Mỗi Ngày Nhìn Lại

Lượt đọc: 196 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày thứ 6033

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau tôi thức dậy trong hình hài của Alexander Lin. Chuông báo thức của cậu reo vang một bài tôi thích. Nó khiến tôi ngồi dậy dễ dàng hơn cả.

Tôi cũng thích cả căn phòng của cậu. Hàng đống sách chất chồng trên kệ, vài cuốn trong số đó gáy đã sờn do đọc đi đọc lại nhiều lần. Có đến ba cây ghita ở góc phòng, một cây ghita điện, am-pe vẫn cắm điện từ đêm trước, ở góc khác trong phòng, là một cái ghế bành xanh sắc chanh, và tôi ngay lập tức hiểu ra đây là chốn ưa thích để đám bạn lẻn qua, đây là mái nhà khác cho họ khi rời nhà. Cậu có hàng mớ giấy dán khắp phòng với vài trích dẫn ngẫu nhiên trên đó. Ngay phía trên máy tính cậu là một câu từ George Bernard Shaw[1]: Khiêu vũ là sự diễn đạt theo phương thẳng đứng của những ước muốn theo phương nằm ngang. Vài miếng dán được viết qua nét chữ cậu, nhưng đám còn lại được viết bởi mấy đứa bạn. Tôi là một chú hải mã. Tôi chẳng là ai đâu - bạn là ai nào? Hãy để những kẻ mộng mơ đánh thức lòng dân tộc.

Kể cả trước khi biết được gì về cậu, Alexander Lin đã khiến tôi mỉm cười.

***

Bố mẹ cậu mừng vui khi nhìn thấy con trai. Tôi cảm giác rằng họ lúc nào cũng vui khi được nhìn thấy cậu.

“Con có chắc rằng mình sẽ xoay xở được cuối tuần này không?” mẹ cậu hỏi. Rồi bà mở tủ lạnh, trông như nó được trữ cho ít nhất một tháng ấy. “Mẹ nghĩ nhiêu đây cũng đủ rồi, nhưng nếu con cần gì, cứ dùng tiền trong phong thư nhé.”

Tôi cảm thấy có gì đang bị bỏ lỡ nơi đây; có gì đó mà tôi nên làm thì phải. Tôi kết nối và phát hiện ra mai là kỷ niệm ngày cưới của nhà Lin. Hai người chuẩn bị có một chuyến đi kỷ niệm cùng nhau. Và món quà mà Alex dành tặng họ đang nằm trên phòng cậu.

“Mẹ chờ con một giây ạ,” tôi nói. Rồi chạy lên lầu và tìm ra nó trong tủ áo quần - một chiếc túi được điểm qua mấy mẩu giấy dán, từng mẩu được lấp đầy bởi một câu mà bố mẹ đã từng nói cậu nghe qua bao năm tháng, từ A cho từ Apple nhé đến Luôn phải cẩn thận với các điểm mù khi lái xe. Và đó chỉ mới là phần giấy gói. Khi tôi mang chiếc túi xuống cho ông và bà Lin, họ mở nó ra và tìm thấy cả một thứ âm nhạc sẽ chạy mười tiếng cho mười giờ họ lái xe, cũng như bánh quy mà Alexander đã tự tay nướng cho họ.

Bố của Alexander ôm cậu đầy cảm kích, và mẹ Alexander cũng đến ôm cả hai bố con.

Trong một thoáng, tôi chợt quên mất mình thật sự là ai.

Tủ đồ của Alexander ở trường cũng bị choán đầy bởi mớ giấy dán, trong những nét chữ đầy sắc màu. Bạn thân cậu, Mickey, lại gần và cho cậu một nửa miếng bánh nướng xốp - nửa bên dưới, bởi Mickey vốn chỉ thích phần trên.

Mickey bắt đầu thao thao về Greg, một anh chàng mà cậu rõ ràng đã say nắng từ lâu lắm - lâu lắm nghĩa là ít nhất ba tuần. Tôi bỗng cảm thấy một nỗi khát khao vô lý là được kể Mickey nghe về Rhiannon, người chỉ cách tôi hai khu phố. Tôi kết nối và thấy rằng Alexander lúc này chẳng say nắng ai cả, nhưng nếu có, đó sẽ là phái nữ. Mickey không tò mò quá nhiều về chuyện này. Và đám bạn mau chóng tìm thấy họ, và cuộc tán gẫu chuyển qua cuộc thi Nhóm nhạc tranh tài sắp đến. Rõ ràng là, Alexander đang chơi cho ít nhất ba nhóm thí sinh, bao gồm cả nhóm của Mickey. Cậu vốn luôn sẵn lòng xen vào vài thứ liên quan đến âm nhạc.

