Có Thanh Đế cùng Thụ Gia Gia tại hiện trường, việc vây quét đám cao thủ Thành Tiên Môn trở nên vô cùng đơn giản.
Những Tiên Đế của Thành Tiên Môn có mặt tại đó không một ai ngoại lệ, toàn bộ đều vẫn lạc.
"Thu dọn một chút, mau chóng vận chuyển tài nguyên trên tinh thần đi." Thanh Đế mở lời, sau đó giải thích chuyện của Nam Tiên Đế.
"Sinh vật như Du Hồn, hẳn là các ngươi ít nhiều cũng có chút hiểu biết, con Du Hồn đã đoạt xá Nam Tiên Đế kia, các ngươi nhất định phải cẩn thận." Thanh Đế nhắc nhở.
"Rõ."
Đám người Đế cảnh đều có chút lo lắng, phía sau chuyện này, có thể còn có những sự việc đáng sợ hơn.
Ví dụ như suy đoán của Chu Diệp.
Sau khi Du Hồn đoạt xá Nam Tiên Đế, tại sao lại phải thành lập Thành Tiên Môn, lại tại sao phải coi trọng lợi ích của Tiên Giới đến vậy?
Ẩn mình đi phát triển trong âm thầm chẳng phải là tốt hơn sao?
Tại sao lại phải bại lộ dưới ánh nhìn của Lục Giới, hơn nữa tính cách còn khác xa với Nam Tiên Đế ban đầu, những thứ bại lộ ra quá nhiều quá nhiều, chỉ thiếu nước hét lớn một tiếng: Ta không phải Nam Tiên Đế nữa.
Những vấn đề này, nhìn từ góc độ hiện tại thì có chút phức tạp.
Nhưng Chu Diệp lại không nghĩ nhiều như vậy.
Cậu hiện tại chỉ muốn mạnh lên, sau đó tìm cơ hội giết chết con Du Hồn đó.
"Sau khi trở về, hãy phái thêm người canh giữ Tứ Đại Cấm Địa đi, gã đó chưa chết, có thể sẽ còn gây chuyện." Chu Diệp nói.
"Cực kỳ có khả năng, nhưng mục tiêu khả thi nhất của nó vẫn là trả thù ngươi, ngươi tốt nhất nên cẩn thận một chút, đừng để bị đoạt xá."
Thanh Đế khẽ gật đầu.
Xem ra Lôi Diễn Thiên Vương không thể được giải phóng rồi, bắt buộc phải trấn thủ Lạc Nhật Thâm Uyên mọi lúc mọi nơi.
Có lẽ sau khi Lục Giới dung hợp, vấn đề này vẫn sẽ tồn tại.
"Sư phụ, người đang xem thường con đấy."
Chu Diệp bĩu môi.
Con Du Hồn đó muốn đoạt xá mình, thì cũng phải hỏi xem cha Ngoại Cập có đồng ý hay không đã. Hơn nữa, mình cũng đâu phải hạng ăn không ngồi rồi, sao có thể bó tay chịu trói được.
"Được rồi, chuyện này tạm thời kết thúc, ta và Thụ Lão về trước đây."
Thanh Đế mở lời.
"Vâng, con đi Yêu Giới một chuyến trước."
Chu Diệp gật đầu.
Chào hỏi Viêm Tước Yêu Đế một tiếng, Chu Diệp liền bay về phía vị trí của Yêu Giới.
Sau khi Thanh Đế và Thụ Gia Gia rời đi, những người còn lại thu thập Huyền Đan cùng nhẫn không gian của đám Đế cảnh Thành Tiên Môn, bắt đầu chuyến hành trình tiếp tục vận chuyển tài nguyên tu luyện.
---❊ ❖ ❊---
Tiên Giới.
Thành Tiên Môn.
"Đù má, trời sắp đổi rồi."
Húc Nhật Tiên Đế tim gan run rẩy.
Thương thiên khóc máu, khí tức bi thương nồng đậm ập đến.
Húc Nhật Tiên Đế thử một phen, căn bản không liên lạc được với bất kỳ cao tầng nào của Thành Tiên Môn.
"Xem ra, đã tèo hết rồi."
Húc Nhật Tiên Đế khẽ cười một tiếng.
