Ngày hôm ấy, Chu Diệp và Hải Tiên cùng nhau gặm nhấm du hồn đã nướng chín.
Nhàn rỗi không có việc gì làm, lại thêm mấy ngày nay tình bạn giữa cả hai đã tiến triển không ít, Chu Diệp rất dứt khoát bắt đầu trò chuyện cùng Hải Tiên.
"Trong thời đại của các người, cô có bạn bè không?" Chu Diệp tò mò hỏi.
Hải Tiên hồi tưởng một chút, đáp lại: "Ta là công chúa trong tộc, thân phận tôn quý, rất hiếm khi có bạn bè. Tuy rằng sau này ta cũng có một người bạn, nhưng mà..."
Hải Tiên lắc đầu.
Chu Diệp nhận ra, cảm xúc của Hải Tiên rõ ràng có chút không ổn.
Nhớ lại lần đầu gặp mặt, khi ấy Hải Tiên đã thử thách hắn và Nhị Đản.
Chu Diệp thầm nghĩ, chẳng lẽ Hải Tiên từng bị tổn thương?
"Có đôi khi ta rất ngưỡng mộ cậu, có người bạn là kiếm linh trông hình thù mơ hồ, không biết rốt cuộc là dáng vẻ thế nào." Hải Tiên nói, trên mặt lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
"Nói chính xác thì, tên Nhị Đản kia không phải bạn ta." Chu Diệp lắc đầu.
"Hửm?"
Hải Tiên nhíu mày, hỏi: "Ý cậu là sao?"
Thấy Hải Tiên có dấu hiệu sắp nổi giận, Chu Diệp vỗ vỗ vai nàng, ra hiệu cho nàng thả lỏng, sau đó mới giải thích: "Nhị Đản là kiếm linh của ta, ta và nó là anh em tốt có thể cùng nhau sống chết."
"Tuy bình thường chúng ta thích đấu khẩu, nhưng thực sự rơi vào cảnh tuyệt vọng, đều sẽ tìm cách để đối phương sống sót."
Lúc này Chu Diệp đang ở trạng thái nhân thân, nụ cười nhạt trên gương mặt lộ rõ sự chân thành.
"Vậy thì ta càng ngưỡng mộ các cậu hơn." Hải Tiên hồi tưởng lại trải nghiệm của chính mình, lắc đầu.
"Nếu ta đoán không sai, cô chắc là từng bị bạn phản bội?" Chu Diệp suy nghĩ một chút rồi hỏi.
"Gần như vậy."
Hải Tiên không phủ nhận.
Chu Diệp có chút ngạc nhiên, không định hỏi tiếp.
Dù sao hắn dùng tư duy của con người để suy xét, không thể làm ra cái loại chuyện khốn nạn như xé toạc vết thương đã lành của người khác.
"Cậu có muốn biết đoạn trải nghiệm này không?"
"Còn nữa, tại sao ta lại có thể tự sáng tác ra khúc nhạc bi thương như thế?" Hải Tiên nhìn Chu Diệp, khẽ hỏi.
"Ta nghĩ, không cần thiết đâu nhỉ?"
Chu Diệp lắc đầu.
Nhìn bộ dáng Hải Tiên là cảm thấy nàng rất đau lòng, Chu Diệp tuy rất muốn biết, nhưng việc này chắc chắn sẽ khiến Hải Tiên đau lòng hơn.
Là bạn bè, Chu Diệp hiểu quá ít về Hải Tiên, lại không biết nên an ủi thế nào.
Quan trọng nhất là, nhỡ đâu Hải Tiên lại phát cuồng lần nữa, nuốt thêm vài con du hồn, thì bao nhiêu nỗ lực của hắn lại thành công cốc.
Chu Diệp đã tính toán rồi.
Với trạng thái sinh hoạt hiện tại của Hải Tiên, khi không có sự giúp đỡ của hắn, Hải Tiên tối đa chỉ còn sống được mười vạn năm nữa, một khoảng thời gian nói dài không dài, nói ngắn không ngắn.
Một triệu năm trước đó, hoàn toàn là nhờ vào cảnh giới tu vi và nhục thân Tiên nhân cường đại của chính Hải Tiên chống đỡ. Nếu Hải Tiên không phải Tiên nhân, cũng không có Tiên khu, thì có lẽ một trăm năm cũng chẳng thể trụ nổi.
Sức mạnh của du hồn, thực sự quá đáng sợ.
Hải Tiên vẫn luôn thấu chi chính mình.
