Hôm nay thời tiết rất đẹp.
Nắng rọi xuống mặt đất, băng tuyết tan chảy.
Chu Diệp là một trong những nhân vật chính của Thành Đế yến, nên đã sớm đến hòn đảo trên Thông Thiên Hà.
Huyền Quy và Thiên Uyên đều ở đây, đã bày ra rất nhiều bàn ghế.
Thành Đế yến chính là mọi người tụ tập lại ăn cơm, sau đó nói một lời chúc mừng với nhân vật chính, rồi tặng chút quà cáp.
Dù sao thì thành Đế cũng là chuyện vui, tuy mọi người đều đã biết ngươi thành Đế rồi, nhưng vẫn phải tổ chức yến tiệc thông báo cho mọi người cùng tới ăn một bữa, ăn mừng cho tử tế.
"Thảo gia, sớm."
Huyền Quy giơ tay, chào hỏi Chu Diệp.
"Bây giờ đã không còn sớm nữa rồi." Chu Diệp cười cười lắc đầu, còn hơn một canh giờ nữa là tới chính ngọ.
"Mấy vị bằng hữu cũ chắc sắp tới nơi rồi."
Huyền Quy cười nói.
"Ta đã cảm nhận được khí tức của Lôi Diễn huynh, sắp tới rồi." Chu Diệp lên tiếng.
Khí tức có phần nóng rực của Lôi Diễn Thiên Vương không hề che giấu, rất dễ dàng để cảm nhận được.
Quả nhiên không ngoài dự liệu.
Chỉ trong vài nhịp thở, Lôi Diễn Thiên Vương đã xé rách không gian, xuất hiện trên đảo nhỏ.
"Chúc mừng ba vị." Lôi Diễn Thiên Vương cười chắp tay với Chu Diệp cùng hai người kia.
"Lôi Diễn huynh, mấy lời khách sáo này không cần nói nữa, có mang quà cho ta không?" Chu Diệp rất thẳng thắn hỏi.
Lôi Diễn Thiên Vương thành thật lắc đầu.
"Không có, mọi người đều quen thuộc thế này rồi đúng không, còn mang quà cáp gì nữa, trông quá khách sáo." Lôi Diễn Thiên Vương mặt đầy ý cười.
"Vãi, xem ra trước đây ta nhận thức về ngươi vẫn còn quá nông cạn, trước kia sao không phát hiện ra ngươi lại vô liêm sỉ thế này nhỉ?" Huyền Quy bĩu môi.
Kiểu như Lôi Diễn Thiên Vương, điển hình là tới chực ăn chực uống.
Lên án, nhất định phải lên án hành vi vô sỉ này.
"Ngươi nói cái gì vậy?"
Lôi Diễn Thiên Vương cau mày, sau đó nói: "Ngươi sờ lương tâm nói xem, chúng ta là mối quan hệ gì, đó đều là huynh đệ tốt cùng vào sinh ra tử, ta tặng ngươi quà, ngươi ngại nhận không?"
"Ngươi muốn tặng ta quà, ta nhất định nhận nha, dù sao đây cũng là tấm lòng của ngươi mà." Huyền Quy lại gật đầu thật.
Khóe miệng Lôi Diễn Thiên Vương giật giật.
"Lôi Diễn huynh, quà không cần cũng được, nhưng rượu của Thành Đế yến này, huynh có phải nên tài trợ một chút không?" Chu Diệp cười hỏi.
"Khi nào ngươi mới thôi không nhắm vào linh tửu của ta hả?"
Lôi Diễn Thiên Vương túm lấy vai Chu Diệp, hung dữ hỏi.
"Chính huynh đã nói rồi, mối quan hệ chúng ta tốt như vậy, huynh tổng phải góp chút sức chứ?" Chu Diệp bĩu môi.
Đối với Lôi Diễn Thiên Vương, cậu bây giờ không hề sợ chút nào.
Trong trường hợp không dùng tới đốt hương, cậu và Lôi Diễn Thiên Vương một trận chiến, khả năng thất bại tuy rất lớn, nhưng cũng có một chút cơ hội thắng.
"Thằng nhãi ranh, thật là độc ác mà."
Lôi Diễn Thiên Vương đau lòng xót xa.
