“Tôi tin cô cũng rõ phong cách làm việc của Chu mỗ tôi, Chu mỗ tôi là người ngay thẳng, cô có yêu cầu gì cứ nói thẳng ra, đừng vòng vo gợi ý, nói chuyện bóng gió như vậy dễ khiến tôi hiểu lầm lắm.” Chu Diệp nghiêm mặt nói.
Hắn cảm thấy mình sợ quá.
Nhỡ đâu Hải Tiên đưa ra yêu cầu quá đáng nào đó, mà hắn lại không làm được, thì phải làm sao bây giờ.
Phải hiểu rằng, Chu mỗ hắn thật sự không phải vạn năng đâu.
“Tư tưởng của cậu, sao lại kỳ quái thế?”
Hải Tiên cảm thấy, Chu Diệp có lẽ là suy nghĩ quá nhiều rồi.
Cô ta có thể hứng thú với một cọng cỏ sao?
Đây chỉ là một cọng cỏ mà thôi, mặc dù đã phân đen trắng, nhưng bề ngoài trông vẫn vô cùng bình thường.
Đặc biệt là sau khi biết được gốc gác của Chu Diệp, Hải Tiên càng không có hứng thú với hắn.
Nhân vật kiểu này, hố có thể khiến Hải Tiên cô trở thành "kẻ gánh nợ lớn nhất lục giới".
Nghĩ tới đây, Hải Tiên đột nhiên có chút tò mò.
Đạo lữ của Chu Diệp, Nguyên Đế rốt cuộc là sự tồn tại như thế nào, vậy mà có thể thu phục được tên Chu Diệp này.
Mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng trong lòng Hải Tiên đã tràn đầy sự kính phục đối với Lộc Tiểu Nguyên!
Có lẽ, cũng giống như Thanh Đế từng nói, là một ma vương chăng?
“Đừng để ý mấy tiểu tiết, cô nói đi, chỉ cần yêu cầu đó tôi có thể đáp ứng, tôi sẽ cố gắng hết sức.” Chu Diệp vẻ mặt nghiêm túc.
Trong lòng cầu nguyện, tốt nhất đừng đưa ra yêu cầu nào mà hắn không làm được.
Chỉ cần yêu cầu của Hải Tiên mà hắn làm được, thì dù phải liều mạng cũng phải làm.
Dù sao, có được tiên cấp pháp quyết từ chỗ Hải Tiên, chính là con đường dễ dàng nhất.
“Thực ra, tôi cũng không có yêu cầu gì, cậu quá yếu, trên người cậu cũng không có vật dụng gì khiến tôi hứng thú, cho nên... tôi nhớ Mộc Mộc rồi, vài ngày nữa cậu có thể bế Mộc Mộc tới đây không?”
Hải Tiên cẩn thận suy nghĩ một chút.
Cô ta phát hiện ra, mình thật sự không có chuyện gì muốn nhờ Chu Diệp giúp đỡ.
Thứ duy nhất, chính là có chút nhớ con gái của mình.
“Tôi còn tưởng chuyện gì, chuyện này nói một tiếng là được mà.”
Chu Diệp đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng không ngờ, yêu cầu của Hải Tiên lại đơn giản như vậy.
Hơn nữa, đây là chuyện hắn nên làm mà.
“Đợi sau khi rời khỏi, tôi sẽ đến Thanh Hư Sơn đón Mộc Mộc tới cho cô.” Chu Diệp nói.
“Được.”
“Sở học cả đời của ta cùng với các loại pháp quyết sưu tầm đều ở đây rồi.”
“Trong này còn có một số bí thuật các loại, tóm lại ngoài tâm pháp chủ tu ra, thì đây là tất cả rồi.” Hải Tiên nói.
Hải Tiên đã từng để ý giúp Chu Diệp, không có tâm pháp nào phù hợp để Chu Diệp tu luyện.
Còn về việc tại sao Tiểu Thanh Hư Kinh và Thanh Hư Kinh lại có thể để Chu Diệp tu luyện, thực ra cũng là một vấn đề rất đơn giản.
Bởi vì chân thân của Thanh Đế cũng là thực vật.
Cũng giống như Lộc Tiểu Nguyên đã nói, Thanh Đế cũng là người thực vật.
“Đa tạ.”
Thần niệm của Chu Diệp tỏa ra, bao bọc lấy tất cả sách vở, bắt đầu sàng lọc.
Pháp quyết nào chưa đạt tới thiên cấp, tất cả đều trả lại cho Hải Tiên.