Khi một ngày đã trôi dần, tôi chẳng thể nào không nghĩ rằng Alexander chính là mẫu người tôi gắng trở thành. Nhưng phần khiến cho nhân cách cậu vận hành tốt chính là cậu có khả năng lưu giữ, vẫn ở đây ngày này qua ngày khác với mọi người. Đám bạn cần có cậu, cũng như cậu vẫn luôn cần họ - một sự hài hòa giản đơn làm nền tảng cho bao sự sống bồi đắp nên.

Tôi quyết định chứng thực rằng điều này là thật. Lẻn ra khỏi lớp Toán để nắm bắt được hàng dãy ký ức của Alexander. Cái cách tôi kết nối đến cậu, như thể bật lên hàng trăm vô tuyến cùng một lúc, tôi nhìn thấy rất nhiều phần trong đời sống cậu cùng một lúc. Những kỷ niệm đẹp đẽ. Những hồi ức khó khăn.

Bố cậu không muốn con trai mình tiêu phí quá nhiều thời giờ cho ghita, bảo cậu rằng âm nhạc chỉ là một cái nghiệp không có tiền đồ. Cậu uống đến lon Bò húc thứ ba để gắng làm cho xong bài tập lúc bốn giờ sáng bởi trước đó cậu chơi bời với đám bạn đến tận một giờ. Cậu đang trèo lên cái thang dẫn đến một ngôi nhà trên cây. Cậu trượt bằng lái xe và cố kìm nén tiếng khóc khi người coi thi thông báo điều đó. Cậu ngồi một mình trong căn phòng, đàn đi đàn lại một điệu nhạc với cây ghita thường, cố hiểu cho ra ý nghĩa của nó. Ginny Dulles nói lời chia tay, bảo rằng cô ấy chỉ cảm mến cậu như một người bạn mà thôi, trong khi thật ra cô ấy thích Brandon Rogers hơn cả. Cậu đang chơi xích đu, năm lên sáu, lên cao và cao hơn nữa cho đến khi cậu được thuyết phục là chính là đây rồi, là chính cái lúc cậu được bay lên. Cậu đang nhét tiền vào ví của Mickey khi anh chàng không để ý, để rồi sau đó Mickey có thể trả phần tiền của mình trên hóa đơn. Cậu ăn vận giống Tin Man trong lễ Halloween. Mẹ cậu bị phỏng tay do lò nướng và cậu chẳng biết phải xoay xở ra sao cả. Buổi sáng đầu tiên cầm trong tay bằng lái, cậu chạy thẳng ra bãi biển để ngắm bình minh. Lúc ấy bãi biển chỉ duy một mình cậu thôi.

Tôi dừng ở đó. Tôi phải dừng ngay đó thôi. Chới với về lại với chính bản thân mình. Tôi không rõ liệu mình có thể làm thế không.

Tôi chẳng thể cưỡng lại lời cám dỗ mà Poole đưa ra: Nếu tôi có thể trụ lại trong đời sống này, tôi sẽ làm thế chứ? Mỗi khi câu hỏi nảy ra trong trí óc, tôi lại đắm chìm vào cuộc sống của chính tôi được tạo tác nên từ đời sống Alexander. Tôi nghĩ ra một ý tưởng, và một khi nó tung hoành, tôi chẳng thể dừng lại.

Sẽ thế nào nếu thật sự có một cách để ở lại?

Mỗi người đều hàm chứa một cơ hội. Những văn sĩ vô vọng cảm nhận được điều này sâu sắc nhất, nhưng kể cả là với kẻ khác, cách duy nhất để không ngừng tiến lên là nhìn thấy ở mỗi người một cơ hội. Tôi càng thấy một Alexander được thế gian này phản quang ngược lại, tôi càng trông ra ở cậu nhiều cơ hội hơn. Cơ hội cậu mang đến cho tôi gắn bó với những điều có ý nghĩa nhất với tôi. Lòng tử tế. Óc sáng tạo. Mối liên kết với thế giới. Mối liên kết đến từ những cơ hội ở những người vây quanh cậu.

