Sáng ngày hôm sau, tôi thậm chí còn cách xa Rhiannon hơn nữa.
Tôi cách em tận bốn giờ xe, và trong cơ thể của Margaret Weiss. May thay, Margaret lại có một cái laptop mà tôi có thể dùng để kiểm tra trước khi chúng tôi đến trường.
Có một bức thư đang đợi từ Rhiannon.
Gửi Nathan!
Em rất vui vì anh đã gửi email, bởi vì em đánh mất mẩu giấy có ghi địa chỉ email của anh. Với em chuyện trò và nhảy cùng anh với em cũng thật tuyệt. Sao cảnh sát có thể chia rẽ bọn mình chứ! Anh cũng thuộc mẫu em thích về con người. Ngay cả nếu anh không tin vào một mối tình kéo dài hơn một năm. (Em không bảo anh sai đâu, dẫu sao cũng chưa có phán quyết nào.)
Em chưa từng nghĩ mình sẽ nói thế này, nhưng mong sao Steve chóng tổ chức một bữa tiệc khác. Nhờ đó, anh có thể làm nhân chứng cho cái xấu xa của nó.
Thân mến,
Rhiannon
Tôi có thể hình dung ra nụ cười của em khi em viết ra bức thư này, và điều ấy cũng khiến tôi mỉm cười.
Sau đó tôi mở một tài khoản nữa, và một lá thư khác đến từ Nathan.
Ta đã giao cho cảnh sát địa chỉ thư điện tử này. Đừng nghĩ rằng ngươi có thể trốn thoát được với những gì đã làm.
Cảnh sát?
Tôi vội vã gõ ra cái tên của Nathan trên bộ máy tìm kiếm. Một cái tin hiện ra, đề sáng nay.
QUỶ DỮ ĐIỀU KHIỂN CẬU BÉ
Một cậu bé người địa phương, được phát hiện bởi cảnh sát,
tố cáo sự chiếm hữu của quỷ dữ
Khi cảnh sát tìm thấy Nathan Daldry, 16 tuổi, ở số 22 Arden Lane, đang ngủ trong xe bên vệ đường Route 23 sáng sớm chủ nhật, họ không hiểu nổi câu chuyện cậu kể. Hầu hết các trẻ vị thành niên đều đổ vấy tội lên tình trạng sử dụng chất có cồn, nhưng Daldry thì không. Cậu tuyên bố mình không biết gì về việc làm sao cậu ở đây. Đáp án, cậu nói, chỉ có thể là cậu bị điều khiển bởi một con quỷ. “Như thể em bị mộng du ấy,” Daldry kể với tờ Crier. “Cả ngày, cái vật ấy chiếm đoạt thể xác em. Nó khiến em nói dối bố mẹ và lái xe đến bữa tiệc trong một thành phố mà em chưa đến bao giờ. Em không thật sự nhớ được chính xác các chi tiết nữa. Chỉ biết rằng đó không phải là em.”
Để khiến cho vấn đề thêm bí ẩn, Daldry nói rằng khi cậu trở về nhà, email của ai đó vẫn đang hiện trên máy cậu.
“Em đã không phải là chính mình,” cậu nói.
Cảnh sát Lane Houston của phòng cảnh sát bang nói rằng bởi vì không có dấu hiệu của việc sử dụng chất có cồn và bởi vì chiếc xe không được báo mất trộm, Daldry sẽ không bị truy tố với bất cứ tội trạng gì.
“Nhìn xem, tôi chắc rằng cậu bé có lý do cho những gì mà cậu đã nói. Tất cả những gì tôi có thể nói với quý vị là cậu chẳng làm gì phạm pháp cả,” Houston tuyên bố.
Nhưng với Daldry thế là chưa đủ.
“Nếu ai đó cũng trải qua trường hợp thế này, tôi muốn họ bước ra,” cậu nói. “Tôi không thể nào là người duy nhất đâu.”