Ngược lại không cảm thấy bi thương gì mấy, trái lại còn cười thành tiếng.
"Vẫn là mình thông minh, sớm đã chạy về từ lâu, nhìn mình bây giờ xem, không có vấn đề gì cả, ăn gì cũng thấy ngon, cơ thể cực khỏe." Húc Nhật Tiên Đế cười một cách phóng túng.
Hiện nay cả Thành Tiên Môn, Môn chủ không rõ tung tích, bản thân chính là sự tồn tại cấp bá chủ.
Nhưng, Húc Nhật Tiên Đế sinh ra đã cẩn thận, sẽ không xưng vương xưng bá đâu.
Việc đó nguy hiểm bỏ xừ.
Ngộ nhỡ Môn chủ đang quan sát trong bóng tối, đến lúc đó giết chết mình thì phải làm sao.
"Môn chủ à, ta bây giờ lo lắng cho ngươi lắm đó."
Trên mặt Húc Nhật Tiên Đế lộ ra vẻ lo lắng.
Trong lòng thì không quan tâm.
Môn chủ chết hay không, hình như thực sự không liên quan gì đến mình.
Liên quan quái gì tới mình, cứ như cũ mà sống thôi.
"Thôi bỏ đi, hay là lánh nạn một thời gian, nhỡ đối phương giết tới đây thì không hay lắm."
Húc Nhật Tiên Đế lập tức đưa ra quyết định.
Tìm một nơi ẩn nấp, sau đó ổn định lại tình hình của bản thân.
---❊ ❖ ❊---
Yêu Giới.
Chu Diệp đứng trên mảnh đất của Yêu Giới, cảm thấy Yêu Giới có chút hoang vu.
Tình huống của Yêu Giới tương đối đặc biệt, đa số các nơi đều quá cằn cỗi, mà sau trận chiến với Tiên Giới, rất nhiều khu vực lại càng trở nên hoang vu hơn, thường xuyên gặp phải tình trạng trong phạm vi trăm dặm không có sinh linh sinh sống.
Mà chính vì tình huống này, đã sinh ra một loại sinh mạng mới.
Chu Diệp cũng không hiểu rõ thứ này rốt cuộc được sinh ra như thế nào.
Nhưng thứ này được Viêm Tước Yêu Đế đặt tên là Hoang Thú.
Yêu thú được sinh ra trên mảnh đất hoang vu, gọi là Hoang Thú, hoàn toàn phù hợp với tình huống thực tế.
Chu Diệp đang xách một con Hoang Thú trong tay.
Ngoại hình tương tự như chó Bưu, toàn thân đều là lông màu nâu, có tu vi cảnh giới Siêu Phàm.
"Thứ này, có tu vi nhưng không có quá nhiều trí tuệ, chắc là thuộc về một loại Hung Thú."
Tiện tay ném con Hoang Thú ra xa, Chu Diệp tiến về phía phương xa.
Cậu cũng muốn đi xem Tiên Nhân Động Phủ trông như thế nào.
Kể từ sau lần đám người Đế cảnh thám hiểm Tiên Nhân Động Phủ trước đó, Tiên Nhân Động Phủ luôn được bảo tồn vô cùng nguyên vẹn, theo lời Viêm Tước Yêu Đế kể lại, không có sinh linh nào tiến vào Tiên Nhân Động Phủ nữa.
Nghe nói nơi đó khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực, như thể có thứ tà ác nào đó đang nảy sinh.
Viêm Tước Yêu Đế đã phái cao thủ trấn thủ, vẫn luôn canh chừng, chỉ là không xuất hiện bất kỳ dị thường nào.
Một lát sau.
Tiên Nhân Động Phủ.
"Tiền bối."
Chu Diệp và Yêu Vương trấn thủ Tiên Nhân Động Phủ đồng thời chắp tay, cùng kêu lên một tiếng.
Có chút ngượng ngùng.
"Linh Đế nói đùa rồi, trên con đường tu đạo, người đạt được thành tựu cao hơn là thầy." Hắc Mãng Yêu Vương cười lắc đầu.
Chân thân của Hắc Mãng Yêu Vương chính là một con Hắc Mãng, vô cùng to lớn, dài cả ngàn trượng, toàn thân đều là vảy đen, có khả năng tiến hóa thành Giao Long.
