại định tạo ra một con Tâm Ma khác.
Thế này thì thật quá vô tình mà.
"Ta cũng thấy vậy."
Hải Tiên gật đầu.
Chu Diệp bĩu môi.
"Hải Tiên tỷ tỷ, tỷ giúp ta gom chút du hồn đi, ta ở đây có không ít tài nguyên tu luyện, số lượng khá lớn, rất hữu ích cho việc hồi phục của tỷ, coi như chúng ta trao đổi nhé."
Chu Diệp lấy ra năm trăm chiếc nhẫn không gian.
Thực lực của Hải Tiên vô cùng quan trọng đối với Mộc Giới.
Chỉ cần Hải Tiên có thể ổn định, thì mọi thứ đều có thể ổn định.
"Ồ, tài nguyên tu luyện này không ít, hồi phục lại đỉnh phong cũng có chút hy vọng đấy." Hải Tiên gật đầu.
Nhấc tay chiêu một cái, trọn vẹn ba ngàn con du hồn bị Hải Tiên nhào nặn lại với nhau, tập thể "ngỏm củ tỏi", biến thành một viên kẹo du hồn.
"Ực..."
Tâm Ma thấy thèm thuồng.
Nhưng đáng tiếc, nó không cách nào luyện hóa những du hồn này.
"Tỷ mau hồi phục thực lực đi, ta đi trước đây."
Chu Diệp khoác vai Tâm Ma rời đi.
Tâm Ma lại thấy hoảng vô cùng, cứ cảm giác Chu Diệp có âm mưu gì đó không tốt với mình.
Nhìn theo bóng lưng Chu Diệp, Hải Tiên nhắc nhở: "Sư phụ của ngươi đã đạt đến đỉnh phong, thiên địa hiện nay miễn cưỡng có thể chịu đựng được sự tồn tại của Tiên cảnh. Ngươi có thể bảo sư phụ ngươi, phá vỡ vách ngăn, phá vỡ mọi quy tắc là có thể thành tiên."
Chu Diệp khựng người lại, nghiêm trọng nói: "Thật sao?"
"Ta lừa ngươi làm gì?" Hải Tiên lắc đầu.
"Được, ta đi tìm sư phụ nói một tiếng ngay đây."
Chu Diệp gật đầu, rời khỏi Vô Tận Hắc Hồ rồi bay về phía xa.
Cậu biết Thanh Đế đang ở Vạn Hoa Đảo.