Một ngày đã trôi qua gần nửa. Tôi chỉ còn chút ít thời giờ ngắn ngủi để tìm cho ra những thứ cần làm với các cơ hội từ Alexander.

Đồng hồ không ngừng điểm tiếng tích tắc. Có những khắc giờ bạn không hề nghe thấy, và có những giờ khắc bạn chú tâm đến nó.

Tôi gửi cho Nathan bức thư hỏi xin địa chỉ thư điện tử của Poole. Tôi nhận được một phản hồi nhanh nhạy. Tôi gửi thư Poole một vài câu hỏi giản đơn.

Tôi nhận được một phản hồi khác.

Tôi viết thư cho Rhiannon bảo em rằng tôi sẽ đến vào trưa nay.

Tôi nói điều này ắt rất quan trọng đấy.

Em đáp rằng em sẽ ở đó.

Alexander thông báo cho Mickey biết rằng cậu không thể ở lại tập với ban nhạc sau giờ học được.

“Một cuộc hẹn nóng bỏng à?” Mickey hỏi, trêu chọc.

Alexander mỉm một điệu cười tinh quái và để ngỏ câu trả lời.

Rhiannon đang đợi tôi ở hiệu sách. Nơi đó đã trở thành điểm hẹn của hai đứa.

Em biết đó là tôi đang bước qua cánh cửa. Đôi mắt em dõi theo tôi đang tiến lại gần. Em chẳng cười, nhưng tôi thì có. Tôi cảm kích làm sao khi được trông thấy em.

“Chào,” tôi nói.

“Chào,” em đáp.

Em muốn ở đây, nhưng em lại không nghĩ đây là một ý tưởng hay. Em cũng thấy cảm kích đấy chứ, nhưng em còn chắc rằng niềm cảm kích ấy sẽ mau hóa thành nỗi ân hận.

“Mình có một ý tưởng,” tôi bảo em.

“Gì thế?”

“Hãy giả vờ như đây là lần đầu tiên chúng ta từng gặp. Hãy giả vờ như cậu tới đây để mua một cuốn sách, và mình tình cờ bắt gặp cậu. Chúng ta trao đổi với nhau. Mình thích cậu. Cậu thích mình. Giờ đây chúng ta ngồi xuống bên ly cà phê. Mọi thứ trôi chảy. Cậu không biết rằng mình đổi cơ thể mỗi ngày. Mình không biết về bạn trai cũ của cậu hoặc bất cứ thứ gì khác. Chúng ta chỉ là hai người gặp nhau lần đầu.”

“Nhưng tại sao?”

“Để chúng ta không phải nói về những thứ khác. Để chúng ta có thể chỉ ở bên nhau thôi. Và tận hưởng điều đó.”

“Mình không thấy nó có ý nghĩa…”

“Không quá khứ. Không tương lai. Chỉ có hiện tại. Hãy cho mình một cơ hội.”

Mắt em ngấn lệ. Em chống cằm lên tay và nhìn tôi. Cuối cùng, em quyết định.

“Rất vui được gặp cậu,” em nói. Em chưa hiểu được chuyện này, nhưng em chấp nhận dấn bước.

Tôi cười. “Mình cũng rất vui được gặp cậu. Chúng ta nên đi đâu đây?”

“Cậu nghĩ xem,” em nói. “Đâu là nơi ưa thích của cậu?”

Tôi kết nối đến Alexander, và câu trả lời nằm ngay đó. Như thể cậu mang nó trao tận tay tôi vậy.

Môi tôi lan rộng nụ cười.

“Mình biết nơi này hay lắm,” tôi đáp. “Nhưng trước hết, chúng ta cần một ít đồ ăn.”

***

Bởi đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, tôi chẳng cần phải nói em nghe về Nathan hay Poole hay bất cứ gì từng xảy đến hay sẽ diễn ra. Dĩ vãng hay tương lai đều là thứ rối rắm. Chỉ mỗi hiện tại mới thật sự cần thiết. Và sự đơn giản đó mới tạo nên mối rung động giữa tôi và em.