Những pháp quyết này tuy kỳ lạ, nhưng phẩm cấp không cao đồng nghĩa với tiềm năng cũng không ra sao.
“Bây giờ tôi chỉ muốn chọn từ tiên cấp trở lên, cô nói xem tôi có phải hơi cuồng vọng quá rồi không?” Chu Diệp lên tiếng hỏi.
Hắn Chu mỗ mới chỉ là Cỏ Đế Cảnh sơ kỳ.
Tương ứng với cảnh giới tu vi này, gần như chỉ là thiên cấp thượng phẩm và thiên cấp đỉnh tiêm mà thôi.
Nhưng Chu mỗ hắn cảm thấy, pháp quyết thiên cấp đều là mấy thứ rác rưởi gì không biết.
Chu mỗ hắn đáng lẽ phải tu luyện tiên pháp mới đúng chứ.
“Cũng coi là cuồng vọng trung đẳng.”
Hải Tiên nghĩ ngợi, lắc đầu.
“Nếu là cuồng vọng trung đẳng, vậy cũng được, có thể chấp nhận.”
Chu Diệp đã hiểu.
Trong lòng Hải Tiên thở dài.
Ngộ tính của Chu Diệp, cô ta đã được lĩnh giáo rồi.
Hay nói cách khác, đó căn bản không phải là ngộ tính gì cả.
Chỉ cần bị Chu Diệp có được, mặc kệ cô là phẩm cấp gì, muốn nâng cấp là nâng cấp.
Đôi khi Hải Tiên cũng thắc mắc, Chu Diệp có phải là hack rồi không?
Chẳng lẽ, Chu Diệp thực sự là con ngoài giá thú của thượng thiên sao?
“Mạn phép hỏi một câu, cậu có cha mẹ không?” Hải Tiên đắn đo rất lâu, mới không nhịn được mở miệng hỏi.
“Tôi dường như không có cha mẹ thì phải, ít nhất là từ khi tôi sinh ra đến giờ, tôi chưa từng gặp cha mẹ mình.” Chu Diệp lắc đầu.
Còn về cha, Thanh Đế chắc cũng miễn cưỡng được tính là một.
Một ngày làm thầy, cả đời làm cha, hắn Chu Diệp đã nói ra lời đó, thì không phải là nói đùa.
Hải Tiên đã rõ.
Trong lòng có chút suy đoán, tên này biết đâu chừng thật sự là con ngoài giá thú của thượng thiên.
Chu Diệp không nghĩ tới việc tại sao Hải Tiên lại hỏi câu này.
Hắn tiếp tục sàng lọc.
Lại có phần lớn sách vở bị trả lại cho Hải Tiên.
“Đại Suy Diễn Thuật?”
Chu Diệp có chút ngạc nhiên.
Thuật pháp này, là dùng để suy diễn thiên cơ.
Cũng gần giống với những thứ Huyền Quy nghiên cứu ra, có thể quan sát được những thứ hư vô mờ mịt như khí vận.
Sau khi sử dụng lên sinh linh khác, liền có thể quan sát được khí vận của đối phương ra sao.
“Pháp quyết này dùng để quan sát tôi thì có hiệu quả nhất định không nhỉ?”
Chu Diệp sờ cằm suy tư.
Nếu như trước khi rút thưởng mà dùng thứ này quan sát vận may của mình, nếu phát hiện vận may bùng nổ, liệu có phải là có thể chứng đạo con đường Âu hoàng rồi không?!
“Chờ đã...”
Sắc mặt Chu Diệp ngưng trọng.
Thứ này, dù có lợi hại đến đâu, cũng không thể nào quan sát được vận may của kẻ có ngoại vật (hack) bên mình như hắn.
Cho dù có thể, chắc cũng vô dụng.
Cái khuôn mẫu rút thưởng kia, đơn giản là có thù với hắn.
Trời mới biết rốt cuộc là vì lý do gì, mỗi lần mình rút được thứ gì đó, ít nhiều đều có chút ý nhắm vào mình.
Cho dù không có ý đó, cũng là thứ không có ích lợi gì với mình.
“Ngoại vật phụ thân (bố hack), ngài chẳng lẽ muốn hại chết con, rồi tìm một nhà mới tốt hơn à?”
Chu Diệp có chút u sầu nhàn nhạt.
Hồi tưởng lại từ khi có được ngoại vật phụ thân đến giờ, ngài ấy cứ cố ý hoặc vô ý nhắm vào hắn.
