Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 121 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6002

❊ ❊ ❊

Vũ trụ kia, dường như đang đứng về phía tôi vào sớm hôm sau, bởi khi tôi thức tỉnh trong hình hài của Megan Powell, thì cũng đồng nghĩa với tôi tỉnh thức ở nơi cách Rhiannon chừng một giờ lái xe.

Rồi, tôi kiểm tra hộp thư, có một tin nhắn từ em:

Nathan,

Tốt hơn hết là hãy đưa ra một lời giải thích hợp lý. Em sẽ gặp anh ở tiệm cà phê tại Hiệu sách cỏ Ba Lá lúc năm giờ.

Rhiannon

Và tôi hồi đáp rằng:

Rhiannon,

Anh sẽ đến. Mặc dù sẽ không theo cái cách em trông chờ. Xin em hãy kiên nhẫn và lắng nghe anh.

A

Megan Powell sẽ phải rời buổi tập nhảy cổ động sớm hơn một chút vào hôm nay rồi. Tôi bước đến tủ đồ cô bạn và chọn lấy một bộ trông khá khẩm, giống thứ Rhiannon sẽ chọn; tôi nhận ra rằng con người có xu hướng tin tưởng những ai ăn vận giống họ. Và bất kể có làm gì, tôi sẽ cần tất thảy sự tin tưởng mà mình có thể nhận lấy.

Cả ngày trời, tôi cứ nghĩ về những điều mình sắp nói với em, và cả những gì em sẽ đáp lại. Cảm giác hoàn toàn nguy hiểm khi nói với em toàn bộ sự thật. Tôi chưa từng thổ lộ sự thật với bất kỳ ai. Tôi chưa từng gần gũi ai đến thế.

Nhưng không một lời gian dối nào là hợp lý cả. Và càng vấp váp ở mỗi lời dối, tôi càng nhận thấy mình đang hướng về phía cần bộc bạch với em về mọi thứ. Tôi học được rằng đời sống sẽ không là thật nếu chẳng một ai khác biết được cái thật của nó. Và tôi muốn đời sống mình là thật biết bao.

Nếu tôi có thể tập quen với đời sống mình, liệu một ai khác có thể làm thế không?

Nếu em tin tôi, nếu em cảm nhận được sự lớn lao khôn cùng như tôi đây, em sẽ tin vào điều ấy.

Và nếu em không tin tôi, nếu em không cảm nhận được sự khôn cùng lớn lao kia, thế thì tôi chỉ đơn giản là trông như một kẻ điên nữa sống phóng túng giữa đời.

Không có mất mát nhiều trong chuyện này.

Nhưng, cố nhiên, cảm giác sẽ giống như đánh mất mọi thứ vậy.

Tôi phịa ra một cuộc hẹn với bác sĩ cho Megan, và vào bốn giờ, tôi đang trên đường đến nơi Rhiannon sống.

Cũng có vài vụ kẹt xe, và tôi cũng bị lạc đường một chút, nên đành chịu trễ mười phút khi đến hiệu sách. Tôi nhòm vào cửa sổ tiệm cà phê và thấy em đang ngồi đó, lật giở một cuốn tạp chí, trông ra cửa thường xuyên. Tôi muốn giữ em thế này, để em mãi trong khoảnh khắc đó. Tôi biết tất cả sẽ thay đổi cả thôi, và tôi sợ rằng một ngày nào đó tôi sẽ khát khao phút giây này trước khi bất cứ điều gì được nói ra, rằng tôi sẽ khao khát được ngược dòng thời gian và quay lại những gì sắp diễn ra tới đây.

Tất nhiên, Megan không phải là người mà Rhiannon đang tìm kiếm. Nên em giật mình khi tôi bước đến nơi em và ngồi xuống.

“Mình xin lỗi - chỗ đó có người rồi,” em nói.

“Không sao,” tôi bảo em. “Nathan nhờ mình đến đây.”

“Anh ấy nhờ bạn đến? Anh ấy đâu rồi?” Rhiannon nhìn xung quanh căn phòng, như thể cậu chàng đang trốn đâu đó đằng sau kệ sách vậy.