Trước kia Chu Diệp không hề hố mình như vậy, bây giờ mở miệng ra là nhắm vào mình.
Chắc chắn là do lần đặc huấn mình dành cho cậu ta khiến cậu ta ghi khắc sâu sắc, cho nên bây giờ mới bắt đầu báo thù.
Lôi Diễn Thiên Vương trầm tư một lát sau mới hỏi: "Thành Đế yến của các người không chuẩn bị rượu sao?"
Huyền Quy vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu.
"Không có chuẩn bị, phiền Thiên Vương tài trợ một chút đi."
Huyền Quy thành khẩn yêu cầu.
Mặc dù hắn có chuẩn bị rượu, nhưng rượu đó so với của Lôi Diễn Thiên Vương thì có chút chênh lệch, nên dùng được đồ của Lôi Diễn Thiên Vương thì tốt nhất.
Dù sao cũng không tốn tiền, tội gì mà không làm.
"Sớm biết vậy ta đã không tới sớm như thế."
Lôi Diễn Thiên Vương có chút bất lực, lấy ra một đoàn sáng đưa cho Huyền Quy.
"Năm trăm vò, hôm nay không uống hết, ai cũng không được đi!" Lôi Diễn Thiên Vương lạnh giọng nói.
"Được, ta giám sát."
Chu Diệp lên tiếng.
Rượu của Lôi Diễn Thiên Vương là thứ tốt, một vò rượu luyện hóa xong có thể nhận được không ít linh điểm.
Tuy quy đổi ra linh điểm không được bao nhiêu, nhưng Chu Diệp cảm thấy, có thể kiếm thêm là cậu thỏa mãn rồi.
"Ngươi giám sát cái rắm, ta đưa riêng cho ngươi hai trăm vò, hôm nay nếu ngươi không uống hết, tin không ta giết chết ngươi?" Lôi Diễn Thiên Vương hung dữ nói.
"Được, không uống hết ta tuyệt đối không đi."
"Ai đi người đó là chó."
Chu Diệp nghiêm túc trả lời, chỉ thiếu điều thề đạo tâm nữa thôi.
Hai trăm vò, theo tính toán của Chu Diệp, chắc khoảng được hai mươi linh điểm.
Tuy nhìn thì ít, nhưng Chu Diệp đã rất thỏa mãn rồi.
Dù sao luyện hóa một con du hồn cũng chỉ được khoảng một hai trăm linh điểm, du hồn béo một chút thì hơn hai trăm linh dược thôi.
Mà hai trăm vò linh tửu, có thể luyện hóa ra hai mươi linh điểm, đã coi như là thu hoạch ngoài ý muốn.
Trong suy nghĩ của Chu Diệp, chỉ cần không uống chết, thì cứ đổ vào tới chết là được.
Dù sao hôm nay cậu cũng là một trong những nhân vật chính, những vị tiền bối kia chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình.
Cứ thoải mái uống là được.
Có Lôi Diễn Thiên Vương, cái tên giàu sụ này ở đây, không cần lo lắng vấn đề hậu cần.
"Vút."
Huyễn Linh tiên tử tới nơi.
"Chúc mừng ba vị." Huyễn Linh tiên tử nở nụ cười nhạt.
Hồi tưởng lại quẻ bói kia của Huyền Quy, nhìn ánh mắt Huyền Quy và Thiên Uyên đều có chút quái dị, còn có một chút hưng phấn.
Đây đúng là một hủ nữ, suy nghĩ trong đầu toàn là thứ kỳ quái.
"Ta thấy khí tức của Huyễn Linh tiền bối, thành Đế chắc không còn xa nữa, đến lúc đó Huyễn Linh tiền bối có thể cân nhắc tìm ta, ta chống thiên kiếp rất có kinh nghiệm." Chu Diệp mỉm cười nói.
Huyễn Linh tiên tử suy nghĩ một chút, sau đó cười nói: "Đến lúc đó xem tình hình đã, nếu không độ qua được thì đành phải nhờ ngươi ra tay thôi."
"Được, một lời đã định." Chu Diệp gật đầu.
Chu Diệp như thể nghĩ ra điều gì đó, nụ cười trên mặt ngày càng rạng rỡ.