Chưa nói đến vì Mộc giới tương lai, chỉ tính riêng tình nghĩa mấy ngày nay, Chu Diệp cho rằng bản thân cũng nên để Hải Tiên sống lâu thêm một chút.
Ít nhất là sau khi nàng không còn gánh nặng trấn áp Vô Tận Hắc Hồ nữa, có thể đi dạo một vòng, ngắm nhìn thật kỹ thế giới mà nàng đã vì nó từ bỏ tự do, thậm chí là đánh đổi cả mạng sống.
Giống như Thụ Gia Gia vậy.
Chu Diệp vẫn luôn suy nghĩ, có cách nào để Thụ Gia Gia quay lại tự do hay không.
"Cậu nói đó, chúng ta là bạn bè, bạn bè chẳng lẽ không nên hiểu rõ nhau hơn sao?" Trên mặt Hải Tiên lộ ra nụ cười nhạt.
Nụ cười của nàng so với lúc trước, đã không còn đáng sợ như vậy nữa.
Chu Diệp im lặng một lát, cuối cùng nói: "Ta nghe đây."
Hải Tiên ngước nhìn chân trời, sau đó phất tay một cái.
Trong chớp mắt, ban ngày buông xuống.
Chu Diệp cứ tưởng bầu trời u ám của Vô Tận Hắc Hồ cuối cùng cũng đã sáng lên, nhưng sau khi định thần lại, Chu Diệp phát hiện cảnh tượng xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
"Cô muốn cho ta xem sao?" Chu Diệp có chút ngẩn người.
"Cùng xem đi, coi như hồi tưởng lại người bạn này của ta."
Hải Tiên mỉm cười.
"Vậy cũng được." Chu Diệp gật đầu.
Hình ảnh bắt đầu, Chu Diệp nhìn thấy đại dương bao la bát ngát, cũng như Tam Túc Kim Ô đang chậm rãi bay trên bầu trời.
Tầm mắt dần hạ thấp, rơi vào sâu trong đại dương.
Người trong Nhân Ngư tộc đều là nam thanh nữ tú, những người cá này đều đang bận rộn.
Là một trong những chủng tộc mạnh mẽ dưới đáy biển, Nhân Ngư tộc yêu chuộng hòa bình, cho nên so với các chủng tộc lớn khác, lãnh địa của Nhân Ngư tộc vô cùng nhỏ bé.
Nhân Ngư tộc vốn dĩ ôn hòa có mối quan hệ rất tốt với đa số các chủng tộc dưới đại dương, bởi vì Nhân Ngư tộc sở hữu khả năng đặc biệt là tinh luyện nước biển thành linh tinh, và dùng một lượng lớn linh tinh để giao dịch với các đại chủng tộc.
Và vào ngày này, công chúa của Nhân Ngư tộc, cũng chính là Hải Tiên, đã chào đời.
Không hề có bất kỳ tai nạn nào xảy ra như trong tưởng tượng, sự ra đời của Hải Tiên chỉ khiến các đại chủng tộc gửi lời chúc mừng, và tặng rất nhiều lễ vật, chỉ có vậy thôi.
Dần dần, Hải Tiên thể hiện ra thiên phú kinh người, lúc còn nhỏ nàng tỏ ra vô cùng đáng yêu, không một ai nghi ngờ rằng Hải Tiên lớn lên sẽ trở nên lệch lạc.
Hải Tiên không chỉ là bảo bối của Nhân Ngư tộc, mà còn là bảo bối của các chủng tộc dưới đại dương.
Một trong những bá chủ đại dương là Long tộc, tộc Bạch Sa hung mãnh và mạnh mẽ, tộc Uyên Kình có hình thể to lớn và truyền thừa cổ xưa, tộc Hải Đôn vốn bản tính ôn hòa, v.v...
Hải Tiên hồi nhỏ có rất nhiều bạn chơi cùng, thế nhưng, vì nguyên nhân thù địch giữa một số chủng tộc, lúc Hải Tiên vui đùa cùng bạn bè, luôn có vài người bạn không thể có mặt.
Từ lúc còn nhỏ, Hải Tiên và thiếu chủ Long tộc đã có quan hệ rất tốt.
Thiếu chủ Long tộc lúc nhỏ không ít lần nghịch ngợm, nhiều lần bị Long Hoàng trách phạt vẫn cứ chớp mắt nhìn Hải Tiên.
Ánh mắt đó, Chu Diệp hiểu, là bảo Hải Tiên giúp cầu tình.
Có Hải Tiên cầu tình, Long Hoàng xuống tay tự nhiên nhẹ hơn nhiều.