Mặc dù chỉ cần mua một ít thứ chúng tôi vẫn lấy xe đẩy và đi dọc theo từng dãy kệ tạp hóa. Không mất quá lâu cho đến khi Rhiannon đứng trước, tôi đằng sau, và hai đứa tôi đẩy nhanh hết mức có thể.

Chúng tôi đặt ra một nguyên tắc: mỗi dãy kệ đều phải có một câu chuyện. Vậy nên ở quầy thức ăn cho thú cưng, tôi được biết thêm về Swizzle, một chú thỏ con nhưng đầy dã tâm. Ở kệ chứa hàng nông sản, tôi kể em nghe về cái ngày mình đi trại hè và phải dự phần vào công cuộc kéo dưa hấu, và làm thế nào tôi chịu ba mũi khâu sau khi dưa hấu trượt qua hàng loạt tay người và đáp ngay mắt tôi - trường hợp nhập viện vì một trái dưa hấu đầu tiên mà bệnh viện từng tiếp nhận. Tại kệ ngũ cốc, chúng tôi kể tự truyện dưới hình thức mấy món ngũ cốc mình đã ăn trong thời gian vừa qua, cố chỉ ra đúng cái năm mà thứ ngũ cốc ấy biến sữa thành màu xanh trông chẳng còn hấp dẫn chút nào mà bắt đầu chán đến phát ngấy.

Cuối cùng, chúng tôi cũng có đủ thực phẩm cho một bữa tiệc chay thanh đạm.

“Bây giờ mình gọi mẹ và bảo mình sẽ ăn ở nhà Rebecca,” Rhiannon nói, rút điện thoại ra.

“Bảo mẹ cậu rằng cậu sẽ ở lại qua đêm,” tôi gợi ý.

Em khựng lại. “Thật sao?”

“Thật.”

Nhưng em không định gọi.

“Mình không chắc đó là ý tưởng hay.”

“Tin mình đi,” tôi đáp. “Mình biết mình sẽ làm gì.”

“Cậu biết mình cảm thấy thế nào.”

“Mình biết. Nhưng mình vẫn muốn cậu tin tưởng mình. Mình sẽ không làm tổn thương cậu. Mình sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu.”

Em gọi cho mẹ, báo rằng mình sẽ ở nhà Rebecca. Rồi em gọi Rebecca để đảm bảo rằng cái vỏ bọc đó sẽ đủ an toàn. Rebecca hỏi em có chuyện gì. Rhiannon đáp rằng em sẽ kể cho cô bạn nghe sau.

“Cậu hãy kể cho cô bạn nghe rằng cậu đã đi gặp một anh chàng nhé,” tôi nói ngay khi em cúp máy.

“Một anh chàng mình vừa gặp gỡ sao?”

“Ừ,” tôi đáp. “Một anh chàng cậu vừa gặp.”

Chúng tôi trở lại nhà của Alexander. Còn rất ít khoảng trống trong tủ lạnh cho mớ hàng tạp hóa chúng tôi vừa mua.

“Sao chúng ta lại phải lo thiếu mấy thứ này chứ?” Rhiannon hỏi.

“Bởi hồi sáng mình chẳng hề chú ý có những gì ở đây. Và mình muốn đảm bảo rằng chúng ta có chính xác những gì chúng ta muốn.”

“Cậu có biết nấu ăn không?”

“Không hẳn. Cậu thì sao?”

“Không thạo.”

“Mình đoán chúng ta sẽ tìm ra cách. Nhưng trước tiên, có thứ mình muốn cho cậu xem.”

Em cũng thích phòng ngủ của Alexander như tôi vậy. Tôi có thể thấy thế. Em đắm mình trong việc đọc ngấu nghiến mấy mẩu giấy dán, rồi rê ngón tay dọc theo hàng gáy sách. Gương mặt em bừng sáng như một bức họa với niềm rạng rỡ.

Rồi em quay sang tôi, và có một điều chẳng thể nào chối cãi: Chúng tôi đang trong phòng ngủ, và ở đấy còn một cái giường nữa. Nhưng đó không phải lý do tôi đưa em đến đây.