Khoan đã.
Có lẽ không phải là cố ý hay vô ý, mà là rất rõ ràng đang ngấm ngầm cản trở mình.
“Khó chịu, muốn khóc.”
Chu Diệp cảm thấy, mình đã chịu phải nỗi oan ức tày trời.
“Ngoại vật phụ thân, con là đứa con hiếu thảo, sau này đừng nhắm vào con nữa.”
Chu Diệp thầm cầu nguyện một câu, sau đó tiếp tục sàng lọc pháp quyết.
---❊ ❖ ❊---
“Hỏa hệ chưởng pháp, uy lực mạnh mẽ, tuy là tiên cấp, cũng rất có sức hút, nhưng tôi với hỏa hệ không liên quan gì mấy.”
“Sau này đồ dùng, có lẽ là Bắc Hàn Trảm Thế Đao, nên cố gắng chọn đao pháp hoặc kiếm pháp, đến lúc đó sửa đổi một chút, đao kiếm dùng chung.”
Dần dần, Chu Diệp sàng lọc ra được một cuốn pháp quyết.
Từ trong vạn vạn pháp môn, hắn chỉ lọc ra được một cuốn.
Nhiên Huyết Bí Pháp.
Nghe có vẻ, có chút tầm thường.
Thế nhưng, thứ này lại thực sự khác với những bộ Nhiên Huyết Bí Pháp khác.
Đây là bí pháp tiên cấp, sau khi sử dụng, chiến đấu lực bùng nổ.
Ngoài ra, pháp quyết này còn có một điểm đáng sợ, đó là rất dễ "ngỏm củ tỏi".
“Sao cậu lại chọn bộ bí pháp này?”
Hải Tiên sững sờ một chút, cảm thấy kinh ngạc trước lựa chọn của Chu Diệp.
“Cô không hiểu đâu, bộ bí pháp này, đơn giản chính là được thiết kế riêng cho tôi.”
Chu Diệp thậm chí muốn gặp mặt người sáng tạo ra bộ bí pháp kia.
Người sáng tạo ra bộ bí pháp đó, trong lòng Chu Diệp, đã trở thành sự tồn tại sở hữu trí tuệ siêu phàm.
Không có chút đầu óc, sao có thể tạo ra được bộ bí pháp đáng sợ như vậy.
Sắc mặt Hải Tiên có chút kỳ lạ.
Quả thực, bộ Nhiên Huyết Bí Pháp này đúng là được thiết kế riêng cho Chu Diệp.
Chu Diệp đã tu luyện Thánh Huyết Ma Công, hơn nữa còn là cấp độ viên mãn.
Cộng thêm hiện nay sở hữu Đế khu, Đế huyết có sự gia trì của Thánh Huyết Ma Công, biến thành Thánh Huyết sở hữu uy năng vô tận.
Một khi thi triển Nhiên Huyết Bí Pháp, chiến đấu lực của Chu Diệp...
Thật khó mà tưởng tượng nổi.
“Nhiên Huyết Bí Pháp là do một tên điên sáng tạo ra, tên điên đó là một võ si thực thụ, hắn không phải đang thách đấu người khác, thì cũng đang trên đường đi thách đấu người khác, sau khi sáng tạo ra cuốn Nhiên Huyết Bí Pháp này, vừa mới tu luyện đến cảnh giới viên mãn, thì trong một trận chiến đã sử dụng Nhiên Huyết Bí Pháp này, rồi người thì bị đốt sạch.”
Hải Tiên u oán nói.
Cô ta vốn tưởng Chu Diệp sẽ sợ hãi.
Nhưng nhìn vẻ mặt Chu Diệp, dường như còn phấn khích hơn...
“Đừng quên, huyết mạch của tôi sở hữu khả năng trị liệu, cho dù Nhiên Huyết Bí Pháp có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể trực tiếp thiêu cháy tôi được.”
“Chỉ cần cho tôi đủ thời gian, tôi có thể khôi phục bản thân trong nháy mắt.”
Khóe miệng Chu Diệp nhếch lên.
Trong cõi u minh, có một loại trực giác.
Sau khi tu luyện bộ Nhiên Huyết Bí Pháp này hôm nay, Chu mỗ hắn sau này cũng sẽ đạt được danh hiệu tên điên.
“Sau này... ha ha ha.”
Trên mặt Chu Diệp lộ ra nụ cười cuồng vọng.
“Cậu lại đang nghĩ cái quỷ gì thế?”