Hải Tiên tuy là cảnh giới Tiên, nhưng nàng chịu ảnh hưởng quá nhiều, rất nhiều ký ức vô cùng mơ hồ, khiến Chu Diệp nhìn không rõ, cũng nghe không rõ.
Dần dần.
Năm tháng trôi qua.
Dưới đại dương vẫn luôn rất bình lặng, không giống như những năm trước các đại tộc đều đang chinh chiến.
Khi ở trong tộc, Hải Tiên không tu luyện thì cũng giúp đỡ tộc nhân những việc vặt, Hải Tiên tuổi còn nhỏ nhưng vô cùng hiểu chuyện nên rất được cưng chiều.
Chậm rãi.
Tu vi của Hải Tiên đang tăng lên.
Thiên phú tu đạo kinh khủng của nàng khiến người ta sinh lòng ghen ghét.
Nàng từ Chí Tôn cảnh đến Đỉnh phong Bất Hủ cảnh, chỉ mất một năm.
Tài nguyên tu luyện mà Hải Tiên được phân phối tăng dần theo tu vi.
Nàng dừng lại ở Đỉnh phong Bất Hủ cảnh khoảng ba trăm năm, cuối cùng nước chảy thành sông, trở thành Đế cảnh.
Trong thời đại Thượng Cổ, Đế cảnh không phải là chí cao, nhưng ở thời đại đó, Đế cảnh cũng là sự tồn tại được tôn kính.
Có tu vi Đế cảnh, Hải Tiên lại lần lượt đi đến mấy đại chủng tộc, nhận được sự dạy dỗ từ các vị tộc trưởng, người nhiều thì ba năm, người ít thì nửa năm.
Có khả năng tự bảo vệ mình, Hải Tiên đi tới lục địa.
Hải Tiên xuất phát từ trong tộc, xé rách hư không, tốn nửa tháng thời gian, cuối cùng đã đến lục địa.
Hải Tiên tiếp xúc với người tu hành đầu tiên trên lục địa.
Cùng là Đế cảnh.
Bởi vì mẹ của đối phương là sinh linh Hải tộc, hai người rất nhanh đã trở thành bạn bè không có gì không nói.
Cả hai cùng xông vào bí cảnh, cùng thăm dò động phủ của cổ tiên đã tử trận.
Tình bạn không ngừng sâu đậm, danh tiếng cũng ngày càng lan xa.
Người bạn đối với Hải Tiên rất tốt, Hải Tiên đối với nàng ta cũng rất tốt.
Dần dần, trên lục địa xuất hiện một bí cảnh kinh khủng, giữa các đại thế lực ngầm sóng dữ dội.
Thiếu chủ Long tộc đi tới lục địa rèn luyện.
Thời điểm đó, Hải Tiên đã rời biển hàng trăm năm, tộc trưởng Nhân Ngư lo lắng con gái trên lục địa sẽ vì các đại thế lực đỉnh cấp trên lục địa mà chịu tổn thương, thế là ủy thác cho thiếu chủ Long tộc, nếu trên lục địa gặp được Hải Tiên, hãy giao "Nhân Ngư Lệ" - tiên binh phòng ngự chí cao của Nhân Ngư tộc cho Hải Tiên.
Long tộc và Nhân Ngư tộc quan hệ rất tốt, thiếu chủ Long tộc lại là thanh mai trúc mã với Hải Tiên, thêm vào đó là mối quan hệ biết rõ gốc rễ, tộc trưởng Nhân Ngư rất tin tưởng thiếu chủ Long tộc.
Thiếu chủ Long tộc mang theo Nhân Ngư Lệ đi tới lục địa, bốn phương tám hướng thăm dò tin tức của Hải Tiên, muốn giao Nhân Ngư Lệ cho Hải Tiên.
Thời gian ba tháng, thiếu chủ Long tộc tìm thấy Hải Tiên, và bí mật giao Nhân Ngư Lệ cho Hải Tiên, không để bạn của Hải Tiên biết.
Thiếu chủ Long tộc vốn không quen thuộc với lục địa đi cùng Hải Tiên và bạn của Hải Tiên.
Ba người du ngoạn trên lục địa, gặp được rất nhiều người, trải qua rất nhiều chuyện.
Tình cảm nảy sinh.
Hải Tiên và thiếu chủ Long tộc vốn đã là thanh mai trúc mã, có cảm tình với nhau.
Mà bạn của Hải Tiên dần dần thích thiếu chủ Long tộc, mơ mộng được ở bên cạnh thiếu chủ Long tộc.