“Đến giờ ăn tối rồi,” tôi nói. Rồi tôi nắm lấy tay em và chúng tôi sánh bước cùng nhau.

Chúng tôi lấp đầy yên lặng với nhạc âm khi chúng tôi nấu ăn trong bếp. Hai đứa di chuyển đồng bộ, kẻ trước người sau. Chúng tôi chưa từng làm thế này cùng nhau trước đây, nhưng giờ lại có thể cùng nhau thiết lập sự nhịp nhàng, sự phân chia công việc giữa hai đứa. Tôi không thể nào không nghĩ rằng đây chính là cách mà nó luôn có thể trở nên - chúng tôi chia sẻ không gian cho nhau một cách thong thả, hiểu nhau trong nỗi lặng yên đầy hứng khởi. Bố mẹ đều đã đi xa, và bạn gái đến giúp tôi nấu bữa tối. Và cô ấy đây, đang nhặt rau, chẳng để ý gì đến dáng điệu mình, đến làn tóc rối bời của mình, thậm chí đến cả việc tôi đang ngắm nhìn em cũng đầy yêu thương. Bên ngoài những bọt sôi trong nồi to bằng phòng bếp của chúng tôi, màn đêm đang cất lên câu hát. Tôi có thể trông thấy thế qua khung cửa sổ, và thấy cả hình phản chiếu của em đang ánh lên bên trên đó. Mọi thứ đều ở đúng vị trí của nó, và trái tim tôi muốn tin rằng chuyện này luôn có thể thành thực. Trái tim tôi muốn hóa nó thành thực, thế mà cũng chính khi đó một thứ gì tối thẫm lại giằng nó ra xa.

Quá chín giờ tối chúng tôi mới xong xuôi.

“Mình có nên dọn bàn ăn không?” Rhiannon hỏi, trỏ vào phòng ăn.

“Không. Mình sẽ đưa cậu tới nơi ưa thích của mình, nhớ chưa?”

Tôi tìm ra hai cái khay và sắp bữa ăn của hai đứa lên trên đó. Tôi thậm chí lấy cả một tá đèn cây để mang theo. Rồi tôi dẫn Rhiannon ra cửa hậu.

“Chúng mình đang đi đâu thế?” em hỏi ngay khi chúng tôi ra đến sân.

“Nhìn này,” tôi bảo em.

Lúc đầu em chẳng thấy gì - thứ ánh sáng duy nhất đến từ nhà bếp, trôi dạt đến hai đứa như một vầng ráng chiều le lói từ thế giới đẩu đâu. Rồi, khi đôi mắt chúng tôi đã thích nghi, nó bắt đầu rõ dạng với em.

“Tuyệt vời,” em nói, bước lại gần để cho ngôi nhà trên cây của Alexander hiện sừng sững trước mặt hai đứa, cái thang ở ngay đầu ngón tay chúng tôi.

“Có một hệ thống ròng rọc cho những cái khay,” tôi nói. “Mình sẽ leo lên và thả nó xuống.”

Tôi chộp lấy hai cây nến và rút thang lên. Bên trong ngôi nhà cây này khớp với trí nhớ của Alexander khá tốt. Căn phòng giống như một không gian tập luyện, với một cây ghita khác ngay trong góc, một cuốn sổ chi chít ghi chép lời và nhạc. Mặc dù có một cây đèn phía trên có thể dùng được, tôi vẫn nhờ đến nến. Rồi tôi chuyển giá đựng đồ xuống bên dưới để lần lượt mang hai khay lên. Ngay lúc khay thứ hai đã yên vị trên đây, Rhiannon nhập cuộc cùng tôi.

“Thật tuyệt đúng không?” tôi hỏi khi em nhìn xung quanh.

“Ừ.”

“Tất cả là của Alexander. Bố mẹ cậu ấy không lên đây.”

“Mình yêu nó.”

Không bàn không ghế, thế nên chúng tôi đành ngồi khoanh chân trên sàn và ăn uống, đối diện nhau trong ánh nến. Chúng tôi không vội vã - mà để cho hương vị của từng phút giây ngấm vào. Tôi thắp thêm nến, và nhìn em say đắm. Chúng tôi không cần ánh dương hay vầng nguyệt nào ở đây nữa. Em thật xinh đẹp trong thứ ánh sáng của riêng hai đứa.