Tôi cũng nhìn xung quanh. Những người khác ở gần chúng tôi, nhưng không ai có vẻ trong tầm nghe ngóng được cả. Tôi biết tôi nên gợi ý em cùng đi đâu đó với mình, rằng không nên có ai khác xung quanh khi tôi kể em nghe. Nhưng tôi không rõ có lý do nào có thể khiến em đi cùng, và có lẽ sẽ làm em sợ khi tôi đề nghị thế. Tôi sẽ cần phải kể em nghe ngay tại nơi này thôi.

“Rhiannon,” tôi nói. Nhìn vào mắt em, và tôi lại cảm nhận được điều đó. Sự kết nối đó. Cảm giác đó, rằng một cái gì quá lớn lao vượt khỏi tầm chúng tôi. Sự nhận thức đó.

Tôi không rõ em có cảm nhận được điều ấy giống tôi hay không, tôi không chắc, nhưng em ngồi yên nơi em đang ngồi. Em cũng đáp trả tôi với một cái nhìn chăm chú. Em giữ yên sự kết nối đó.

“Hả?” em thì thầm.

“Mình cần phải nói với bạn một điều. Một điều sẽ nghe rất lạ, rất lạ lùng. Thứ mình cần là bạn sẽ lắng nghe toàn bộ câu chuyện này. Có lẽ bạn sẽ muốn bỏ đi. Có thể bạn sẽ muốn cười. Nhưng mình muốn bạn xem đó là chuyện nghiêm túc. Mình biết nghe sẽ khó tin lắm, nhưng đó là sự thật. Bạn có hiểu không?”

Có một nỗi sợ trong đôi mắt em ngay lúc ấy. Tôi muốn vươn cánh tay ra và nắm lấy tay em, nhưng tôi biết mình không thể. Chưa thể.

Tôi giữ giọng bình tĩnh. Thành thật.

“Mỗi buổi sáng, mình thức dậy trong một thân xác khác nhau. Việc này đã diễn ra từ khi mình mới chào đời. Sáng nay, mình thức giấc trong hình hài Megan Powell, người mà bạn thấy ngay lúc này trước mặt bạn đây. Ba ngày trước, thứ bảy vừa rồi, là Nathan Daldry. Hai ngày trước nữa, là Amy Tran, người đã ghé thăm trường bạn và dành cả ngày với bạn. Và thứ hai vừa qua, là Justin, người yêu bạn. Bạn nghĩ rằng bạn đã cùng anh ấy đến bãi biển, nhưng thật ra đó là mình. Đó là lần đầu tiên chúng ta từng gặp gỡ nhau, và mình chẳng thể nào quên được bạn kể từ khi ấy.”

Tôi dừng lại.

“Bạn đang đùa, đúng không?” Rhiannon nói. “Chắc chắn là bạn đang đùa.”

Tôi dấn tới. “Khi chúng ta ở cùng nhau trên bãi biển, bạn kể mình nghe về màn trình diễn thời trang mẹ-và-con-gái mà bạn cùng mẹ bạn đã dự, và có lẽ đó là lần cuối cùng bạn từng được thấy mẹ trang điểm. Khi Amy hỏi bạn về một thứ mà bạn chưa từng kể ai nghe trước đây, bạn liền kể về cái lần tự mình cố gắng xỏ tai năm lên mười, và cô ấy kể bạn nghe về việc đọc cuốn Mãi mãi của Judy Blume. Nathan bước đến bên cạnh khi bạn đang phân loại mấy cái đĩa hát, và anh chàng đã hát một bài mà bạn và Justin đã hát cùng nhau trên chuyến xe ra đại dương. Anh ấy bảo rằng mình là em họ Steve, nhưng thật ra là chỉ vì để được ở lại và nhìn thấy bạn thôi. Anh nói với bạn về một mối quan hệ bên nhau hơn một năm, và bạn nói với anh rằng sâu thẳm Justin quan tâm bạn rất nhiều, và anh lại bảo cái thẳm sâu đó chưa đủ nhiều nhặn gì đâu. Điều mình đang nói ở đây… tất cả những con người đó là mình. Trong một ngày. Và giờ mình là Megan Powell, và mình muốn bộc bạch sự thật với bạn trước khi mình lại biến thay lần nữa. Bởi vì mình nghĩ bạn rất đáng để khắc ghi trong lòng. Bởi vì mình không muốn cứ mãi gặp gỡ bạn như những con người khác nữa. Mình muốn gặp bạn như là chính bản thân mình.”