Sắc mặt Hải Tiên khác lạ.
Suy nghĩ của Chu Diệp, cô ta mãi mãi không sao nhìn thấu được.
Nói thế nào nhỉ, cảm giác mà Chu Diệp mang lại cho cô, đôi khi thì điên điên khùng khùng, đôi khi lại thông minh đến mức kinh người.
“Cô nghĩ xem, sau này lần đầu tiên nhìn thấy kẻ địch, tôi trực tiếp kích hoạt trạng thái Nhiên Huyết Bí Pháp, sau đó chiến đấu lực của tôi tăng lên một đoạn lớn, người có khả năng huyết mạch như tôi, vừa chiến đấu với kẻ địch, vừa luyện hóa chính mình, cô nói xem, trong tình huống như vậy, tôi còn có thể bị Nhiên Huyết Bí Pháp phản phệ mà chết sao?”
Chu Diệp cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại.
Dù sao bí pháp này quá đáng sợ.
Sau này ra ngoài, gặp kẻ địch, dường như có thể càng kiêu ngạo hơn rồi.
“Cũng đúng.”
Hải Tiên nghĩ ngợi, cuối cùng gật đầu.
Chu Diệp có lẽ thực sự có thể phát dương quang đại bộ Nhiên Huyết Bí Pháp này.
Chỉ là trên thế giới này, ước chừng không có mấy ai dám tu luyện Nhiên Huyết Bí Pháp đến cấp độ cao.
Chỉ có những sự tồn tại như Võ si kia, hoặc là kẻ cậy vào sự may mắn như Chu Diệp.
“Tôi tu luyện Nhiên Huyết Bí Pháp này một chút đã.”
Chu Diệp ngồi xếp bằng, sau đó bắt đầu đọc Nhiên Huyết Bí Pháp.
Theo từng dòng chữ đọc được.
Trên bảng hệ thống, cuối cùng cũng hiện ra thông tin của Nhiên Huyết Bí Pháp.
"Tên gọi": Nhiên Huyết Bí Pháp.
"Loại hình": Bí pháp.
"Phẩm cấp": Tiên cấp thượng phẩm.
"Hiệu quả": Sau khi sử dụng bí pháp, đốt cháy máu huyết và căn cơ, cung cấp cho người sử dụng sức mạnh vượt xa cảnh giới hiện tại (sau khi đạt cảnh giới viên mãn bắt đầu đốt cháy căn cơ).
"Ghi chú 1": Huyết dịch phẩm chất càng cao, hiệu quả sau khi sử dụng bí pháp càng tốt, căn cơ cũng tương tự như vậy.
"Ghi chú 2": Sau khi máu huyết và căn cơ đốt cháy hết, người tu hành sẽ chết ngay tại chỗ.
"Ghi chú 3": Nam tử hán đích thực, không khinh thường việc khôi phục bản thân, mà phải tiến thẳng về phía trước, đâm lao phải theo lao!
"Cảnh giới nắm giữ": Chưa nhập môn (+)
“Nam tử hán?”
“Ta là một cọng cỏ, hóa hình xong cũng là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, ta không phải nam tử hán.”
Chu Diệp lắc đầu.
Nói gì thế, trên người hắn lại chẳng có cơ bắp, cũng chẳng tỏa ra khí tức nam tử hán gì cả.
Sao hắn có thể là nam tử hán được.
“Chu Diệp ta hôm nay chính là tiểu bạch kiểm, sau khi sử dụng bí pháp, ta phải khôi phục!”
Dùng xong Nhiên Huyết Bí Pháp mà không khôi phục?
Chỉ có kẻ ngốc mới không khôi phục.
“Hải Tiên, cô giúp tôi một việc được không.” Chu Diệp ngẩng đầu nhìn Hải Tiên.
“Sao thế?” Hải Tiên hỏi.
“Cô hủy đi một chút căn cơ của tôi.” Chu Diệp lên tiếng nói.
“???” Hải Tiên ngẩn người.
Vậy mà lại có yêu cầu mất trí đến thế.
“Tôi muốn thử xem khả năng huyết mạch của mình có thể khôi phục căn cơ không, nếu không được thì tôi không thể tu luyện Nhiên Huyết Bí Pháp đến viên mãn.” Chu Diệp nghiêm mặt nói.
Hải Tiên suy tính một chút, lộ ra nụ cười dữ tợn đáng sợ.
Từ rất lâu rồi đã muốn đập Chu Diệp một trận.
Cơ hội, đến rồi!