Trong lòng thiếu chủ Long tộc chỉ có Hải Tiên, sau khi bày tỏ tâm ý với Hải Tiên, cả hai nhanh chóng rơi vào lưới tình.
Bạn của Hải Tiên mỉm cười chân thành chúc phúc.
Tuy nhiên, bạn của Hải Tiên từ đầu đến cuối đều không rời đi.
Ban đầu không có gì bất thường.
Sau đó, bạn của Hải Tiên trong một lần rèn luyện ở cấm địa, bị một tia ma khí nhiễm phải.
Với cảnh giới tu vi của bạn Hải Tiên, lúc đó rất có cơ hội tránh được tia ma khí này, nhưng thật không may, bạn của Hải Tiên không tránh khỏi.
Nàng ta nảy sinh Tâm Ma.
Chuyện này, nàng ta vẫn luôn đè nén, không nói với Hải Tiên cũng như thiếu chủ Long tộc.
Tâm Ma diễn biến, ngày càng ác độc, bắt đầu xúi giục nàng ta.
Tâm Ma là một "ta" khác, thể hiện rõ nhất những ý nghĩ sâu thẳm trong lòng mình, Tâm Ma của Đế cảnh càng đáng sợ hơn.
Bạn của Hải Tiên mặc cho Tâm Ma điên cuồng phát triển, không mảy may quan tâm.
Cuối cùng, nàng ta tu luyện được bí pháp, có thể tách Tâm Ma ra khỏi chính mình.
Một ngày nọ.
Khi nàng ta biết Hải Tiên đã có con của thiếu chủ Long tộc, cảm xúc tiêu cực bị đè nén suốt ba trăm năm, toàn bộ bùng nổ.
Nàng ta tách Tâm Ma ra.
Tâm Ma hóa thành ma đầu khủng khiếp, giết chóc tùy ý, thu hút sự chú ý của những tu hành giả đỉnh cấp của thế lực tu hành bản địa.
Đêm đó.
Bởi vì Hải Tiên đang mang thai, Nhân Ngư tộc khá đặc biệt, trong thời kỳ mang thai sức chiến đấu sẽ giảm đi một tầng, cho nên Hải Tiên không thể cùng đi vây quét Tâm Ma, vì vậy không rời đi.
Bạn của Hải Tiên cùng thiếu chủ Long tộc ra ngoài, cùng với các tu hành giả đỉnh cấp tại địa phương giăng thiên la địa võng, chuẩn bị vây giết Tâm Ma đang gây loạn.
Đêm đó Tâm Ma xuất hiện ở nơi nằm ngoài dự đoán của tất cả mọi người.
Nó xuất hiện bên cạnh Hải Tiên.
Nhìn ánh mắt oán hận của nó, Hải Tiên lập tức truyền âm cho thiếu chủ Long tộc.
Tâm Ma biết Hải Tiên truyền âm, tỏ ra vô cùng phẫn nộ, vừa gào thét vừa ra tay với Hải Tiên, đòn tấn công hiểm độc nhất nhắm thẳng về phía bụng của Hải Tiên.
Khi thiếu chủ Long tộc chạy về kịp, thì mọi chuyện đã muộn.
Hải Tiên nằm trong vũng máu, một giọt nước mắt lấp lánh trong suốt đang lóe lên ánh sáng nhạt trên trán Hải Tiên.
Nhân Ngư Lệ đã không bảo vệ được Hải Tiên.
Hải Tiên đã dùng Nhân Ngư Lệ bảo vệ đứa trẻ trong bụng, giúp con mình không chịu chút tổn thương nào.
Thiếu chủ Long tộc kịp thời đến nơi, dùng bí bảo giữ được mạng sống cho Hải Tiên.
Hải Tiên đã trọng thương Tâm Ma, Tâm Ma vốn tưởng Hải Tiên chắc chắn phải chết, thêm vào đó thiếu chủ Long tộc sắp quay lại, nên lúc đó đã bỏ chạy.
Bạn của Hải Tiên xung phong nhận việc, đi đuổi theo Tâm Ma.
Khi nàng ta rời xa nơi ở, giống như mất đi lý trí, gầm gừ đầy phẫn nộ, nguyền rủa Hải Tiên cũng như đứa con chưa chào đời của Hải Tiên.
Phía sau nàng ta, vị đại tu hành giả địa phương đuổi theo chuẩn bị hợp sức cùng nàng ta im lặng, không kinh động đến nàng ta, quay người bỏ đi.