Tuy nhiên hiện tại vẫn đang kẹt ở cảnh giới Bất Hủ đỉnh phong.
Tuổi tác của hắn xấp xỉ Huyền Quy, nhưng hình dáng hóa hình lại là một nam tử trung niên, mang một đôi đồng tử dọc màu đỏ tươi, trên người cũng có khí tức âm lãnh.
Nhìn có vẻ giống phản diện.
Nhưng danh tiếng của vị Yêu Vương này khá tốt, biểu hiện của hắn và khí tức trên người hoàn toàn trái ngược nhau.
Vì tính cách tốt, bạn bè cũng không ít, là tâm phúc của Viêm Tước Yêu Đế.
"Tiền bối khách khí rồi, tu vi là một chuyện, tuổi tác và kiến thức cũng là một chuyện, vãn bối gọi người một tiếng tiền bối là chuyện nên làm." Chu Diệp cười nhạt lắc đầu.
Hắc Mãng Yêu Vương hơi sững sờ.
Đây là đang nói mình già rồi sao?
Nhưng nếu giải mã lời của Chu Diệp theo hướng này thì thực sự là hành vi xấu xa.
"Ý định của Linh Đế, Viêm Tước tiền bối đã nói với ta rồi, gần đây Tiên Nhân Động Phủ vẫn khá yên bình, cũng giống như mọi khi." Hắc Mãng Yêu Vương chỉ vào thung lũng phía xa nói.
Chu Diệp nhìn qua.
Phía trên thung lũng bao phủ một đám mây đen, mang lại cảm giác kỳ lạ.
Chu Diệp cảm thấy, hôm nay mình tới đây, có lẽ có thể tìm ra được thứ gì đó.
Dù sao thì đám Đế cảnh từng tới thám hiểm trước đó đa số không biết sự tồn tại của Du Hồn, cũng sẽ không đoán được có Du Hồn ẩn nấp trong Tiên Nhân Động Phủ, cho nên đối với rất nhiều thứ chắc là vẫn chưa chạm vào.
Vừa hay, hôm nay Chu Diệp tới đây.
Cậu muốn biết tình huống cụ thể của con Du Hồn đã đoạt xá Nam Tiên Đế kia.
Chu Diệp dùng thần niệm dò xét một phen, không phát hiện có gì bất ổn.
Tuy nhiên khi thần niệm muốn tiến vào thung lũng, lại nhận phải một chút cản trở.
"Tiền bối, người từng vào đó chưa?"
Chu Diệp nghiêng đầu hỏi.
"Chưa, càng tới gần thung lũng, càng cảm thấy trong lòng áp lực, Viêm Tước tiền bối chỉ ra lệnh cho ta trấn thủ ở đây, không để xảy ra bất trắc mà thôi, cho nên ta chưa từng vào trong đó, hơn nữa ngộ nhỡ bên trong có nguy hiểm gì, chắc không phải là thứ ta có thể đối phó." Hắc Mãng Yêu Vương lắc đầu, không hề giấu giếm chút nào.
Tu vi của hắn đặt ở thế giới này cũng coi như không yếu, nhưng nếu tiến vào Tiên Nhân Động Phủ, chuyện gì sẽ xảy ra thì thực sự khó mà nói trước.
"Cùng vào thám hiểm chút không?"
Chu Diệp cười hỏi.
"Cái này... nếu Linh Đế đã mời, vậy ta cũng có thể thỏa mãn một chút sự tò mò của mình bấy lâu nay." Hắc Mãng Yêu Vương đồng ý.
"Đi thôi."
Chu Diệp và Hắc Mãng Yêu Vương cùng đi, chậm rãi tiến lại gần thung lũng.
Quả nhiên, Chu Diệp cảm nhận được khí tức vô cùng áp lực, nhịp tim bắt đầu dần dần tăng nhanh, thậm chí khiến người ta có thể cảm nhận rõ ràng sự đập mạnh của trái tim.
Có chút quỷ dị.
Chu Diệp và Hắc Mãng Yêu Vương tiếp tục đi tới.
Thung lũng này hoàn toàn lạc quẻ so với xung quanh.