“Gì thế?” em hỏi.

Tôi nhoài người và hôn em. Chỉ một cái hôn thôi.

“Đó,” tôi đáp.

***

Em là tình đầu cũng là tình yêu duy nhất trong đời tôi. Hầu hết mọi người đều biết rằng mối tình đầu của họ sẽ không phải là duy nhất. Nhưng với tôi, em là cả hai điều ấy. Đây sẽ là cơ hội duy nhất tôi tự thưởng bản thân mình. Nó sẽ không xảy ra lần nào nữa đâu.

Ở đây không có đồng hồ, nhưng tôi ý thức được từng phút, từng giờ trôi qua. Đến cả ngọn nến cũng hiệp mưu, ngày càng ngắn dần khi thời gian lui dần. Nhắc nhở tôi và lại nhắc nhở tôi và không ngừng nhắc nhở tôi.

Tôi muốn đây là lần đầu tiên hai đứa từng gặp gỡ. Tôi muốn đây là hai cô cậu tuổi vị thành niên trong buổi hẹn đầu. Tôi muốn hoạch sẵn trong đầu kế hoạch cho lần hẹn hai. Và lần ba nữa.

Nhưng vẫn còn mấy điều nữa tôi phải nói, phải làm.

Khi chúng tôi ăn xong, em đẩy mấy cái khay sang bên. Em kéo chúng tôi gần lại. Tôi cứ ngỡ em sẽ hôn mình, nhưng em với lấy cái túi. Em lấy ra một tệp giấy dán của Alexander. Em lấy ra cả một cây bút. Rồi em vẽ một trái tim bên trên mẩu giấy, gỡ nó ra, và đặt vào trái tim tôi.

“Đây,” em nói.

Tôi nhìn xuống nó. Tôi nhìn lên em.

“Mình cần phải nói với cậu vài chuyện,” tôi nói.

Ý tôi là tôi cần phải nói với em mọi thứ.

***

Tôi kể em nghe về Nathan. Tôi kể em nghe về Poole. Tôi kể em rằng tôi có thể chẳng phải người duy nhất. Tôi kể em rằng có thể có một cách để ở lại trong một thân xác lâu hơn. Có thể có một cách để không phải rời đi.

Ánh nến lụi tàn. Tôi đã tốn quá nhiều thời gian. Lúc tôi kể xong là đã gần mười một giờ rồi.

“Vậy cậu có thể ở lại?” em hỏi khi tôi kết thúc. “Cậu đang nói cậu có thể ở lại?”

“Đúng,” tôi đáp. “Và không.”

Khi tình đầu kết thúc, hầu hết mọi người cuối cùng rồi cũng hiểu ra sẽ còn nhiều mối tình khác sẽ đến trong đời. Họ sẽ không đi đến cùng trong tình ái. Tình yêu cũng không đi đến tận cùng với họ. Nó sẽ không bao giờ như tình đầu, nhưng sẽ tốt hơn trên nhiều cách khác nhau.

Tôi không có được niềm an ủi kia. Đó là lý do tại sao tôi bám víu nhường này. Đó là lý do tại sao nó khó khăn đến thế.

“Có thể có một cách để ở lại,” tôi bảo em. “Nhưng mình không thể. Mình sẽ không bao giờ có thể ở lại.”

Giết người. Khi tất cả đều quy về nó, sẽ chỉ giết người mới có thể giúp tôi ở lại. Không một tình yêu nào đủ to lớn hơn tội trạng đó.

Rhiannon giằng ra khỏi tôi. Đứng dậy. Chợt khiển trách tôi.

“Cậu không thể làm như vậy!” em hét lên. “Cậu không thể làm như vậy!”, tôi nói với cậu. “Cậu không thể sà xuống, mang mình tới đây, trao cho mình tất cả những thứ này… rồi bảo không thể được. Thế là tàn nhẫn lắm! Tàn nhẫn lắm!”

“Mình biết,” tôi nói. “Đấy là lý do tại sao hôm nay là buổi hẹn đầu tiên. Đấy là lý do tại sao hôm nay là lần đầu tiên chúng ta từng gặp gỡ.”

“Sao cậu có thể nói thế? Sao cậu có thể xóa sạch đi tất cả mọi thứ khác?”