Chỉ là một trang báo mạng địa phương, không có gì để lo lắng quá mức. Và trông như cảnh sát không cảm thấy đây là một trường hợp cấp bách. Nhưng thế, tôi vẫn lo. Trong ngần ấy năm qua, chưa từng có một ai làm như thế với tôi cả.
Không hẳn là tôi không thể hình dung được những gì đã diễn ra: Nathan thức dậy bên vệ đường bởi tiếng gõ vào cửa kính của cảnh sát. Thậm chí là cả ánh đèn nhấp nháy trong bóng tối với sắc màu đỏ xanh. Trong thoáng chốc, Nathan nhận ra rắc rối mình vướng phải - đã quá nửa đêm, và bố mẹ sẽ giết cậu mất. Quần áo cậu có mùi thuốc lá và chất cồn, và cậu không tài nào nhớ ra liệu mình có say xỉn hay lên tới nóc luôn không. Cậu trống rỗng - một kẻ mộng du đã thức giấc. Chỉ nếu như… cậu cảm giác được tôi. Khi viên cảnh sát hỏi cậu đang làm gì, cậu bảo không biết. Khi cảnh sát hỏi cậu đã ở đâu, cậu bảo không biết, cảnh sát lôi cậu ra khỏi xe hơi, cho cậu kiểm tra nồng độ cồn trong hơi thở. Nathan chứng minh được mình chẳng dùng mấy thứ đó. Nhưng viên cảnh sát vẫn muốn nghe một lời giải thích, thế là Nathan đành nói với ông ta sự thật - rằng thân xác cậu đã bị chiếm đoạt. Chỉ là, cậu không thể tưởng tượng ra ai có thể chiếm đoạt được cậu ngoài trừ quỷ dữ. Có lẽ đó là câu chuyện cậu ta sẽ kể. Cậu ta là một đứa trẻ ngoan - cậu biết rằng mọi người sẽ bênh vực cậu. Họ sẽ tin những lời cậu nói.
Viên cảnh sát chỉ muốn cậu về nhà an toàn. Có lẽ họ thậm chí còn hộ tống Nathan về đến nhà, gọi thẳng cho bố mẹ cậu. Họ thức giấc khi Nathan về đến. Họ giận dữ và lo lắng. Cậu kể lại câu chuyện cho họ nghe. Họ không biết phải tin vào đâu nữa. Trong khi đó, vài tay phóng viên nghe được cảnh sát nói về nó trên sóng phát thanh, hay có lẽ tin tức lan truyền quanh đó. Một đứa trẻ vị thành niên lẻn đến một bữa tiệc và rồi cố gắng đổ lỗi cho quỷ dữ này nọ. Tay phóng viên gọi đến nhà Daldry vào chủ nhật, và Nathan quyết định nói hết. Bởi vì như vậy sẽ khiến câu chuyện thật hơn, đúng chứ?
Tôi cảm thấy vừa tội lỗi vừa phẫn nộ. Tội lỗi là bởi tôi đã làm thế với Nathan, dẫu cho dụng ý của tôi là gì. Phẫn nộ là bởi chắc chắn rằng tôi chẳng buộc cậu phải phản ứng theo cách này, chỉ sẽ càng khiến tình hình thêm tồi tệ cho cậu, nếu không phải là tôi.
Trong một-phần-triệu cơ hội rằng Nathan có thể thuyết phục được ai đó theo dõi thư điện tử của tôi, tôi nhận ra rằng mình không thể kiểm tra tài khoản này từ nhà của bất cứ ai thêm nữa. Bởi nếu cậu ta làm thế, cậu sẽ có khả năng thống kê được hầu hết những căn nhà tôi từng ở trong hai hay ba năm vừa qua… điều đó sẽ dẫn đến nhiều cuộc hội thoại rối rắm hơn nữa.
Phần nào trong tôi muốn viết lại cho cậu ấy, để giải thích. Nhưng tôi không chắc có lời giải thích nào sẽ đủ đầy. Đặc biệt là do tôi không hề có được hầu hết các câu trả lời. Tôi từ bỏ việc tìm kiếm nguyên do đã từ bao lâu nay. Tôi đoán Nathan sẽ chẳng chịu bỏ qua dễ dàng thế đâu.