Kéo Lôi Diễn Thiên Vương sang một bên, Chu Diệp thấp giọng hỏi: "Lôi Diễn huynh, huynh nói xem nếu ta hợp tác với Cửu giai thiên kiếp, làm cho Cửu giai thiên kiếp trở nên mạnh hơn, liệu ta có thu hoạch được nhiều hơn không?"
"Vãi."
Lôi Diễn Thiên Vương có chút kinh hãi.
"Ngươi đây là định trở thành kẻ thù của Mộc giới sao?"
Lôi Diễn Thiên Vương có chút thán phục sự dũng cảm của Chu Diệp, nếu thực sự làm như vậy, sau khi người ta thành Đế, tuy đánh không lại Chu Diệp, nhưng trong những chuyện không quan trọng, chắc chắn sẽ ngáng chân Chu Diệp.
"Ta cũng chỉ là có một ý tưởng, hơn nữa, ta cũng đâu có nhắm vào người của Mộc giới chúng ta đâu."
Chu Diệp xua xua tay.
Nhắm vào người nhà mình thì tính là nam nhi mạnh mẽ gì chứ.
Nam nhi giả tạo mới nhắm vào người nhà mình.
Nam nhi thực thụ đều là nhắm vào kẻ thù, rất rõ ràng, trong suy nghĩ của Chu nào đó, cậu muốn hợp tác với Cửu giai thiên kiếp, rồi đi nhắm vào tu hành giả của các giới vực khác.
Không chỉ Cửu giai thiên kiếp, thực ra Bát giai thiên kiếp cũng có thể gọi tới hợp tác một chút.
"Vậy thì ý tưởng này của ngươi rất tuyệt vời đấy."
Mắt Lôi Diễn Thiên Vương sáng lên.
Hành vi này của Chu Diệp, chính là rút củi dưới đáy nồi.
Thật sự quá ác độc.
"Ngươi nói thừa à."
Chu Diệp cười cười, sau đó nghiêm túc nói: "Lôi Diễn huynh, hay là chúng ta cũng hợp tác một chút đi?"
"Chúng ta có gì để hợp tác chứ?" Lôi Diễn Thiên Vương ngẩn ra, có chút nghi hoặc.
Bản thân mình có năng lực hay thứ gì mà Chu Diệp để mắt tới sao?
"Lôi Diễn huynh, sau khi Lục giới hợp nhất, chúng ta lập tức tìm tới Bát giai và Cửu giai thiên kiếp, sau đó để chúng nhắm vào tu hành giả của các giới vực khác, đợi tới lúc những tu hành giả kia độ kiếp sẽ phát hiện ra căn bản không độ qua nổi, rồi đành phải tìm tới chúng ta, hoặc là, chúng ta chủ động tìm tới cửa, rồi cưỡng ép mua bán, huynh hiểu ý ta chứ?"
Chu Diệp cười hì hì hỏi.
"Ta phát hiện ra ngươi thực sự rất độc ác đấy."
Lôi Diễn Thiên Vương hít một hơi lạnh.
Dùng lời của Huyền Quy mà nói, nhận thức của hắn về Chu Diệp vẫn còn quá nông cạn.
Hóa ra tên Chu Diệp này, lại có thể độc ác tới mức này.
Nhưng tại sao nghe lại thấy sướng thế nhỉ.
"Cũng thường thôi."
Chu Diệp rất khiêm tốn cười nói.
"Con đường kiếm tiền này rất được, đã là kẻ thù tiềm ẩn của đối phương, thì không cần phải khách khí."
Lôi Diễn Thiên Vương nói còn khách khí hơn đấy.
Các tiên vương của Tiên giới, có ai là kẻ thù tiềm ẩn đâu?
Toàn là kẻ thù thực sự cả.
Nếu có cơ hội, Lôi Diễn Thiên Vương đã ra tay từ lâu rồi, nhưng rất tiếc, mãi không có cơ hội.
Mà bây giờ, cơ hội tới rồi.
Hợp tác thật tốt với Chu Diệp, chuyện sau này sẽ trở nên cực kỳ đơn giản.