Tôi đứng dậy. Bước đến. Vòng cánh tay quanh người em. Lúc đầu em cự tuyệt, cố giằng khỏi tôi. Nhưng rồi em cũng chấp nhận.

“Cậu ấy là một chàng trai tốt,” tôi nói, giọng thì thào vỡ tan. Tôi đâu có muốn làm thế này, nhưng tôi phải làm thôi. “Thậm chí cậu ấy có thể là một chàng trai tuyệt vời. Và hôm nay là ngày các cậu gặp lần đầu. Hôm nay là buổi hẹn đầu tiên của các cậu. Cậu ấy sẽ nhớ chuyện ở trong hiệu sách. Cậu ấy sẽ nhớ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, và cậu ấy đã bị cậu cuốn hút như thế nào, không chỉ bởi cậu xinh đẹp, mà bởi cậu ấy có thể nhìn thấy sức mạnh trong cậu. Cậu ấy có thể nhìn thấy cậu muốn mình trở thành một phần của thế giới nhiều biết chừng nào. Cậu ấy sẽ nhớ đã từng chuyện trò cùng cậu, dễ dàng như thế nào, lôi cuốn như thế nào. Cậu ấy sẽ nhớ đã không muốn nó kết thúc, và hỏi cậu có muốn làm gì khác không. Cậu ấy sẽ nhớ chuyện cậu hỏi về nơi ưa thích, và cậu ấy sẽ nhớ chuyện nghĩ về nơi này, và muốn chỉ cho cậu xem. Cửa hàng thực phẩm, những câu chuyện dọc hành lang, lần đầu tiên cậu nhìn thấy phòng của cậu ấy,… tất cả sẽ đều ở đây, và mình sẽ không phải thay đổi một chút nào. Mạch đập của cậu ấy chính là nhịp tim của mình. Cùng nhịp với nhau. Mình biết cậu ấy sẽ hiểu cậu. Các cậu có cùng một loại trái tim.”

“Nhưng còn cậu thì sao?” Rhiannon hỏi, giọng em cũng đầy tan vỡ.

“Cậu sẽ tìm thấy những điều ở cậu ấy mà cậu tìm thấy ở mình,” tôi bảo em. “Mà không chút khó khăn nào.”

“Mình không thể cứ chuyển một cái như vậy.”

“Mình biết. Cậu ấy sẽ phải chứng minh cho cậu thấy. Mỗi ngày, cậu ấy sẽ phải chứng minh bản thân xứng đáng với cậu. Và nếu không, cậu ấy phải chịu thôi. Nhưng mình nghĩ cậu ấy sẽ làm thế.”

“Tại sao cậu làm điều này?”

“Bởi vì mình phải đi, Rhiannon ạ. Lần này là thật. Mình phải đi thật xa. Có những thứ mình cần phải tìm ra. Và mình không thể cứ tiếp tục bước vào trong cuộc đời cậu. Cậu cần nhiều hơn thế.”

“Vậy đây là lời tạm biệt sao?”

“Là tạm biệt với một vài thứ. Và là lời chào cho những thứ khác.”

Tôi muốn cậu ấy ghi nhớ cái cảm giác khi tôi ôm lấy em. Tôi muốn cậu ghi khắc cái xúc cảm khi sẻ chia thế gian này với em. Tôi muốn cậu, đâu đó trong lòng, nhớ ghi cho rằng tôi yêu em nhiều bao nhiêu. Và tôi muốn cậu học cách yêu em bằng chính con người mình, không vướng bận gì đến tôi.

Tôi đã phải hỏi Poole liệu chuyện này có thật khả năng không. Tôi đã phải hỏi ông ta liệu ông ta có thể thật sự chỉ dạy cho tôi.

Ông ta hứa là có thể. Ông ta bảo rằng chúng tôi có thể làm việc cùng nhau. Chẳng gì phải nghi ngờ cả. Chẳng cần sự công nhận từ sự sống mà chúng tôi sẽ đang tâm hủy hoại.

Đó chính là lúc tôi biết chắc rằng mình phải chạy đi thật xa.

Em ôm tôi. Em ôm tôi chặt đến mức dường chẳng còn ý nghĩ của việc sẽ để tôi ra đi.