Nghe nói tòa thung lũng này là đột nhiên xuất hiện, cỏ cây trong thung lũng và cỏ cây xung quanh trông có chút khác biệt.
Cỏ cây trong phạm vi thung lũng có chút vặn vẹo, giống như thực vật của Ma Giới vậy.
"Có chút quỷ dị."
Chu Diệp thấp giọng nói.
"Quả thực là vậy, chỉ là do tu vi ta không đủ, nếu không thì đã san bằng nó rồi." Hắc Mãng Yêu Vương nghiêm túc nói.
Là một yêu thú, Hắc Mãng Yêu Vương không thích phải suy nghĩ quá nhiều về sự tồn tại của mọi thứ.
Trong mắt hắn, có thể đánh bại thì cứ đánh bại, không đánh lại thì chạy, đơn giản là vậy.
Nghe lời của Hắc Mãng Yêu Vương, Chu Diệp gật gật đầu.
Suy nghĩ của Hắc Mãng Yêu Vương này, quả thực là tư tưởng lớn gặp nhau với mình mà.
Chu Diệp thậm chí còn muốn kết bái với Hắc Mãng Yêu Vương.
"Đi thôi, vào xem sao."
Chu Diệp dẫn theo Hắc Mãng Yêu Vương đi tới.
Tại cửa thung lũng, Chu Diệp dừng bước chân, cậu có thể cảm nhận rõ ràng khí tức của một vài pháp trận tàn khuyết.
"Những pháp trận này, chắc là do đám tiền bối Đế cảnh kia phá hỏng, uy năng của những pháp trận này đều có chút đáng sợ, nhưng trải qua hơn triệu năm, cũng đã bị hao tổn, có thể bị phá vỡ cũng coi là chuyện đương nhiên."
Chu Diệp thầm gật đầu, trông không có điểm gì kỳ quái cả.
Tiên Nhân Động Phủ, nếu không có pháp trận thủ hộ thì quả thực có chút không hợp lý.
Mà việc những pháp trận này bị Đế cảnh phá hủy cũng có thể giải thích được.
Tiến vào trong thung lũng.
Chu Diệp nhìn thấy một thôn xóm nhỏ hoang tàn.
"Tiền bối, người có suy nghĩ gì không?"
Chu Diệp quay đầu nhìn Hắc Mãng Yêu Vương bên cạnh.
Hắc Mãng Yêu Vương ngẩn ra, lập tức trả lời: "Thôn xóm nhỏ này hẳn là nơi cư ngụ của người thân bạn bè hay gì đó của chủ nhân động phủ, hoặc giả là thuộc hạ của người đó?"
Hắc Mãng Yêu Vương không rõ lắm, hắn cũng như Chu Diệp, đều không hiểu rõ lắm.
"Nơi này mang lại cho ta một cảm giác rất kỳ lạ."
Chu Diệp đi trên con đường nhỏ, lại gần cổng làng, chạm vào bức tường đất.
Bức tường lập tức biến thành cát vụn rơi xuống.
"Trong thung lũng này có pháp trận vẫn đang vận hành, mà những bức tường đất này cũng nằm trong phạm vi ảnh hưởng của pháp trận, nhưng lại chẳng hề liên quan gì đến pháp trận cả."
Chu Diệp khẽ nhíu mày.
"Hiệu quả của pháp trận là để củng cố toàn bộ thung lũng, thôn xóm này cũng tính là một phần của thung lũng, không lý nào bức tường đất này lại biến thành cát vụn."
Chu Diệp khẽ lắc đầu.
Xem ra Tiên Nhân Động Phủ này quả thực có chút vấn đề.
Nhưng vấn đề lớn hơn nằm ở chỗ, lúc trước đại lão Thanh Đế bọn họ, chẳng lẽ lại không phát hiện ra những vấn đề này sao?
Nếu đã phát hiện những vấn đề này, vậy tại sao lại không xử lý?
Nếu không phát hiện những vấn đề này.
Vậy chứng tỏ sau đó có tồn tại nào đó đã vào trong thung lũng này bố trí...
Nghĩ đến đây, da đầu Chu Diệp tê dại.
Mẹ kiếp, sao lại làm ra vẻ đáng sợ thế này chứ.