Tôi nhìn sự bất tin hiển hiện trên gương mặt em, cố tìm một cơ may nhỏ nhặt của sự khả tin. Tôi không thể.

“Có phải Justin yêu cầu bạn làm thế đúng không?” em nói, giọng đầy oán trách. “Bạn nghĩ rằng làm thế vui lắm hả?”

“Không, không vui,” tôi đáp. “Là thật. Mình không trông mong rằng bạn sẽ tin ngay lập tức. Mình biết nghe nó điên rồ làm sao. Nhưng là thật. Mình thề, là thật.”

“Mình không hiểu nổi sao bạn lại làm thế. Mình thậm chí còn không biết bạn cơ mà!”

“Xin hãy lắng nghe mình, xin bạn đó. Bạn biết không phải Justin đã ở cùng bạn ngày hôm đó. Trong trái tim bạn, bạn biết rõ điều đó. Anh ta không hề cư xử như Justin. Anh ta không làm những việc mà Justin làm. Đó là bởi anh chàng ấy là mình. Mình không có ý định làm thế. Mình không có ý định sẽ phải lòng bạn. Nhưng nó đã xảy ra. Và mình không thể xóa bỏ được. Mình không thể mặc kệ nó được. Mình đã sống cả cuộc đời như thế, và bạn là điều khiến mình mong rằng cuộc sống như thế kia có thể dừng lại.”

Nỗi sợ vẫn còn đó trên gương mặt em, trên cơ thể em. “Nhưng sao phải là mình? Không lý nào lại thế.”

“Bởi bạn tuyệt vời. Bởi bạn tử tế với một cô gái xa lạ chỉ mới ghé qua trường mình. Bởi bạn cũng muốn được ở bên kia khung cửa sổ, sống trọn đời sống thay vì chỉ nghĩ suy về nó. Bởi bạn xinh đẹp. Bởi khi mình được nhảy với bạn dưới tầng hầm nhà Steve vào đêm thứ bảy kia, cảm giác như có pháo hoa xung quanh. Và khi mình đương nằm đó trên bãi biển cạnh bên bạn, cảm giác hoàn toàn thư thái, an tâm. Mình biết bạn nghĩ rằng Justin yêu bạn trong tận sâu thẳm, nhưng mình yêu bạn bằng trọn vẹn những gì mình có.”

“Đủ rồi!” Giọng Rhiannon có chút gì vỡ ra khi em cất cao. “Chỉ là - đủ rồi, được chứ? Mình nghĩ mình hiểu được những gì bạn đang nói với mình, mặc dù nó không có nghĩa lý gì hết.”

“Bạn biết ngày hôm đó không phải là anh ta, đúng không?”

“Mình không biết gì cả!” Đủ lớn để một vài người quay qua nhìn chúng tôi. Rhiannon lưu ý, và lại hạ giọng xuống. “Mình không biết. Thật sự mình không biết.”

Cô ấy sắp khóc. Tôi vươn tới và nắm lấy bàn tay. Cô ấy không thích điều đó, nhưng cũng chẳng giằng ra.

“Mình biết như vậy là quá mức,” tôi bảo em. “Tin mình đi, mình hiểu.”

“Không thể nào,” em thì thầm.

“Có chứ. Mình chính là minh chứng.”

Khi tôi họa ra cuộc chuyện trò trong đầu mình, tôi có thể hình dung thấy nó sẽ phát triển theo hai hướng: sự thổ lộ hoặc sự kinh hoàng. Nhưng giờ chúng tôi mắc mứu đâu đó ở giữa. Em không nghĩ tôi đang kể sự thật - ở cái mức mà em có thể tin được. Và cùng lúc đó, em chưa hề trốn biến đi, cũng như em chưa từng khăng khăng rằng đây chỉ là một lời trêu đùa bệnh hoạn cợt nhả với em.