"Lôi Diễn huynh, vì Lục giới sắp hợp nhất, ta thấy Lạc Nhật thâm uyên không cần phải trấn thủ nữa đâu, ta ở đây còn một dự án, huynh có muốn cân nhắc không?" Chu Diệp nghiêm túc hỏi.
Chuyện này, cậu đã nghĩ từ rất lâu rồi.
"Dự án gì?"
Lôi Diễn Thiên Vương lập tức thấy hứng thú.
Tính cách của Chu Diệp, ai cũng biết, Chu Diệp tuy hay hố, nhưng cùng Chu Diệp làm dự án thì chuyện này chắc chắn là kiếm ra tiền.
Lôi Diễn Thiên Vương biết, Chu Diệp còn có một tổ chức gọi là Thanh niên kiệt xuất Mộc giới, bây giờ đã phát triển thành Đoàn thanh niên kiệt xuất Mộc giới rồi.
Hơn nữa còn có Tập đoàn xây dựng Mộc giới.
Nghe nói, thứ đó bây giờ đã phát triển rồi, thậm chí đã bắt đầu tạo phủ đệ cho tu hành giả giới khác.
Việc làm ăn đó, hồng hồng hỏa hỏa (phát đạt).
Cho nên, ngay giây phút Chu Diệp nói ra, Lôi Diễn Thiên Vương đã thấy hứng thú rồi.
Lôi Diễn Thiên Vương trấn thủ Lạc Nhật thâm uyên, không có cách nào kiếm tiền, nên trong số rất nhiều đại năng đỉnh cao, có thể nói là người nghèo nhất.
Có con đường kiếm tiền, Lôi Diễn Thiên Vương hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua.
"Dự án này rất hoành tráng, chỉ dựa vào hai người chúng ta thì chắc chắn không làm nổi." Chu Diệp nghiêm túc nói.
"Rốt cuộc là dự án gì, ngươi làm ta ngứa ngáy trong lòng quá, nói mau!"
Lôi Diễn Thiên Vương ôm vai Chu Diệp, siết cổ cậu thúc giục.
"Dự án của ta, là một kế hoạch vô cùng lớn."
Chu Diệp chậm rãi nói: "Lôi Diễn huynh biết đấy, trên rất nhiều tinh thần trong tinh không có rất nhiều tài nguyên, kế hoạch của ta là dời những tinh thần này về, ai dời thì thuộc về người đó, đến lúc đó chúng ta chắc chắn sẽ giàu nứt đố đổ vách. Còn về việc tại sao hai chúng ta làm không nổi, là bởi vì có sự dòm ngó của Tiên giới và Ma giới.
Mối đe dọa của Ma giới không lớn lắm, dù sao chúng ta và Thánh Ma Môn có minh ước, mà Tiên giới thì chưa chắc, cho nên muốn tham gia kế hoạch này, ít nhất phải có tu vi Đế cảnh."
Nhìn Chu Diệp.
Lôi Diễn Thiên Vương trong khi bị kế hoạch này làm cho chấn động, cũng cảm thấy vô cùng khả thi.
"Kế hoạch này có tên chưa?"
Lôi Diễn Thiên Vương hỏi.
"Cứ gọi là Tinh Hà kế hoạch đi, chúng ta phải dời trống cả cái Tinh Hà, sau này trên trời không cho phép có một ngôi sao nào sáng nữa, dám sáng thì ta kéo nó xuống, sau khi kéo hết mấy ngôi sao đó xuống, dùng để trang trí Thanh Hư sơn cũng khá tốt đấy." Chu Diệp nhướn mày.
"Được, ta hoàn toàn không có vấn đề gì."
Lôi Diễn Thiên Vương lập tức đồng ý.
"Lạc Nhật thâm uyên ta không giữ nữa."
"Từ hôm nay bắt đầu, ta tham gia Tinh Hà kế hoạch, ta đi theo ngươi phát tài, Lạc Nhật thâm uyên chính là nhà của ta, sau này ta đặt vài ngôi sao trong nhà ta, trộm (cực kỳ) có mặt mũi." Lôi Diễn Thiên Vương nghiêm túc nói.
"Được, kéo thêm vài người nhập bọn, cần đảm bảo tính an toàn." Chu Diệp gật đầu.
"Hoàn toàn không có vấn đề, Huyền Quy và Thiên Uyên đều được đấy."