Bạn trai của Margaret Weiss, Sam, rất thích hôn cô nàng. Rất thích. Dù chốn công cộng, dù nơi vắng vẻ - đều không thành vấn đề. Nếu anh chàng có cơ hội, thì anh làm ngay.
Lúc này tôi đang không có tâm trạng.
Margaret mau chóng bị cảm lạnh. Cuộc hôn hít dừng lại, và sự săn sóc bắt đầu diễn ra. Sam gần như lo sốt vó, và anh chàng như muốn bao lấy Margaret trong một không gian đặc quánh sự ngọt ngào của ái tình. Từ những kỷ niệm gần đây, tôi biết rằng Margaret cũng thường sẵn sàng làm điều tương tự. Mọi thứ đến ngay khi được ở bên Sam. Quả là một kỳ tích khi đến giờ cô gái vẫn còn bạn bè đấy.
Có một bài kiểm tra trong giờ Khoa học. Phán đoán từ sự kết nối của mình, có thể thấy rằng tôi biết nhiều về môn học này hơn Margaret. Quả là một ngày may mắn cho cô bạn.
Tôi đang mệt lừ trong việc cố sử dụng cho được máy tính ở trường, nhưng vẫn phải tìm cách thoát khỏi Sam trước hết. Mặc dù tôi có thể chia tách họ khỏi bờ môi, nhưng dường như chẳng thể khiến họ tách rời. Bữa trưa, anh chàng đặt một tay vào trong túi ở lưng áo cô gái khi đang ăn, và rồi bĩu môi giận hờn khi Margaret chẳng hề làm lại thế. Sau đó hai người cùng nhau học trong đại sảnh, và anh chàng lại dành cả thời gian ấy mà ve vuốt, chuyện trò với cô nàng về bộ phim họ xem tối qua.
Tiết thứ tám là lớp duy nhất họ không học cùng nhau, nên tôi quyết chạy khỏi đó. Ngay khi Sam vừa rời khỏi cô bạn ngay tại ngưỡng cửa, tôi đưa cô đến gặp giáo viên, thưa rằng mình cần phải đi gặp y tá, và tiến thẳng đến thư viện.
Đầu tiên, tôi hoàn tất việc chuyển toàn bộ thư từ tài khoản cũ của mình. Tất thảy những gì còn lại là hai lá thư từ Nathan; tôi không thể để mình xóa nó đi được. Vì một vài lý do, tôi muốn cậu có thể liên lạc được với mình. Tôi thấy như thế là tinh thần trách nhiệm cần có.
Tôi khởi động tài khoản mới, với dự định sẽ viết lại cho Rhiannon. Ngạc nhiên thay, một bức thư mới từ em. Choáng váng, tôi mở ra.
Gửi Nathan,
Hình như Steve không có anh họ tên Nathan nào, và không anh chị em họ nào của Steve ở bữa tiệc. Anh có lời giải thích nào không?
Rhiannon
Tôi không cân nhắc gì mà viết trả lời. Tôi thôi xem xét các sự lựa chọn. Tôi cứ thế viết ra và gửi đi.
Rhiannon,
Chắc chắn anh có thể giải thích. Mình gặp nhau được không? cần phải nói trực tiếp.
Thân mến,
Nathan
Không phải tôi đang định sẽ nói em nghe sự thật. Tôi chỉ muốn cho bản thân mình thêm thời gian để nghĩ ra một lời nói dối tốt nhất.
Tiếng chuông cuối cùng vang lên, và tôi biết Sam sẽ tìm Margaret sớm thôi. Khi tôi nhìn thấy anh chàng ở ngay tủ đồ, anh hành xử như thể chúng tôi không gặp nhau hàng mấy tuần liền ấy. Khi tôi hôn anh, tôi xem như mình đang thực hành trước cho Rhiannon vậy. Khi tôi hôn anh, tôi thấy như mình đang phản bội Rhiannon. Khi tôi hôn anh, tâm trí tôi lại đang du hành tận đâu đâu, cùng riêng em.