“Mình yêu cậu,” tôi nói với em. “Như chưa từng yêu ai trước đây.”

“Cậu luôn nói như thế,” em đáp. “Nhưng cậu không nhận ra mình cũng tương tự hay sao? Mình cũng chưa từng yêu ai như thế này.”

“Nhưng cậu sẽ,” tôi nói, “cậu sẽ yêu nữa.”

***

Nếu bạn nhìn thật lâu vào trung tâm vũ trụ, ở đó sẽ có một sự lạnh lẽo. Một nỗi trống vắng. Đến cuối cùng, vũ trụ chẳng quan tâm gì đến chúng ta đâu. Thời gian cũng không hề quan tâm đến chúng ta.

Đó là lý do vì sao chúng ta phải biết quan tâm đến nhau.

Thời gian đang trôi nhanh. Nửa đêm đang đến.

“Mình muốn ngủ thiếp đi bên cạnh cậu,” tôi thì thầm.

Đó là điều ước cuối cùng của tôi.

Em gật đầu đồng ý.

Chúng tôi rời khỏi căn nhà trên cây, chạy thật nhanh xuyên qua đêm tối để về lại với ánh sáng trong ngôi nhà, bỏ lại nhạc âm đằng sau. 11:13. 11:14. Chúng tôi vào phòng ngủ và tháo giày ra. 11:15. 11:16. Em lên giường và tôi tắt đèn. Tôi đến bên em.

Tôi ngả lưng xuống và em rúc đầu vào tôi. Tôi được nhắc nhớ đến bãi biển, đến đại dương hôm nào.

Có rất nhiều thứ để nói, nhưng không việc gì phải nói ra. Chúng tôi đều hiểu cả.

Em vươn lấy gò má tôi, xoay đầu tôi sang. Hôn tôi. Phút nối phút và phút liền phút, chúng tôi hôn nhau.

“Mình muốn cậu nhớ rằng vào ngày mai…”, em nói.

Rồi chúng tôi quay lại nhịp thở. Chúng tôi trở về nằm đó. Giấc ngủ ập đến.

“Mình sẽ nhớ tất cả,” tôi bảo em.

“Mình cũng thế,” em hứa.

***

Tôi sẽ chẳng bao giờ có được tấm ảnh nào của em để bỏ túi và mang theo bên mình. Tôi sẽ chẳng bao giờ có được một lá thư với nét chữ em, hay cuốn sổ ảnh thủ công lưu giữ mọi thứ chúng tôi thực hiện cùng nhau. Tôi sẽ chẳng bao giờ được sẻ chia với em một căn hộ trong một thành phố. Tôi sẽ chẳng bao giờ biết được hai đứa có đang cùng lắng tai nghe một khúc ca vào cùng một thời điểm. Chúng tôi sẽ chẳng già đi cùng nhau. Tôi sẽ chẳng là người em gọi đến khi gặp rắc rối. Em sẽ chẳng là người tôi gọi đến khi có những câu chuyện muốn kể. Tôi sẽ chẳng thể nào giữ được bất cứ gì em từng trao tôi.

Tôi ngắm nhìn em chìm vào giấc ngủ cạnh bên mình. Tôi ngắm nhìn từng nhịp em thở. Tôi ngắm nhìn khi em chìm dần vào trong cơn mơ.

Ký ức này.

Tôi sẽ chỉ có được mỗi nó thôi.

Tôi sẽ luôn luôn có được nó.

Cậu ấy cũng sẽ ghi khắc điều này. Cậu sẽ cảm nhận được nó. Cậu sẽ biết rằng mình đã có một buổi chiều tuyệt hảo, một buổi tối tuyệt vời.

Cậu sẽ thức dậy cạnh bên em, và sẽ thấy mình may mắn làm sao.

Thời gian trôi mãi. Vũ trụ này bao la mãi. Tôi gỡ mẩu giấy dán có hình trái tim và đính nó lên ngực em. Tôi nhìn nó yên vị ở đấy.

Tôi nhắm mắt lại. Tôi nói lời tạm biệt. Tôi thiếp đi.

[1] George Bernard Shaw (26/7/1856 - 2/11/1950) là nhà soạn kịch người Anh gốc Ireland đoạt giải Nobel Văn học năm 1925.

Nguyễn Lan Anh dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.