Tôi nhận ra: tôi sẽ không cố thuyết phục em nữa. Không phải thế này. Không phải ở đây.

“Bạn này,” tôi nói, “sẽ thế nào nếu chúng ta lại gặp nhau tại đây lần nữa vào sáng mai cũng thời điểm này? Mình sẽ không ở cùng một thân xác nữa, nhưng vẫn là cùng một người. Như vậy có khiến mọi chuyện dễ hiểu hơn không?”

Em nghi ngại. “Nhưng bạn không thể gọi một người khác đến đây sao?”

“Phải, nhưng tại sao mình phải làm thế? Đây không phải một trò đùa. Không phải một lời trêu ghẹo. Đây là cuộc đời mình.”

“Bạn điên rồi.”

“Bạn vừa nói thế thôi. Bạn biết mình không thế mà. Bạn có thể cảm nhận được nhiều đến thế cơ mà.”

Giờ đến lượt em nhìn tôi vào sâu trong mắt. Thẩm tra tôi. Thử xem sự kết nối mà em có thể tìm ra được.

“Bạn tên gì?” em hỏi.

“Hôm nay mình là Megan Powell.”

“Không phải. Ý mình là tên thật của bạn đấy.”

Hơi thở tôi hụt đi. Chưa từng ai hỏi về điều này trước đó.

Và dĩ nhiên tôi chưa từng nói nó cho ai.

“A,” tôi đáp.

“Chỉ A thôi?”

“Chỉ A thôi. Mình đặt ra nó khi còn là một đứa bé. Đó là một cách để mình giữ bản thân toàn vẹn, kể cả khi mình phải đi từ xác thân này sang thân xác nọ, cuộc sống này sang cuộc đời nọ. Mình cần một cái gì đó thuần khiết. Thế là mình chọn đi cùng với con chữ A.”

“Bạn nghĩ sao về cái tên của mình?”

“Mình đã nói bạn nghe đêm trước. Mình nghĩ nó đẹp, kể cả nếu bạn từng thấy khó phát âm cái tên ấy.”

Em đứng lên từ ghế mình ngồi. Tôi cũng thế.

Em giữ nguyên như thế. Tôi có thể nói rằng có quá nhiều nghĩ suy em đang cân nhắc trong đầu, nhưng tôi lại chẳng biết được đó là gì. Phải lòng một ai không có nghĩa rằng bạn sẽ hiểu được rõ hơn cảm xúc của họ. Nó chỉ có nghĩa rằng bạn hiểu rõ hơn cảm xúc mình mà thôi.

“Rhiannon,” tôi nói.

Em đưa tay ngăn lời tôi nói.

“Đừng nói nữa,” em bảo tôi. “Không phải lúc này. Mai đi. Mình sẽ cho bạn ngày mai nữa. Bởi có một cách để biết, đúng không? Nếu những điều bạn nói chắc chắn sẽ xảy ra đang thật sự xảy ra - ý mình là, mình cần nhiều hơn là chỉ một ngày.”

“Cảm ơn bạn,” tôi bảo em.

“Đừng cảm ơn cho đến khi mình xuất hiện,” em nói. “Tất cả những điều này thật khiến mình bối rối.”

“Mình hiểu.”

Em cầm lấy áo khoác và bắt đầu tiến về phía cửa. Sau đó em xoay người lại nhìn tôi một lần cuối.

“Vấn đề là,” em nói, “mình không thật sự cảm nhận được rằng ngày hôm đó là anh ấy. Không hoàn toàn là anh ấy. Và kể từ khi ấy trở đi, như thể anh chưa từng ở đó vậy. Anh không có chút ký ức nào về nó. Có đến một ngàn lời giải thích khả dĩ cho việc ấy, vậy mà nó lại ngay đây.”

“Nó ngay đây,” tôi tán thành.

Em lắc đầu.

“Ngày mai nhé,” tôi nói.

“Ngày mai,” em đáp, lời ấy - chưa nhiều nhặn như một lời hứa hẹn, và vượt đủ đầy của một cơ hội.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.